Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 47
Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:43:49
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lòng Tô Kiều một nữa trào dâng cảm giác ấm áp ngập tràn.
Cô kéo Nhị Bảo lòng ôm lấy, kìm nén cảm xúc :
“Tiểu Cảnh, chú của con bắt nạt mợ .
Chú của con, !"
Tô Kiều ngước mắt đàn ông.
Tần Tranh Vanh đối diện với ánh mắt của cô, cổ họng bất giác thắt , yết hầu chuyển động.
Cái phụ nữ rốt cuộc bộ dạng đuôi mắt ửng đỏ hiện giờ của cô bao nhiêu phần quyến rũ ?
Tần Tranh Vanh dám cô thêm nữa, vội vàng thu dọn bát đũa bếp.
Tô Kiều bộ dạng luống cuống và vành tai ửng đỏ của đàn ông, nhất thời chút hiểu , đột nhiên hổ thế nhỉ?
Nếu mấy ngày nay chung sống sớm chiều, cô thực sự đàn ông sắt đ-á với khuôn mặt lạnh lùng hóa dễ hổ đến thế.
Mấy việc lau dọn rửa ráy đến lượt Tô Kiều lo lắng.
Cô liền tắm rửa sơ qua cho đám trẻ, chuẩn đưa chúng ngủ trưa.
Tuy nhiên cô cũng trẻ con năng lượng dồi dào, trong lòng nhiều đứa trẻ thì ngủ trưa chẳng khác nào ác mộng.
Vì , khi đưa đám trẻ lên giường, cô xổm xuống hỏi chúng:
“Dạng Dạng, Tiểu Cảnh, Tiểu Diễn, các con ngủ trưa cùng mợ, là tự chơi một lát?
Tự chơi thì khỏi sân, hiểu ?"
“Mợ, ngủ ngủ!"
Tam Bảo chút do dự nhào lòng cô, bày tỏ ngủ trưa cùng cô.
Đại Bảo và Nhị Bảo tuy chút do dự nhưng vẫn đều ở gần cô, đều chọn ngủ trưa cùng cô.
Tô Kiều đây vốn thói quen ngủ trưa, tuy kiếp kể từ khi đến nhà họ Tô là còn cái phúc phần ngủ trưa nữa .
bây giờ vẫn nhanh ch.óng lấy thói quen đó.
Cô dắt đám trẻ theo, kể chuyện cho chúng để dỗ chúng ngủ.
Đợi đến khi dỗ đám trẻ ngủ say thì bản cô cũng mơ màng .
Tần Tranh Vanh dọn dẹp bếp xong, bước phòng liền thấy cảnh ba đứa trẻ tựa bên Tô Kiều ngủ say nồng, đôi mày thêm mấy phần dịu dàng.
Sau khi cẩn thận đóng cửa phòng cho Tô Kiều và đám trẻ, liền lên núi c.h.ặ.t tre để đóng ghế ăn nhỏ cho Tam Bảo.
Bên Tô Kiều thì thoải mái giấc mộng.
Bên Tô Nhan Nhan từ nhà họ Bùi trở về nhà họ Tô là nhào trong phòng, lóc thút thít vô cùng đau lòng.
Lúc cô và Bùi Thiên Nghĩa về nhà họ Bùi, Vu Lâm Tĩnh thấy họ chỉ xách về mấy túi kẹo thỏ trắng liền hỏi rốt cuộc là chuyện gì.
Cô còn kịp gì thì Bùi Thiên Nghĩa hậm hực đem chuyện gặp Tô Kiều ở cửa hàng bách hóa hết .
Cô vốn định mượn lời của Bùi Thiên Nghĩa để kể khổ thêm về sự đáng ghét của Tô Kiều mặt Vu Lâm Tĩnh.
Ai ngờ Vu Lâm Tĩnh cho cô cơ hội lên tiếng, trực tiếp mắng cô đầu óc vấn đề, còn Tô Kiều nếu đến đòi năm trăm đồng và hai mươi cân phiếu đường đó thì để cô tự mà trả.
Nhà họ Bùi bọn họ giúp cô cái kẻ ngốc .
cái giấy nợ đó rõ ràng là Bùi Thiên Nghĩa ký , cô vì mất mặt Bùi Thiên Nghĩa ở bên ngoài nên mới ký theo.
