Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 56

Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:44:33
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Kiến Quân quát một tiếng cũng dám gì nữa, ngoan ngoãn theo về phía .

 

Tô Kiều càng ẩn kín đáo hơn một chút.

 

Đi trong núi thêm hai dặm đường nữa.

 

Lão Quỷ cuối cùng mới dẫn Tô Kiến Quân dừng bước.

 

Chỉ thấy Lão Quỷ bới bới vài cái một gò đất mọc đầy cỏ dại và bụi rậm.

 

Sau đám cỏ dại bụi rậm lập tức lộ một miệng hang đen ngòm.

 

Hang trộm mộ!

 

Trái tim Tô Kiều đ-ập thình thịch gần như nhảy khỏi l.ồ.ng ng-ực.

 

Những thứ Tô Kiến Quân mua từ tay Lão Quỷ hôm qua quả nhiên là trộm từ trong mộ.

 

“Mày ?"

 

Lão Quỷ hỏi Tô Kiến Quân.

 

Tô Kiến Quân tò mò liếc miệng hang đen ngòm đó, chỉ cảm thấy một luồng âm khí ập mặt.

 

Ông sợ đến mức mặt trắng bệch, vội vàng xua xua tay, “Không, ..."

 

Lão Quỷ liếc ông đầy vẻ khinh bỉ, hừ lạnh một tiếng, “Đồ hèn!"

 

Tô Kiến Quân nịnh nọt cũng dám phản kháng.

 

Lúc nửa Lão Quỷ chui trong hang .

 

Trong hang đột nhiên truyền giọng của Lão Quỷ, “Tô lão nhị, mày mấy thằng Tây đó thu mua xác khô, bây giờ còn ?

 

Trong một cái đây."

 

Tô Kiến Quân xong rùng một cái, mặt cắt còn giọt m-áu.

 

miệng liên tục :

 

“Muốn, chứ, mày đưa ?"

 

“Bây giờ chắc chắn là xong , hôm nay tao lấy vài món , đợi mấy hôm nữa dẫn thêm mấy em qua đây, đến đây hốt sạch một mẻ luôn!"

 

Rất nhanh đó còn thấy tiếng của Lão Quỷ nữa.

 

Lúc mặt Tô Kiến Quân mới lộ vẻ mặt hung tàn, nhổ mạnh một bãi nước bọt xuống đất, “Cái thứ gì , cái thứ thất đức cũng mặt mũi mà mắng ông mày !

 

Nếu Nghiên Nghiên kết hôn, ông đây gấp gáp kiếm chút tiền sắm sửa của hồi môn cho Nghiên Nghiên thì ai thèm cùng cái thằng cháu như mày đến cái nơi quỷ quái chứ?!"

 

Hừ, hóa Tô Kiến Quân theo tên trộm mộ đến đây là để nhanh ch.óng kiếm tiền lo của hồi môn cho Tô Nghiên Nghiên !

 

Tình em quả thật đủ sâu đậm đấy.

 

Tô Kiều sắp cảm động .

 

Cô trầm mặc suy nghĩ một lát, một cô đối phó với kẻ yếu ớt như Tô Kiến Quân chắc chắn thành vấn đề.

 

Lão Quỷ rõ ràng là kẻ liều mạng.

 

Loại chừng tay còn dính m-áu, cô thể mạo hiểm .

 

Nghĩ đến lúc nãy Lão Quỷ hôm nay lấy hết đồ trong mộ, mấy hôm nữa còn đến.

 

Trong lòng Tô Kiều chủ ý.

 

Cô di chuyển bước chân, đang định lặng lẽ rút lui xuống núi.

 

“Rắc!"

 

Ai ngờ cô một phút để ý, chân động dẫm một cành cây khô.

 

Tiếng cành cây khô gãy lìa vô cùng nổi bật trong khu rừng yên tĩnh.

 

“Ai đó?"

 

Tô Kiến Quân lập tức cảnh giác hẳn lên.

 

Tô Kiều đang suy nghĩ chủ ý thì đột nhiên...

 

“Ụt ịt ụt ịt..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-56.html.]

Tiếng kêu của lợn rừng truyền đến.

