Chẳng còn tâm trí mà dạy bọn em nữa, cứ đó đăm đăm con đường thành phố thôi."
Tô Kiều vô thức sang đàn ông, liền thấy vành tai ửng đỏ.
Tần Tranh Vanh hắng giọng, lườm Tần Quốc Khánh một cái, nghiêm giọng :
“Bánh vừng cũng bịt nổi miệng của !"
Tần Quốc Khánh tiu nghỉu lè lưỡi, ngoan ngoãn gặm bánh, dám lải nhải nữa.
Sau khi về đến nhà, Tô Kiều đặt đồ đạc xuống thẳng bếp.
Tần Tranh Vanh cũng theo :
“Em nghỉ ngơi , để cho."
Tô Kiều híp mắt đàn ông:
“Trai gái phối hợp, việc mệt, chúng cùng ."
“Anh Tranh Vanh, giúp em nhóm lửa nhé.
Buổi trưa chúng ăn đơn giản thôi, em sẽ nấu bát canh trứng, hâm nóng chỗ bánh bao hấp sáng nay là xong."
Tô Kiều ngừng tay chân bận rộn.
Cô thêm một ít nước nồi, khi nước sôi, thả cà chua chần sơ qua lớp vỏ.
Sau đó cho dầu chảo, cắt cà chua thành miếng cho xào nước, thêm đường, muối, một chút tiêu để nêm nếm, thêm nước .
Tiếp đó, Tô Kiều đặt cái rế tre trong nồi, xếp bánh bao ăn hết từ sáng lên rế tre, đậy vung .
Đợi nước trong nồi sôi thêm một lúc, ước chừng bánh bao nóng, cô mới mở vung , bưng bánh bao ngoài.
Sau đó “choảng choảng" đ-ập năm quả trứng cái bát biển lớn dùng đũa đ-ánh tan.
Đợi canh cà chua sôi, cô mới từ từ đổ nước trứng .
Nước trứng chạm nước canh sôi là chín ngay, nở thành những bông hoa trứng màu vàng như hoa cúc .
Tần Tranh Vanh bếp nhóm lửa, ánh mắt dừng bóng dáng thoăn thoắt của phụ nữ nhỏ bé, một khắc cũng rời mắt.
Khóe miệng vô thức nhếch lên, hiếm khi để lộ sự vui vẻ khuôn mặt.
Trước đây, bất kể là ở trong quân đội nghỉ phép về nhà, đều một .
Đặc biệt là khi chị gái và rể mất, đơn độc một , ý nghĩa sống dường như chỉ còn việc nuôi nấng ba đứa trẻ khôn lớn.
bây giờ trong nhà thêm một phụ nữ nhỏ bé bận rộn , đột nhiên cảm thấy cuộc sống của trở nên tươi sáng hẳn lên.
Tô Kiều nhặt bánh bao cho cái sọt tre, lấy một cái chậu lớn múc canh , cất tiếng gọi to về phía sân:
“Dạng Dạng, Tiểu Cảnh, Tiểu Diễn, rửa tay ăn cơm thôi."
Đại Bảo và Nhị Bảo lập tức bế Tam Bảo đến bên chậu rửa mặt, theo cách Tô Kiều dạy hôm qua, xoa xà phòng lên đôi tay nhỏ của , vò bọt mới rửa sạch sẽ.
Tô Kiều đang định bưng canh lên bàn.
tay cô chạm mép chậu canh thì một bàn tay lớn phủ lên tay cô.
Cô chỉ cảm thấy một luồng điện từ mu bàn tay truyền khắp .
Cô ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt thâm trầm của đàn ông:
“Nóng, để ."
Tô Kiều:
...
Được !
Cô vội vàng buông tay .
Cái việc cô nghĩ là nên để đàn ông nhỉ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-46.html.]
là kiếp trâu ngựa quen .
Nghĩ đến kiếp , trong mắt cô kìm mà xẹt qua một tia đắng chát.
Ánh mắt nhạy bén của đàn ông bắt trọn lấy tia đắng chát đó, đôi mắt sâu thẳm càng thêm trầm mặc mấy phần.