Tô Nhan Nhan là căn giờ để về, cũng là căn giờ để .
lúc cô đến đỏ mọng cả mắt thì Tô Đại Vĩ, Tô Kiến Quân và Trần Quế Anh đều về.
Nghe thấy trong phòng Tô Nhan Nhan truyền đến tiếng , Tô Kiến Quân là đầu tiên xông phòng:
“Nhan Nhan, thế, ai bắt nạt em ?
Nói cho hai , hai trút giận cho em!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-47.html.]
Trần Quế Anh cũng dùng giọng điệu khoa trương :
“Nhan Nhan, Bùi Thiên Nghĩa bắt nạt con ?
Cái thằng ranh đó cũng quá gì , trong bụng con còn đang mang cốt nhục của nhà họ Bùi bọn họ cơ mà..."
“Mẹ, Thiên Nghĩa , là chị gái..."
Tô Nhan Nhan vội vàng kéo kéo ống tay áo Trần Quế Anh giải thích.
Cô nửa câu thì dường như chợt nhận sai điều gì đó, hối hận c.ắ.n c.h.ặ.t bờ môi.
Cái bộ dạng thôi của cô càng bùng lên ngọn lửa giận dữ của những nhà họ Tô.
Tô Kiến Quân còn hỏi rõ rốt cuộc xảy chuyện gì, “vèo" một cái bật dậy:
“Được lắm cái cô Tô Kiều , cút về nông thôn mà còn dám đến bắt nạt em.
Anh hai sẽ tìm cô tính sổ ngay!"
Tô Kiến Quân xong liền đùng đùng nổi giận xông ngoài.
Sự đắc ý và tính toán trong đáy mắt Tô Nhan Nhan xẹt qua nhanh.
Phần 36:
Kiều Kiều, hài lòng với sính lễ ?
“Thằng hai, con đây cho bố!"
Tô Kiến Quân mới đến cửa, Tô Đại Vĩ quát lạnh một tiếng, gọi .
Tô Kiến Quân tuy dừng bước nhưng tức tối chỉ Tô Nhan Nhan gào lên với Tô Đại Vĩ:
“Bố!
Bố đừng bênh vực con tiện nhân Tô Kiều đó nữa, bố quên chúng tìm nó, nó đối xử với chúng thế nào ?
Bố xem, nó bắt nạt Nhan Nhan thành thế ?
Nếu còn cho nó nếm mùi lợi hại thì nó còn sẽ hống hách đến nhường nào !"
Tô Đại Vĩ lườm Tô Kiến Quân một cái:
“Con im miệng !
Đừng mở mồm là tiện nhân tiện nhân nọ, nó là em gái ruột của con, nó là tiện nhân thì con là cái gì?"
Nghe thấy câu của Tô Đại Vĩ, Trần Quế Anh vốn định mấp máy môi c.h.ử.i hùa theo Tô Kiến Quân liền lẳng lặng ngậm miệng .
Lời của Tô Đại Vĩ sai.
Tô Kiều đáng hận đến mấy thì cũng là do bà sinh , Tô Kiều nếu là tiện nhân thì bà là đẻ thành cái gì ?
Tô Nhan Nhan thấy Trần Quế Anh và Tô Kiến Quân vốn bênh vực đều mắng dám gì nữa, đáy mắt xẹt qua một tia oán hận.
Tô Đại Vĩ về phía cô :
“Nhan Nhan, con cho rõ xem rốt cuộc là chuyện gì."
Tô Nhan Nhan kể đầu đuôi chuyện xảy ở cửa hàng bách hóa một lượt.
Chỉ điều qua miệng của cô , sự việc biến thành Tô Kiều ép buộc họ mua chỗ kẹo thỏ trắng trong tay với giá cao, đồng thời còn lén lút quyến rũ Bùi Thiên Nghĩa, khiến Bùi Thiên Nghĩa ký tên giấy nợ để tống tiền họ.
Sau khi Tô Đại Vĩ xong, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t với .
Tô Kiến Quân và Trần Quế Anh càng tức đến mức sắp nổ tung.
Tô Kiến Quân nghiến răng nghiến lợi :
“Tô Kiều rốt cuộc nó gì?
Hồi đó công khai hủy hôn với Thiên Nghĩa, cho hai gia đình chúng mất mặt là nó.