 

Cùng lúc đó, một con lợn rừng lớn ước chừng ba trăm cân từ trong bụi rậm cách Tô Kiều xa lao .

 

“Á—— lợn rừng kìa——"

 

Tô Kiến Quân hét lên một tiếng thất thanh, tiếng hét đó còn lảnh lót hơn cả phụ nữ, ông ngã phịch xuống đất.

 

Nhân cơ hội , Tô Kiều vội vàng rút lui.

 

Cô thót tim chạy nhanh xuống núi.

 

Vừa mới xuống núi, từ xa thấy dáng cao lớn của đàn ông đang về phía cô.

 

Cô theo bản năng chạy tới, khoảnh khắc sà lòng đàn ông, thở đang nghẹn ở cổ họng lập tức giãn , chân tay cũng nhịn mà bủn rủn.

 

Tần Tranh Vanh dùng đôi bàn tay to khỏe mạnh đỡ chắc lấy cô.

 

Tiếp đó cầm lấy chiếc gùi lưng cô đeo lên, đồng thời nhấc cô lên bế ngang trong lòng, “Trên núi xảy chuyện gì ?"

 

Tô Kiều vẫn còn sợ hãi liếc về phía ngọn núi một cái, “Anh Tranh Vanh, chúng về ."

 

Tần Tranh Vanh cũng nhiều lời vô ích, bế cô thẳng về phía nhà.

 

Trong đầu Tô Kiều đang nghĩ về chuyện của Tô Kiến Quân và tên trộm mộ tên Lão Quỷ , nhất thời cũng cảm thấy việc đàn ông bế .

 

Cho đến khi đàn ông bế cô ngang qua thửa ruộng lớn hôm nay đội sản xuất đang việc...

 

“Kiều Kiều, cháu ?

 

Bị thương ?"

 

Tô Kiều:

 

...

 

Mặt cô đỏ bừng, vội vàng tuột khỏi lòng đàn ông.

 

Tần Tranh Vanh dùng đôi bàn tay to lực ôm cô c.h.ặ.t hơn một chút, giọng trầm thấp kề sát tai cô, “Đừng động đậy!

 

Em mà động đậy là bọn họ em thương ."

 

Tô Kiều:

 

...

 

Mặt cô đỏ tận mang tai, lắp bắp :

 

“Vâng, ạ... lúc... lúc nãy núi cẩn thận ngã một cái."

 

Các thím trong thôn đều hiểu ý:

 

“Ngã ?

 

Vậy thì mau về nhà nghỉ ngơi cho , nếu để di chứng gì thì ."

 

Đám các thím đột nhiên bùng nổ một tràng .

 

Tô Kiều luôn cảm thấy các thím thấu dối , hổ chỉ hận thể đào cái hố đất mà tự chôn .

 

Lúc tại nơi thanh niên trí thức trong thôn đang việc, một ánh mắt đố kỵ ghen ghét rơi Tô Kiều.

 

Trần Lệ Quyên hung hăng nện cái cuốc xuống đất.

 

Tần Tranh Vanh rõ ràng là đàn ông cô nhắm tới từ lâu.

 

ngóng kỹ , Tần Tranh Vanh là cán bộ cấp tiểu đoàn chính quy trong quân đội, chỉ cần gả cho , cô thể theo đến đơn vị.

 

Đến lúc đó cô thể thoát khỏi cái vùng nông thôn bẩn hôi, khổ mệt để trở về thành phố.

 

Trở thành một quân tẩu.

 

Đến lúc đó những việc, cô còn thể dùng tiền lương của Tần Tranh Vanh mà ăn ngon mặc .

 

nghĩ kỹ , Tần Tranh Vanh ba cái đuôi theo cũng sợ, dù cho miếng cơm ăn là coi như nuôi ba đứa đầy tớ.

 

Tần Tranh Vanh sinh đẻ cũng sợ, trai cô sinh ba đứa con trai, cô nhận một đứa con nuôi tên , cũng giống như con đẻ thôi.

 

Ai ngờ cô còn kịp bày tỏ lòng với Tần Tranh Vanh.

 

Đã con hồ ly tinh Tô Kiều nẫng tay !

 

 

Loading...