Diệp Dạng an ủi em trai, Tô Kiều cũng giải thích.
cả hai còn kịp mở lời, thím Hai bên cạnh nhanh tay bế thốc Diệp Cảnh lên, sảng khoái :
“Ái chà chà!
Cái thằng bé ngốc , mợ cháu chê cháu việc mà cần cháu .
Mợ cháu là xót cháu, còn nhỏ tuổi giúp mợ việc, nên mới bảo cháu ít thôi, dành thời gian mà chơi cho nhiều đấy!"
Diệp Cảnh giờ hiểu .
Có chút ngượng ngùng lau nước mắt, :
“Mợ ơi, xin mợ, Tiểu Cảnh hiểu lầm mợ ."
Tô Kiều xót xa xoa đầu nhóc con:
“Không trách con, trách mợ rõ ràng."
Tô Kiều chia cho mỗi nhóc con hai chiếc bánh vừng mang từ thành phố về:
“Đi chơi , để mợ và nấu cơm."
Thím Hai lập tức :
“Kiều Kiều, Tranh Vanh, là hai cháu sang nhà thím ăn tạm một miếng.
Trưa nay thím để phần cơm canh cho hai cháu đấy."
Tô Kiều :
“Thím Hai, cần ạ, hôm nay mời chúng cháu ăn cơm, chúng cháu ăn xong mới về đấy ạ.
Giờ cháu nấu chút gì cho bọn trẻ ăn là ."
“Hai cháu ăn !"
Thím Hai vỗ tay một cái :
“Thế thì cần nấu nữa .
Ba cái đứa nhỏ ở nhà thím cũng ăn lót một chút .
Cháu cho mỗi đứa hai cái bánh vừng thế , ăn là no .
Đừng nấu thêm nữa, để chúng ăn nhiều quá đầy bụng thì ."
Tô Kiều , liền nhanh tay nhét hai chiếc bánh vừng còn cho thím Hai:
“Thím Hai, hôm nay thực sự cảm ơn thím nhiều lắm.
Hai cái là cho Thiết Đản ạ."
Thím Hai định từ chối, nhưng nghĩ đến cháu trai hiếm khi ăn đồ ngon như thế , rốt cuộc đành lòng đẩy .
“Kiều Kiều, thím trông trẻ giúp cháu, một ngày lấy một tệ, vốn dĩ là chiếm hời của cháu .
Cháu còn mua bánh cho Thiết Đản nữa, cháu mà còn cảm ơn là thím ngại ch-ết ."
Thím Hai mang bánh vừng về cho Thiết Đản thì loa phóng thanh của đội thông báo các chị em phụ nữ tập trung ở sân phơi .
Chương 76 Dẫn dắt cùng giàu
Lúc Tô Kiều về đến đội sản xuất, cô đến nhà đội trưởng một chuyến.
Đem chuyện nhà máy d.ư.ợ.c thu mua cam thảo, long não, bát giác hồi hương với Tần Đào.
Giá cả bên nhà máy d.ư.ợ.c đưa là cam thảo khô hai hào năm một cân, long não khô bảy hào năm một cân, bát giác hồi hương khô cũng là bảy hào năm một cân.
bát giác hồi hương thể tự gia công một chút, thành tinh dầu bát giác hồi hương, tinh dầu bát giác hồi hương bên nhà máy d.ư.ợ.c thể thu mua với giá ba tệ một cân.
phương pháp chiết xuất tinh dầu bát giác hồi hương khá phức tạp, Tô Kiều dự định để bán hàng khô trực tiếp.
Tô Kiều và Tần Tranh Vanh vẫn như cũ gửi bọn trẻ sang nhà thím Hai hàng xóm nhờ trông giúp, đó cùng bộ sân phơi của đại đội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-98.html.]
Tại sân phơi, các chị em phụ nữ trong đội cơ bản đến đông đủ.
Tần Đào cầm loa phóng thanh, sân phơi:
“Các đồng chí!
Hôm nay triệu tập các chị em phụ nữ chúng ở đây là một chuyện bàn bạc với ..."
