Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 65

Cập nhật lúc: 2026-04-17 16:03:04
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Đại Vĩ vội vàng lắc đầu như trống bỏi:

 

“Không đắt đắt!

 

Con cho cha chút thời gian, cha gom tiền ngay đây.”

 

Ngay đó, Tô Đại Vĩ trực tiếp cầm một cuốn sổ, dày mặt bắt đầu vay tiền những công nhân nhà máy dệt khăn, 30, 50 tệ.

 

Hai bên má Trần Quế Anh sưng vù như cái bánh bao, đôi mắt cũng chỉ còn một khe hẹp.

 

ánh mắt Tô Kiều qua khe hẹp đó giống như rắn độc, chỉ hận thể ăn tươi nuốt sống Tô Kiều.

 

Tô Kiều của bây giờ để tâm đến cơn thịnh nộ bất lực đó của bà .

 

Vu Lâm Tĩnh từ trong nhà mang tiền phiếu .

 

Bùi Quốc Siêu đích cầm tiền phiếu tới mặt Tô Kiều:

 

“Kiều Kiều, chỗ tiền phiếu con cầm lấy.

 

Nhà Thiên Nghĩa chúng phúc cưới con.

 

tình nghĩa giữa hai nhà chúng vẫn còn đó, chúng vẫn nên thường xuyên .”

 

Tô Kiều nhận lấy tiền phiếu, đưa giấy nợ cho Bùi Quốc Siêu.

 

hề nể mặt Bùi Quốc Siêu chút nào, thẳng luôn:

 

“Giám đốc Bùi, ông nhầm , nhà họ Tô tình nghĩa với nhà ông là họ Tô của .”

 

Bùi Quốc Siêu vặn đến mức sắc mặt khó coi.

 

dám đắc tội Tần Tranh Vanh nên chỉ thể bồi.

 

Bên , Tô Đại Vĩ cũng gom đủ tiền.

 

Tô Kiều nhận lấy tiền từ tay Tô Đại Vĩ, lớn với :

 

là Tô Kiều xin nhờ các vị mặt ở đây chứng.

 

Từ nay về , và gia đình đồng chí Tô Đại Vĩ đường ai nấy , nước sông phạm nước giếng, còn bất kỳ liên quan nào nữa!”

 

Lời Tô Kiều dứt, sắc mặt Tô Đại Vĩ khó coi đến mức thể khó coi hơn nữa.

 

Bùi Quốc Siêu sững một lát, đó vẫn kết giao với Tần Tranh Vanh, vội vàng tươi mời nhà:

 

“Thủ trưởng, trong uống chén r-ượu.”

 

Tần Tranh Vanh gương mặt lạnh lùng:

 

“Nhiệm vụ tại , r-ượu hỉ cần uống.”

 

Lời dứt, bên ngoài một đội quân nhân và công an cùng lúc chạy bộ tiến .

 

Những mặt ở đây từng thấy cảnh tượng bao giờ, sợ tới mức ngẩn .

 

Đồng chí công an tới mặt Tô Đại Vĩ, trưng thẻ ngành và :

 

“Đồng chí Tô Đại Vĩ, Trần Quế Anh, Tô Nhan Nhan, đồng chí Tô Kiến Quân liên quan đến vụ án trộm mộ và buôn bán cổ vật quốc gia.

 

Mời các đến đồn một chuyến để phối hợp điều tra.”

 

Sắc mặt ba Tô Đại Vĩ, Trần Quế Anh và Tô Nhan Nhan trong nháy mắt còn một giọt m-áu.

 

Mọi nhà họ Tô đưa , giống như đều bừng tỉnh đại ngộ.

 

“Lúc bảo mà, nhà họ Tô sống sung túc như địa chủ thế , chắc chắn là chuyện gì mờ ám .”

 

cũng sớm phát hiện .

 

Mọi đồ Tô Nhan Nhan mặc hàng ngày mà xem, ngay cả nhà Giám đốc Bùi cũng mặc như thế !”...

 

Sau khi công an và quân nhân cùng đưa nhà họ Tô , Tô Kiều ngửa đầu đàn ông:

 

“Anh Tranh Vanh, theo nữa ?”

 

Tần Tranh Vanh cô, ánh mắt ôn hòa:

 

“Không cần , những việc còn sẽ xử lý.”

 

Tô Kiều gật đầu thật mạnh:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-65.html.]

