Đôi mắt hồ ly của Tô Kiều cong cong, tươi như một con cáo nhỏ trộm thịt.
Không cần cô mở lời, Tần Tranh Vanh trực tiếp :
“Con trai thứ hai của Trần Quế Anh ở bệnh viện các cấu kết với bọn trộm mộ trộm cắp cổ vật quốc gia, hơn nữa còn bán cổ vật cho bọn buôn lậu bán nước, tội trạng lớn.
Cậu báo cáo với lãnh đạo bệnh viện các một tiếng, tùy tình hình mà xử lý Trần Quế Anh.”
“Được, ngay đây.”
Khổng Gia Minh thấy lời cũng biến sắc mặt, vội vàng ngoài.
Rất nhanh đó, y tá mang kim truyền dịch mới tới châm cho Tô Kiều.
Tần Tranh Vanh bên cạnh giường cùng cô, bàn tay lớn vô tình chạm bàn tay đang truyền dịch của cô, lập tức cau mày:
“Sao lạnh thế ?”
Tô Kiều vẻ mặt lo lắng của , nhịn dở dở .
Cô giải thích:
“Dịch truyền là nước lạnh, từ tay truyền c-ơ th-ể, đương nhiên sẽ nhiệt độ ở tay giảm xuống mà!”
Tần Tranh Vanh ngẩng đầu chai dịch truyền treo phía giường bệnh.
Chẳng thèm suy nghĩ, dậy dùng hai bàn tay ủ ấm lấy chai dịch truyền.
Tô Kiều:
...
Cô nhịn phì thành tiếng:
“Anh Tranh Vanh, gì thế?”
“Ủ cho dịch truyền ấm lên một chút.”
Tần Tranh Vanh thật thà trả lời.
Tô Kiều thật sự dở dở .
Người đàn ông lúc ở giường chẳng cũng khá tán tỉnh ?
Sao lúc ngây ngô ngốc nghếch thế chứ?
Cô bất lực :
“Anh Tranh Vanh, là cứ xuống ủ ấm tay cho em !
Tay em ít nhất cũng dễ ấm hơn cái bình dịch truyền to thế .”
Dưới vành tai Tần Tranh Vanh thoáng hiện lên một vệt đỏ khả nghi, là vì ủ ấm tay cô mà hổ, là vì bản quá ngốc mà thẹn thùng.
Tô Kiều mới sốt cao mấy ngày, tinh lực rốt cuộc vẫn kém, cộng thêm việc truyền dịch khiến cô đặc biệt buồn ngủ.
Chỉ một lát cô ngáp một cái nhỏ chìm giấc ngủ.
Đôi bàn tay lớn của Tần Tranh Vanh ủ ấm lấy tay cô, ánh mắt dừng gương mặt cô, nỡ rời .
Ánh hoàng hôn ấm áp từ ngoài cửa sổ chiếu , rơi khuôn mặt cô, phủ lên đôi gò má trắng nõn tinh tế một lớp hào quang vàng óng.
Rất , thiêng liêng!
Tô Kiều giấc ngủ cực kỳ thoải mái.
Đến khi cô tỉnh thì thấy dịch truyền xong, còn Tần Tranh Vanh vẫn lặng lẽ bên giường canh chừng cô.
Nhìn bờ vai rộng, hình thẳng tắp của đàn ông, trong lòng cô trào dâng một cảm giác vô cùng vững chãi.
Thật !
Kiếp họ đều vẫn .
Anh trở thành tù nhân cải tạo, cô cũng chà đạp xuống vũng bùn sâu.
Dòng nước ấm áp của hạnh phúc chảy qua tim Tô Kiều, cô sực nhận :
“Ch-ết , trời sắp tối .
Anh Tranh Vanh, gọi em dậy sớm một chút?”
Cô vội vội vàng vàng xuống giường.
Cô ở bệnh viện mấy ngày , đám trẻ ở nhà thế nào.
Phải mau ch.óng về nhà chăm sóc bọn trẻ thôi!
Tần Tranh Vanh vội vàng đỡ lấy cô, :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-68.html.]
