Sáng sớm thức dậy, khi ăn sáng ở nhà cũ họ Diệp, tài xế đưa Cố Phán đến cửa hàng quần áo.
Cố Phán cũng với ông bà nội Diệp, mấy ngày tới cô sẽ ở bên nhà mới, cô bận rộn lo chuyện khai trương.
Bà nội Diệp tuy chút nỡ, nhưng cũng thêm gì nhiều.
Người trẻ tuổi công việc của trẻ tuổi, già bọn họ cũng nên can thiệp quá nhiều.
Bây giờ đối với chuyện của trẻ, bà suy nghĩ thoáng.
Tuy nhiên, điều bà nội Diệp mong mỏi nhất, vẫn là sớm bế chắt trai hoặc chắt gái.
cháu trai lớn với bà, dạo vẫn con, Phán Nhi bây giờ tuổi còn nhỏ, muộn thêm một hai năm nữa cũng là nhất.
Bà nội Diệp , bà một khi cháu trai quyết định thì ai thể đổi .
Bà cũng thêm gì nữa.
“Phán Nhi.”
“Chị Diêu.”
Thấy Cố Phán bước xuống từ một chiếc xe Jeep quân dụng, Diêu Linh tươi tiến lên đón.
“Hôm qua thế nào?”
Nghe Diêu Linh quan tâm hỏi han, Cố Phán mỉm gật đầu.
“Ông bà nội của đều nhiệt tình, .”
Diêu Linh Cố Phán , :
“Phán Nhi nhà chúng như , ai mà thích chứ.”
Cố Phán bật .
Sau khi hai cửa hàng quần áo, lập tức bắt đầu bận rộn.
Đồ đạc trong kho cũng thống kê một lượt. Hiện tại vẫn còn mấy vạn tệ tiền hàng đang đường vận chuyển tới.
“Phán Nhi, vận chuyển đồ từ Dương Thành qua đây, vẫn là chậm một chút. Thực nếu bên thể xây thêm một xưởng may nữa, thì càng hơn.”
Vải vóc vận chuyển từ Dương Thành qua, còn bên , xem mặt hàng nào bán chạy, thì thể thêm hàng tương tự.
Từ Dương Thành vận chuyển qua, mất hai ba ngày, đây còn là tàu hỏa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-my-nhan-mot-thai-nam-bao-lam-giau-tren-dao/chuong-633-du-dinh-mo-xuong-may-moi.html.]
Nếu ô tô, thời gian sẽ còn lâu hơn.
Còn nếu may quần áo ở bên , một hai ngày là đủ .
Chủ yếu là thể ứng phó một việc gấp.
Nghe Diêu Linh , Cố Phán gật đầu.
“Em cũng nghĩ như , đây Hà Dương đưa mấy địa chỉ, ngay gần đây xa, bên đó đất, hơn nữa gần chỗ ...”
Cố Phán lấy bản đồ , tìm một lúc chỉ một chỗ.
“Anh nhà xưởng bên sẵn , đây là một xưởng may nhỏ, thu mua , lát nữa chúng dẫn ông chủ Triệu cùng xem thử, chuyện xưởng may, hai hiểu rõ hơn...”
“Được.”
Ông chủ Triệu Cố Phán , lập tức lên tiếng.
Diêu Linh liếc ông chủ Triệu một cái, thu hồi ánh mắt.
Cố Phán gọi điện thoại cho Hà Dương, về chuyện bọn họ bàn bạc.
“Chị dâu cứ quyết định là .”
Cố Phán, Diêu Linh và ông chủ Triệu đến xưởng may nhỏ .
Cách đây chỉ hai km, ngay bên đường lớn.
Xung quanh còn mấy nhà máy khác, náo nhiệt.
Còn trong xưởng may, hơn năm mươi chiếc máy khâu, hiện đang xếp đống trong góc.
“Cố tổng, đây là những máy móc cũ trong xưởng may...”
Xưởng may hiện tại cử hai đến trông coi những thứ .
Cố Phán gọi một cấp , bảo họ kiểm kê đồ đạc ở đây. Sau khi bàn bạc với Diêu Linh và ông chủ Triệu một hồi, Cố Phán quyết định tiên in tờ rơi tuyển công nhân, ngoài tìm của xưởng cũ, xin phương thức liên lạc của một , bảo họ liên hệ với những cũ , nhưng những , đều qua kiểm tra mới nhận.
Ông chủ Triệu đó điều vài từ Dương Thành qua.
Người trong xưởng ở Dương Thành bên , hiện tại đều thể độc lập đảm đương công việc .
Điều qua đây thể quản lý bên .
Gần tối, bọn họ mới rời khỏi nơi .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân