Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 61
Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:44:38
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đặc biệt là lúc sắc mặt Tô Kiều xanh xao, dáng vẻ yếu ớt một vẻ của Tây Thi bệnh tật còn hơn ba phần.
Bùi Thiên Nghĩa ngay cả khi hiện tại mất một phần chức năng của đàn ông nhưng thấy một Tô Kiều như thế vẫn nảy sinh xúc động.
Tô Kiều nhận ánh mắt của Bùi Thiên Nghĩa, cô lạnh một tiếng.
Đôi mắt thật buồn nôn, nếu pháp luật ràng buộc cô nhất định sẽ khoét mắt !
Bùi Quốc Siêu thấy Tô Kiều liền cau mày, dáng uy nghiêm của một vị lãnh đạo:
“Tô Kiều, nếu hôm nay cháu đến uống r-ượu mừng của Thiên Nghĩa và Nghiên Nghiên thì chúng hoan nghênh.
nếu cháu đến gây chuyện thì hãy xem đây là nơi nào ."
Tô Kiều khẽ nheo mắt , mỉm :
“Cháu gây chuyện, cháu chỉ là đến đòi một khoản nợ mà thôi."
Cô lấy tờ giấy nợ chữ ký và dấu tay của Bùi Thiên Nghĩa và Tô Nghiên Nghiên, trực tiếp trưng mặt .
Sắc mặt của bốn Bùi Quốc Siêu, Vu Lâm Tĩnh và Tô Đại Vĩ, Trần Quế Anh đồng thời xanh lét.
Tô Kiều phớt lờ khuôn mặt khó coi của bọn họ, ánh mắt rơi Bùi Quốc Siêu, híp mắt :
“Chú Bùi, chú là một giám đốc nhà máy lớn thế , con trai chú nợ cháu năm trăm đồng và hai mươi cân phiếu đường.
Chắc chú sẽ quỵt nợ chứ ạ?"
Sắc mặt Bùi Quốc Siêu đen kịt.
Tô Kiều chuyên môn chọn hôm nay đến đòi nợ, nếu ông đưa chẳng là tự tát mặt mặt bao nhiêu bạn bè và cấp ?
Bùi Quốc Siêu nén cơn giận trong lòng, cố nặn một nụ thiện:
“Đương nhiên, giấy nợ trong tay cháu.
Nợ thì trả, là chuyện đương nhiên thôi."
Vừa ông cau mày Vu Lâm Tĩnh:
“Bà mau lấy tiền đưa cho con bé ."
Vu Lâm Tĩnh lập tức chịu.
“Cho dù giấy nợ của nó chữ ký ấn tay của Thiên Nghĩa nhà nhưng tiền một Thiên Nghĩa nhà nợ, dựa cái gì mà bắt cả nhà bỏ tiền ."
“Giám đốc Tô, hộ lý Trần, tờ giấy nợ đó còn ghi rành rành tên của Tô Nghiên Nghiên nữa đấy!
Con dâu nhà còn về cửa, bố như hai chẳng lẽ cũng nên trả cho rõ ràng khoản nợ của nó ?"
“Còn nữa, Tô Kiều tuy do hai nuôi nấng nhưng cũng là đứa con gái ngoan do hai sinh mà!"
“Hôm nay là ngày đại hỉ, một đứa con gái của hai nợ tiền, một đứa con gái tìm đến đòi nợ.
Hai xem những đứa con gái ngoan do hai sinh kìa, gặp thông gia như hai đúng là xúi quẩy tám đời!"
Tô Đại Vĩ lời c.h.ử.i bới của Vu Lâm Tĩnh cũng dám phản kháng, chỉ khép nép xin .
Trần Quế Anh tức đến mức đầu bốc khói, hung hăng lườm Tô Kiều một cái định lao về phía cô.
Chỉ là bà còn kịp hành động thì phía vang lên một giọng ảo não mang theo tiếng :
“Chị ơi, chị gì thế ạ?
Em chị hài lòng việc Thiên Nghĩa cưới em nhưng hủy hôn là do chị tự nguyện mà.
Bản chị cũng kết hôn ở nông thôn từ lâu .
Cho dù chị hối hận thì cũng nên đến gây chuyện lúc chứ, chị thừa trong nhà trộm sạch mà.
Mẹ sức khỏe cũng , chị định tức ch-ết ?"