Thực sớm phát hiện , cô gái nhỏ khác so với trong ký ức của , đặc biệt là đôi mắt hồ ly rực rỡ , thỉnh thoảng thoáng hiện lên vẻ tang thương và khổ cực.
Cô trở về nhà họ Tô hai tháng, rốt cuộc trải qua những gì?
Phần 35:
Không bắt nạt mợ, cho dù chú là chú thì cũng !
Người đàn ông bưng canh , Tô Kiều liền bê cái sọt đựng bánh bao.
Đại Bảo và Nhị Bảo khi đặt Tam Bảo ngay ngắn ghế đẩu nhỏ trong nhà chính liền chạy bếp bưng bát đũa.
Tam Bảo vẫn do Tần Tranh Vanh bế ăn như cũ.
Đại Bảo, Nhị Bảo ngoan, việc ăn uống cần Tô Kiều bận tâm.
Tô Kiều nghĩ thầm cứ bế Tam Bảo ăn cơm mãi thế cũng là cách, cô nhớ ở đại viện kiếp từng thấy ông nội khéo tay đóng cho cháu trai cái ghế ăn cho trẻ em.
Dùng tre đóng thành một cái ghế nhỏ, phía ghế thành hình cái bàn nhỏ.
Lúc trẻ con ăn cơm thì đặt thức ăn lên cái bàn nhỏ đó, đứa trẻ trong ghế sợ ngã, thể tự ăn cơm.
Kiếp cô cũng từng đóng cho đứa con vô ơn đó một cái, chỉ điều mụ già Vu Lâm Tĩnh đó để hành hạ cô nên cho cô dùng, cứ bắt cô bế đứa con vô ơn đó ăn cơm.
Mỗi cô dỗ dành cho đứa con vô ơn đó ăn no thì cơm thừa canh cặn bàn cũng chẳng còn bao nhiêu nữa.
Mỗi cô chỉ thể gom góp chỗ cơm thừa canh cặn đó , miễn cưỡng ăn một chút.
Cô đang mải nghĩ về những chuyện kiếp , cảm xúc khó tránh khỏi chút bộc lộ ngoài.
Giọng trầm thấp đầy từ tính của đàn ông đột nhiên truyền tai:
“Đang nghĩ gì ?"
Tô Kiều vội vàng , khuôn mặt kiên nghị của đàn ông nở một nụ rạng rỡ:
“Em đang nghĩ đóng cho Tam Bảo một cái ghế nhỏ..."
Tô Kiều mô tả cho đàn ông hình dáng của cái ghế đó.
Tần Tranh Vanh hề suy nghĩ liền gật đầu :
“Được, để ."
Tô Kiều vốn định tự tay , nhưng đàn ông thì cô cũng tranh, đôi mắt hồ ly cong cong, híp mắt :
“Vâng, vất vả cho Tranh Vanh ."
Tần Tranh Vanh nhíu mày, đôi mắt sắc như chim ưng khóa c.h.ặ.t lấy cô.
Giọng trầm ấm vang lên vô cùng nghiêm túc:
“Kiều Kiều, vất vả là em chứ .
Ba đứa trẻ là trách nhiệm của , nhưng của em.
Em sẵn lòng cùng nuôi dưỡng chúng, là may mắn ba đời của ."
Tô Kiều những lời của đàn ông cho sững sờ , trong lòng đột nhiên chua xót cảm động, hóa một phụ nữ chỉ là nuôi dạy con cái thôi cũng thể tôn trọng như .
Lại nghĩ đến kiếp của ...
Tô Kiều nhất thời gì cho , hốc mắt đỏ lên.
Nhị Bảo vẫn hiểu hết ý nghĩa những lời Tần Tranh Vanh , nhưng nhóc thấy Tô Kiều đỏ mắt.
Lập tức chắn mặt Tô Kiều, đôi mắt đen láy to tròn chằm chằm chú , gằn từng chữ :
“Không bắt nạt mợ, cho dù chú là chú thì cũng !"