Nghe cô đạo đức giả như , Cố Phán bật .
“Ông bà ơi, hai ngủ ở hai giường của cháu và nhà cháu . Chúng cháu lên ngủ giường tầng giữa.” Cố Phán xong, ánh mắt lạnh lùng về phía Tôn Mai, “Cô cút lên giường tầng .”
“Cô...”
Tôn Mai ngờ, Cố Phán nhường chỗ cho cô , nhường chỗ cho hai lão già , thật sự là quá tâm cơ .
Cố Phán chuyển đồ đạc của Diệp Thần sang giường của .
Diệp Thần mua cơm xong , thấy giường của một bà cụ đang , ánh mắt về phía Cố Phán.
“Sức khỏe của bà cụ yếu, em đổi chỗ của cho bà , ngủ giường tầng giữa ?”
“Ừ.” Diệp Thần gật đầu đồng ý, đặt đồ ăn mua về lên bàn.
“Mau ăn cơm .”
Trong mắt Cố Phán mang theo ý , gật đầu.
Thấy đẩy hết đồ ăn đến mặt , Cố Phán dùng đũa gắp thịt bò và thịt gà xào trong hộp bát một nửa.
“Anh ăn nhiều một chút.”
Diệp Thần vội vàng cản cô .
Hai già dáng vẻ của Diệp Thần và Cố Phán, mặt đều nở nụ .
Họ nhớ lúc còn trẻ, họ cũng ân ái như .
“Cô bé, hai cháu ?” Đợi Cố Phán và Diệp Thần ăn cơm xong, bà cụ hỏi.
“Chúng cháu Dung Thành.”
“Trùng hợp quá, hai chúng cũng Dung Thành.” Bà cụ ha hả .
Bà cụ và ông cụ đều , Diệp Thần là một quân nhân, hơn nữa chức vụ hề thấp.
Cô bé Cố Phán , chắc hẳn là nuông chiều từ bé, ánh mắt trong veo, tâm địa cũng lương thiện, là một đứa trẻ tồi.
Diệp Thần dọn dẹp xong đồ ăn, quét dọn sạch sẽ, xuống bên mép giường của Cố Phán.
Cố Phán Diệp Thần, :
“Hay là ngủ ở đây một lát , lúc em buồn ngủ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-my-nhan-mot-thai-nam-bao-lam-giau-tren-dao/chuong-12-xao-tieu-thien-he-my-muc-phan-he.html.]
“Em ngủ , một lát.”
Ngày thường bọn họ huấn luyện, môi trường gian khổ thế nào cũng từng trải qua, như thế , là cực kỳ .
Cố Phán ăn cơm xong, cảm thấy chán. Ở mấy chục năm , thể nghịch điện thoại, xem tivi máy tính bảng, còn thể chơi game...
Bây giờ ở đây, chỉ thể ngẩn . Muốn một cuốn sách, cũng mấy tiện lợi.
Đèn ở bên trong tối.
Chẳng bao lâu, Cố Phán mơ màng ngủ .
Đợi đến khi cô tỉnh , trời sáng .
Cô mở mắt , thấy Diệp Thần vẫn đang giường.
“Anh ngủ ?”
“Ngủ mấy tiếng .”
Diệp Thần trả lời.
“Đói đúng , mua cơm cho em. Có bánh bao bánh màn thầu, cháo, quẩy, em ăn gì?”
“Quẩy, bánh bao.”
Sau khi Diệp Thần rời , bà cụ lên tiếng.
“Cô bé, cháu tên là gì?”
“Bà nội, cháu tên là Cố Phán.”
“Cố Phán, tên lắm. Xảo tiếu thiến hề, mỹ mục phán hề, hợp với cháu.” Bà cụ , “Nhà họ La, cháu thể gọi là bà La.”
Nghe bà La , Cố Phán gọi một tiếng.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Bà cụ vui vẻ đáp .
Bà La khen ngợi cô, thực chữ Phán , cô cảm thấy, chắc là ý nghĩa mong ngóng cháu gái mong ngóng con gái. Trên đầu cô còn ba trai cơ mà.
Anh ba , bà nội và bố đều thiên vị.
Tôn Mai tỉnh từ sớm, lúc cô mới nhớ . Hôm qua Cố Phán là nhà cô, chứ trai cô.