Tô Kiều về phía Tô Nghiên Nghiên vành mắt đỏ hoe, nước mắt tuôn rơi chẳng tốn tiền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-61.html.]
Hừ, sân đỉnh cao đạo đức định dùng chữ hiếu để bắt chẹt cô.
Kiếp cô khao khát tình nên chiêu tác dụng với cô.
Kiếp ...
Cút nó cái gọi là tình , đều ch-ết hết cho cô!
Chương 47 Bắt chẹt đạo đức thành, Tô Nghiên Nghiên lấy c-ái ch-ết đe dọa
Trần Quế Anh và con Tô Nghiên Nghiên vô cùng ăn ý.
Lời Tô Nghiên Nghiên dứt Trần Quế Anh liền vội vàng ôm đầu:
“Ối chao, ối chao, đầu , đầu đau quá!"
Tô Đại Vĩ lúc cũng thở dài một tiếng.
“Chao ôi, Kiều Kiều !
Lúc đầu tụi bố ở bệnh viện bế nhầm con, lạc mất con là tụi bố đúng.
con dù cũng sinh con, căn bệnh đau đầu cũng là do sinh con mà để , con chẳng thể thông cảm cho tụi bố chút nào thế?"
Những mặt ở đây phần lớn đều cha .
Tiếng thở dài đầy chân tình của Tô Đại Vĩ lập tức khơi dậy sự đồng cảm của .
“Chẳng trách vợ chồng giám đốc Tô cưng chiều mỗi Nghiên Nghiên là con nuôi mà chẳng mấy yêu thích đứa con gái ruột là Tô Kiều.
Đứa trẻ hiếu thì sinh nuôi nấng cũng chỉ là kẻ vô ơn, ai mà thích cho nổi chứ!"
“Chứ còn gì nữa, chỉ cần hiểu chuyện một chút thôi cũng chẳng chọn thời điểm đến đòi nợ.
Đến lúc chẳng là bố tức ch-ết ?"
“Thiên hạ cha nào là đúng cả, vợ chồng giám đốc Tô sai thế nào nữa thì dù cũng sinh cô .
Tô Kiều cũng thật chẳng gì!"...
“Mẹ ơi, ơi, thế, đừng con sợ mà ơi..."
Tô Nghiên Nghiên đỡ lấy Trần Quế Anh, miệng gọi tha thiết nhưng trong đáy mắt đầy rẫy sự đắc ý.
Hừ, Tô Kiều một đứa ngu ngốc từ nông thôn lên lấy cái gì mà đấu với cô chứ?
“Ối chao!"
Tô Kiều thốt lên một tiếng kinh ngạc, lo lắng Trần Quế Anh giậm giậm chân:
“Bệnh đau đầu của đồng chí Trần tái phát ?"
“Lúc cháu ở nhà họ Tô ngày ngày đều mát-xa cho đồng chí Trần, bệnh đau đầu của đồng chí Trần khỏi ?
Có cháu chẳng còn ai mát-xa cho đồng chí Trần nữa ạ?
Chao ôi, chẳng cháu với là đầu của đồng chí Trần mỗi ngày nhất định mát-xa nửa tiếng đồng hồ ?
Chẳng lẽ lòng hiếu thảo của đồng chí Tô Nghiên Nghiên như mà ngay cả chuyện quan trọng thế cũng quên ?"
Tô Kiều đau lòng rơi lệ.
Hôm nay phần lớn những đến dự tiệc đều là công nhân và nhà của nhà máy khăn mặt.
Đều sống trong cùng một khu tập thể nên nắm rõ chuyện của nhà họ Tô.
Nghe lời của Tô Kiều lập tức xoay chuyển chiều gió.
“ đấy nhỉ, lúc Tô Kiều còn ở đó hai tháng thì chẳng thấy Trần Quế Anh kêu đau đầu bao giờ."
“Mọi cũng chẳng nghĩ xem lúc Tô Kiều còn ở đó thì việc gì trong nhà chẳng do Tô Kiều , còn mát-xa cho Trần Quế Anh nữa, cuộc sống của thái hậu nương nương cũng chẳng thoải mái bằng bà , còn đau đầu cái nỗi gì chứ?
Bây giờ Tô Kiều việc đều do bà , mát-xa càng đừng hòng nghĩ tới, bà đau đầu thì ai đau đầu?"