Tần Đào giải thích kỹ lưỡng cho về việc thu mua d.ư.ợ.c liệu mà Tô Kiều hỏi từ nhà máy d.ư.ợ.c, đó :
“Hôm nay, đồng chí Tô Kiều sẽ dẫn lên núi hái cam thảo, long não và bát giác hồi hương.
Ai tình nguyện lên núi cùng đồng chí Tô Kiều, đội sẽ ghi tên nghỉ phép, điểm công, nhưng tiền bán d.ư.ợ.c liệu sẽ phân chia theo lượng d.ư.ợ.c liệu hái .
Ai cùng đồng chí Tô Kiều thì vẫn việc như cũ, tính theo điểm công bình thường."
Lời Tần Đào dứt, trong đám đông lập tức xôn xao bàn tán.
Mặc dù ở đây là phụ nữ, nhưng một ngày cũng thể kiếm tám điểm công.
Chuyện bán d.ư.ợ.c liệu là do Tô Kiều suông.
Vạn nhất họ hái về mà nhà máy d.ư.ợ.c thu mua, phí mất nửa ngày công, tức là mất bốn điểm công .
“Kiều Kiều là đứa trẻ chúng lớn lên, nó là như thế nào chúng đều rõ.
Nó mà chắc chắn bán d.ư.ợ.c liệu cho nhà máy d.ư.ợ.c thì chắc chắn sẽ về lung tung .
Đội trưởng, tin Kiều Kiều, sẽ lên núi hái thu-ốc cùng Kiều Kiều."
Sau khi trong đám đông giơ tay hưởng ứng, nhanh thêm nhiều nữa sẵn lòng từ bỏ nửa ngày công để thử một chuyến cùng Tô Kiều.
Cuối cùng một nửa bằng lòng lên núi cùng Tô Kiều.
Đội trưởng bảo ghi điểm thủ tục đăng ký, mang theo liềm, đeo gùi theo Tô Kiều lên núi.
Lúc , Trần Lệ Quyên một nữa đến khu tập thể của nhà máy khăn mặt.
Sáng nay lúc đến cô hỏi thăm vị trí nhà họ Bùi .
Căn lầu nhỏ hai tầng của nhà họ Bùi tuy chút cũ kỹ nhưng vẫn nổi bật trong khu tập thể .
Trần Lệ Quyên vội vã tiến lên định gõ cửa, tay giơ lên mới sực nhớ chuyện cô và Tô Nhan Nhan là chuyện mờ ám.
Không thể để khác .
Cô nghĩ một lát, tìm một góc tường xổm xuống đợi Tô Nhan Nhan .
Chờ bao lâu, Tô Nhan Nhan lau nước mắt trong tiếng mắng nhiếc của Vu Lâm Tĩnh.
Trần Lệ Quyên vội vàng tiến lên, kéo Tô Nhan Nhan một góc khuất.
“Nhan Nhan, cái tên Lâm đại ca đó nhận tiền của chúng , chẳng hứa với chúng là sẽ bắt Tô Kiều đem bán ?
Sao Tô Kiều về đội sản xuất ?"
Vẻ mặt ủy khuất khổ sở mặt Tô Nhan Nhan lập tức biến mất sạch sẽ, cô nhíu mày, chút chán ghét liếc Trần Lệ Quyên một cái.
Rồi rút cánh tay khỏi tay Trần Lệ Quyên.
“Chẳng tìm Lâm đại ca ở ?
Cậu trực tiếp đến đó mà hỏi , tìm tớ gì?"
Trần Lệ Quyên vạn ngờ Tô Nhan Nhan thái độ , trong lòng thầm nguyền rủa tổ tông mười tám đời nhà họ Tô một nữa.
ngoài mặt vẫn là vẻ nịnh bợ.
“Nhan Nhan, phận bối cảnh, đám Lâm đại ca dám động .
tớ..."
Trần Lệ Quyên bối rối vò vò vạt áo.
Những lời và hành động của cô khiến lòng hư vinh kìm nén bấy lâu của Tô Nhan Nhan thỏa mãn vô cùng.