“Kiều Kiều, bác sĩ kiểm tra cho em một chút, nhất là ngày mai em nên truyền dịch thêm một ngày nữa để củng cố.
Cho nên, đêm nay chúng ở bệnh viện.”
Tô Kiều:
...
Bác sĩ Khổng đồng ý cho cô xuất viện ?
Cô thắc mắc ngẩng đầu đôi mắt sâu thẳm của Tần Tranh Vanh.
Giọng điệu của Tần Tranh Vanh mang theo mấy phần dỗ dành của cha già đối với cô con gái nhỏ bướng bỉnh:
“Kiều Kiều ngoan, chúng lời bác sĩ.
Bọn trẻ em đừng lo lắng.
Tần Hổ tới , nhờ họ chăm sóc bọn trẻ thêm một ngày nữa.”
Anh cho Tô Kiều quá trình trao đổi giữa và Tần Hổ chẳng hề vui vẻ gì.
Dù cái ánh mắt Tần Hổ Kiều Kiều nhà , qua là trong sạch.
Anh chắc chắn gõ đầu thằng nhóc đó một trận.
những chi tiết thì cần cho Kiều Kiều .
Tô Kiều chút bất lực:
“Anh Tranh Vanh, bản em cũng là thầy thu-ốc, nếu chỉ là điều dưỡng c-ơ th-ể thì em về nhà tự bốc thu-ốc Đông y, hiệu quả sẽ hơn thu-ốc Tây nhiều.”
Tần Tranh Vanh gật đầu:
“Ừm, nhưng chú và thím giúp chúng chăm sóc bọn trẻ nhiều ngày như .
Ngày mai về nhà theo lý mà chúng nên mang theo chút quà đến thăm họ.
Giờ trời tối , lúc về cũng chẳng nơi nào để mua quà cáp nữa.”
Tô Kiều nghĩ nghĩ , đúng là như thật.
Buổi tối, Tần Tranh Vanh và Tô Kiều cùng ăn cơm với Khổng Gia Minh ở căng tin bệnh viện, là Khổng Gia Minh mời.
Thời cũng chẳng hoạt động giải trí gì.
Xong bữa tối, hai về phòng bệnh.
Tô Kiều tuy ở phòng đơn nhưng giờ những chịu bỏ tiền viện nhiều, nên từ khi cô tỉnh , phòng bệnh vẫn chỉ một cô ở.
Trong phòng bệnh yên tĩnh lạ thường, thậm chí thể thấy tiếng thở và nhịp tim của hai .
Bình thường ở nhà, đều việc riêng của để bận rộn nên cảm thấy gì.
Giờ hai việc gì , cứ chằm chằm mắt , liền cảm thấy chút... cực kỳ ngại ngùng.
Tô Kiều cũng chẳng , mặt bỗng dưng đỏ bừng lên chẳng vì lý do gì cả.
Cô tránh né ánh nóng bỏng của , chút căng thẳng :
“Anh Tranh Vanh, là chúng ngủ sớm .
Để ngày mai còn về nhà sớm?”
Tần Tranh Vanh gật đầu:
“Được!”
Tô Kiều thở phào nhẹ nhõm, dậy định lấy nước.
Bàn tay lớn của Tần Tranh Vanh ấn nhẹ lên vai cô, bảo cô xuống:
“Để lấy nước cho.”
Đành !
Tô Kiều cũng chẳng thể tranh giành với đàn ông .
Đợi Tần Tranh Vanh lấy nước về, hai im lặng rửa tay rửa mặt.
Đợi đến lúc Tô Kiều rửa chân, cô mới cúi lưng xuống, đàn ông xổm xuống mặt cô:
“Tay em tiện, để rửa cho.”
Nói đoạn, đàn ông bưng lấy đôi chân cô xoa bóp.
Bàn tay thô ráp màu lúa mạch tương phản rõ rệt với đôi bàn chân nhỏ nhắn trắng trẻo như ngọc.
Tần Tranh Vanh đôi bàn chân nhỏ nhắn thanh tú đó mà khỏi cảm thán sự khéo léo của tạo hóa, cô thể sinh bộ phận đều đến thế cơ chứ?