 

“Vâng, đợi em một lát.

 

Tí nữa chúng cùng về nhà.”

 

Tô Kiều thẳng đám đông, tìm Ngô Xuân Mai đang hăng say nhà họ Tô.

 

“Thím Xuân Mai.”

 

Tô Kiều gọi một tiếng.

 

Sắc mặt Ngô Xuân Mai cứng đờ, chút gượng gạo, theo bản năng giải thích với Tô Kiều:

 

“Kiều Kiều, thím nãy...”

 

Tô Kiều híp mắt :

 

“Thím ơi , thím theo cháu qua đây một lát, cháu việc nhờ thím giúp đỡ.”

 

Tô Kiều đưa Ngô Xuân Mai đến một góc vắng bên ngoài.

 

“Thím ơi, chuyện là thế , cháu nhờ thím cứ mười ngày cho cháu một lá thư, trong thư thím kể cho cháu chuyện về cha cháu.”

 

Ngô Xuân Mai còn đang thắc mắc, thì thấy Tô Kiều rũ mi mắt, vẻ mặt buồn bã:

 

“Thím cũng tính tình cha cháu đấy.

 

Cháu sợ họ buông tha cho cháu, cuộc sống của cháu sẽ yên .

 

Thím thư kể cho cháu chuyện của họ, nếu họ định gì cháu, cháu ít nhất cũng thể phòng .”

 

Ban đầu Ngô Xuân Mai còn tưởng Tô Kiều vẫn còn vương vấn cặp cha ruột Tô Đại Vĩ và Trần Quế Anh, trong lòng chút thấp thỏm.

 

Sau khi Tô Kiều xong, tảng đ-á trong lòng bà lập tức rơi xuống.

 

cũng ghét ch-ết Trần Quế Anh , kẻ thù của kẻ thù chính là bạn.

 

nhanh ch.óng coi Tô Kiều như đồng minh của .

 

“Kiều Kiều, con cứ yên tâm, chuyện cứ giao cho thím.

 

Sau thím nhất định sẽ thư cho con, kể hết những chuyện dơ bẩn bẩn thỉu của nhà họ cho con .”

 

Tô Kiều nở một nụ ngọt ngào:

 

“Cám ơn thím.

 

Thím ơi, cháu để thím công , thím cho cháu một lá thư, cháu trả thím một tệ, cứ mười tệ thanh toán một .”

 

Vừa , cô lấy mười tệ nhét tay Ngô Xuân Mai:

 

“Mười tệ là cháu trả cho thím, thím cứ cầm lấy.”

 

Ngô Xuân Mai tờ tiền mới cứng trong tay, vẫn còn dám tin.

 

Chỉ là thư mắng c.h.ử.i nhà họ Tô thôi mà, cũng chẳng tốn bao nhiêu giấy mực, chẳng tốn bao nhiêu công sức, con tem cũng chỉ 8 xu một tờ, Tô Kiều mà trực tiếp trả bà một tệ cho một lá thư.

 

Cái việc hời thế , bà hận thể ngày nào cũng chứ!

 

Tô Kiều rõ ràng , việc gấp thì mười ngày một lá, việc gấp thì kể thời gian bất cứ lúc nào.

 

Chờ cô theo quân đội lên bộ đội, s-ố đ-iện th-oại , chuyện gì đặc biệt khẩn cấp còn thể gọi điện cho cô, tiền điện thoại cũng là cô trả.

 

Sau khi đưa tiền cho Ngô Xuân Mai, Tô Kiều trịnh trọng :

 

mà chuyện thím giữ bí mật giúp cháu.

 

Ngoài hai chúng , để bất kỳ ai khác nữa.”

 

Ngô Xuân Mai hiểu chuyện:

 

“Kiều Kiều, con yên tâm .

 

Thím hiểu mà, cái đại viện chỉ bé bằng cái lỗ mũi, nhà đằng đông đ-ánh rắm nhà đằng tây cũng ngửi thấy mùi.

 

Để khác , chuyện sớm muộn gì cũng truyền đến tai nhà họ Tô, lúc đó thím giúp con giám sát họ nữa?”

 

Tô Kiều híp mắt giơ ngón tay cái với Ngô Xuân Mai:

 

“Thím đúng là giỏi thật, chuyện gì cũng hiểu.”

 

 

Loading...