“Chắc là nhắm em.”
Cố Phán lên tiếng.
Nghe , Dư Noãn ngẩng đầu lên, Cố Phán.
“Sao em thế?”
“Trước đây chẳng em cứu vài chiến sĩ , ngoài còn vài chuyện nữa, chỉ là mấy chuyện thể kể chi tiết với chị dâu .”
Nghe Cố Phán , Dư Noãn gật đầu hiểu ý.
“Nếu đúng là , thì đám đó quá thâm độc .”
Dư Noãn tiếp:
“Chuyện trách em , là của đám đó. Bọn trẻ dọa sợ chứ?”
“Không ạ.”
Dư Noãn gật đầu.
“Cũng muộn , chị đưa Thành Thành về đây.”
“Để em tiễn hai con.”
Nếu là bình thường, Dư Noãn chắc chắn sẽ để Cố Phán tiễn.
hiện tại, cô đồng ý.
Tiễn Dư Noãn và Thành Thành về khu tập thể bên xong, Cố Phán mới đạp xe về nhà .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân
Về đến nhà, khi đ.á.n.h răng rửa mặt, Cố Phán thấy Nhạc Nhạc vẫn đang giường.
“Nhạc Nhạc, con còn ngủ?”
Nghe Cố Phán hỏi, Nhạc Nhạc đáp:
“Cô ơi, những đó, là những kẻ đây bắt cóc Nhạc Nhạc ?”
Cố Phán mỉm lắc đầu.
“Không . Con đừng nghĩ ngợi nhiều. Mấy chuyện cô lo . Cô sẽ gọi điện báo cho bà nội và bố con ...”
Nhạc Nhạc ngoan ngoãn gật đầu.
“Vâng ạ, cháu chúc cô ngủ ngon.”
Sáng sớm, khi đưa Nhạc Nhạc đến trường, Cố Phán bắt xe lên thành phố.
Cố Phán gọi điện thoại cho thím Trần .
Một lát , chuông điện thoại reo lên.
“Alo.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-my-nhan-mot-thai-nam-bao-lam-giau-tren-dao/chuong-618-ong-noi-xem-con-be-co-phai-la-con-gai-chung-ta-khong.html.]
Trong điện thoại vang lên giọng của Từ Ý.
Giọng Từ Ý chút kích động.
“Phán Nhi, mấy ngày nay con khỏe ?”
“Thím Trần, mấy ngày nay cháu khỏe ạ.” Cố Phán đáp.
Trò chuyện với Từ Ý một lúc, Cố Phán kể chuyện xảy ngày hôm qua.
Từ Ý xong, trong lòng cũng vô cùng lo lắng.
“Con và Nhạc Nhạc, Thành Thành thương chứ? Bọn trẻ hoảng sợ ?”
“Không ạ, bọn trẻ đều ở trong văn phòng, là cháu dẫn ngoài bắt bọn chúng, thuận đằng mò dưa, tra những chuyện ...”
“Chuyện thím . Thím sẽ gọi điện phái điều tra ngay...”
Từ Ý dặn dò Cố Phán thêm một lúc lâu.
Sau khi cúp máy, Từ Ý lập tức gọi điện cho chồng.
Nghe vợ kể xong, Trần Hoành Phát lập tức :
“Vợ , sẽ gọi điện hỏi thăm ngay, phái điều tra chuyện . Bất kể là kẻ nào, cũng tuyệt đối tha cho ...”
Nghe , Từ Ý "ừ" một tiếng, :
“Chồng , em thực sự cảm thấy em và Phán Nhi duyên, giống như quen từ kiếp . Ông xem, con bé khi nào là con gái của chúng ?”
Nghe vợ , Trần tam gia an ủi:
“Chẳng chúng điều tra , Phán Nhi là con ruột của nhà họ Cố. Không con của chúng . Nếu em thích, thể nhận con bé con gái nuôi.”
Từ Ý im lặng một lát, :
“Thôi bỏ , trong nhà chúng bây giờ hai đứa con gái thật giả lẫn lộn, suốt ngày đấu đá như . Nếu Phán Nhi đến, chừng sẽ bắt nạt...”
Bây giờ trong lòng Từ Ý chỉ hình bóng Cố Phán. Bà sợ Cố Phán sẽ chịu uất ức.
“Người của vẫn đang điều tra những chuyện , đợi tra rõ ràng , em thế nào cũng .”
Nghe vợ , Trần tam gia dỗ dành vợ thêm một lúc lâu.
Gần trưa, điện thoại trong văn phòng reo lên.
“Alo.”
Đầu dây bên vang lên giọng của Trần Cảnh Đồ.
“Chị dâu.” Trần Cảnh Đồ lên tiếng gọi Cố Phán.
“Chào .”
“Mẹ gọi điện cho , chị thể kể chi tiết sự việc cho ?”