“Lời nịnh hót thì ai mà chẳng thích?”
Ngô Xuân Mai đắc ý hất cằm lên:
“Đương nhiên .
Không thím nổ với con ...”
Sau khi Tô Kiều bàn bạc xong với Ngô Xuân Mai, cô liền tìm Tần Tranh Vanh và Tần Tuyết để hội quân.
Tần Tranh Vanh và Tần Tuyết đều đợi cô ở cách đó xa.
Thân hình cao lớn thẳng tắp của Tần Tranh Vanh ở đó như một cây thông tuyết kiên cường.
Còn Tần Tuyết thì cách Tần Tranh Vanh tận tám trượng, cứ như Tần Tranh Vanh là thú dữ hung tợn, cô sợ chạm .
Nhìn thấy cảnh tượng mắt , Tô Kiều khỏi tự giễu.
Kiếp cô ngốc nghếch đến thế?
Kiếp , chỉ cần Tô Nhan Nhan và Bùi Thiên Nghĩa đồng thời xuất hiện, Tô Nhan Nhan đều hận thể treo luôn Bùi Thiên Nghĩa.
Vậy mà cô hề mảy may nghi ngờ giữa hai bọn họ gì khuất tất.
“Anh Tranh Vanh, Tiểu Tuyết, thôi, chúng về nhà nào!”
Tô Kiều tới, híp mắt với hai .
Tần Tranh Vanh cô với ánh mắt ôn hòa, kịp gì thì Tần Tuyết lườm cô một cái:
“Về nhà gì chứ?
Cậu là tự ý rút kim tiêm, trốn khỏi bệnh viện đây đấy, chẳng lẽ truyền dịch tiếp ?”
Tô Kiều:
...
Cô quên mất chuyện .
Đôi mắt thâm thúy của Tần Tranh Vanh lộ rõ vẻ căng thẳng:
“Kiều Kiều, chuyện là thế nào?
Sao truyền dịch ở bệnh viện?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-66.html.]
Tần Tuyết nghĩ đến việc Tô Kiều mấy ngày sốt cao dứt, suýt nữa thì mất mạng, mà với tư cách là chồng cô, Tần Tranh Vanh hề lộ diện.
Cô liền chẳng sắc mặt gì với Tần Tranh Vanh:
“Kiều Kiều sốt cao hôn mê suốt ba ngày, hôm nay mới tỉnh đấy, bảo truyền dịch ở bệnh viện?”
“Có ai chồng như hả?
Cũng may là ba đứa nhỏ trong nhà ích, chứ cái hạng như cứ phủi m-ông biền biệt mấy ngày trời thế , Kiều Kiều ch-ết ở nhà chắc cũng chẳng ai .”
Tô Kiều kéo kéo ống tay áo Tần Tuyết:
“Được Tiểu Tuyết, đừng Tranh Vanh nữa.
Anh Tranh Vanh là thực hiện nhiệm vụ, là quân nhân, bảo vệ quốc gia và nhân dân là thiên chức của .”
Tần Tuyết bất lực cô một cái, bực :
“Cậu cứ bênh chồng !
Tớ cũng chẳng buồn quản nữa, tớ về nhà đây, tự cùng chồng về bệnh viện .”
Tần Tuyết xong, vung b.í.m tóc lớn một cái tự bỏ .
Tô Kiều định gọi cô , nhưng đó mới phản ứng là cái cô nàng căn bản hề tức giận.
Cô chỉ là tìm một lý do chính đáng để bóng đèn giữa cô và Tần Tranh Vanh mà thôi.
Tô Kiều nhịn bật , cô vội vàng chạy mấy bước đuổi theo bước chân Tần Tuyết:
“Tiểu Tuyết, Tiểu Tuyết bụng ơi, tớ sai .
Cậu thì cũng ăn cơm với bọn tớ hãy chứ!
Lần tớ , khi nào tớ đòi nợ về sẽ mời ăn tiệm mà.
Bây giờ giúp tớ đòi nhiều tiền thế , để tớ mời chẳng lẽ tớ trở thành kẻ giữ lời hứa ?”
Tần Tuyết bất lực cô, há miệng định nhưng cũng nỡ phản bác cô.
Cô đành :
“Được , tớ .
Hôm nay tớ sẽ ăn tiệm với , một bữa thật thịnh soạn mới !”