Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 38

Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:43:32
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc , Lưu Xuân Hoa từ bên ngoài lao , vội vàng che chở cho con gái bà :

 

“Lũ thổ phỉ, cường đạo các !

 

Mẹ con đến chỗ đúng là xui xẻo tám đời !

 

báo công an, kiện các !"

 

Tô Kiều , mỉm :

 

“Không cần bà báo công an, chúng báo .

 

Ngược đãi trẻ em mồ côi liệt sĩ, trộm đồng hồ, còn âm mưu phá hoại hôn nhân quân đội, các cứ đợi mà bóc lịch !"

 

Lưu Xuân Hoa bỗng chốc ngẩn tò te, ngay cả Tôn Phương Phương đang choáng váng đầu óc lúc cũng tỉnh táo .

 

Gào thét :

 

“Vu khống, đây là vu khống!

 

Chúng ..."

 

“Chát, chát!"

 

Nguyễn Tú Oánh giơ tay vả thêm cho Tôn Phương Phương hai cái bạt tai nảy lửa, đồng thời, thím Hai Tần cũng cho Lưu Xuân Hoa hai cái bạt tai.

 

phi!

 

Đừng là bao nhiêu chúng tận mắt thấy các ăn trộm đồ của Kiều Kiều, tận tai thấy đứa con gái lăng loàn trơ trẽn của bà thèm Tranh Vanh.

 

Cho dù chúng vu khống bà thì ?

 

Tất cả chúng cùng chứng cho Kiều Kiều, bà xem, công an tin bà tin chúng ?"

 

Thím Hai Tần vả xong, trực tiếp nhổ một bãi nước bọt mặt Lưu Xuân Hoa.

 

Lưu Xuân Hoa thấy lời mới bỗng nhiên nhận rõ hiện thực.

 

Họ đang ở địa bàn của khác mà!

 

thế mà còn ảo tưởng kích động đám dân làng giúp bà đối phó Tô Kiều.

 

...

 

Lưu Xuân Hoa trong nhất thời tuyệt vọng như một đống bùn nhão, ngã gục xuống đất.

 

Rất nhanh, dân làng báo công an đưa các đồng chí công an trở về.

 

Đồng chí công an tìm hiểu tình hình, biên bản xong liền đưa con Lưu Xuân Hoa .

 

Dân làng Tô Kiều còn chăm sóc trẻ con nên cũng chào hỏi Tô Kiều một tiếng về nhà.

 

Tô Kiều lúc mới rảnh tay lo cho lũ trẻ.

 

Tam Bảo sợ hãi quá, lúc lòng cô thì cũng mệt , lúc trong lòng cô ngủ .

 

Tô Kiều đặt nhóc tỳ lên giường ngủ, bàn tay nhỏ bé của bé vẫn bất an nắm c.h.ặ.t một ngón tay của cô.

 

Tô Kiều trìu mến nhẹ nhàng vỗ về lưng nhóc tỳ, giọng hát mềm mại ngân nga:

 

“Ngủ , ngủ , bảo bối yêu thương của ..."

 

Mãi đến khi Tam Bảo ngủ say, Tô Kiều mới về phía Đại Bảo, Nhị Bảo:

 

“Đại Bảo, Nhị Bảo, hai cháu đây, mợ xem vết thương các cháu."

 

Đại Bảo và Nhị Bảo , cả hai đều chút lúng túng đến mặt Tô Kiều.

 

“Mợ ơi xin , cháu vỡ hết bát , bộ quần áo mới mợ cho cháu cũng hỏng ..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-38.html.]

Đại Bảo vành mắt đỏ hoe, hít hít mũi.

 

Sau khi mất, đây là đầu tiên chúng mặc quần áo mới, hơn nữa bộ quần áo mới còn do chính tay mợ .

 

cô bé bảo vệ .

 

Tô Kiều dịu dàng kéo Đại Bảo ôm lòng, :

 

“Bát vỡ thì chúng mua, quần áo hỏng thì chúng , những thứ đó đều quan trọng.

 

Quan trọng là các cháu bình an vô sự, gì quý giá bằng những bảo bối như các cháu cả, hiểu ?"

 

Đại Bảo và Nhị Bảo bỗng chốc vành mắt đỏ hoe như hai chú thỏ nhỏ.

 

Trước đây chỉ bố mới gọi chúng là bảo bối, khi bố mất còn ai coi chúng là bảo bối nữa.

 

Lúc mợ như , hai nhóc con chỉ cảm thấy trong lòng căng tràn, hạnh phúc buồn bã, bất giác .

 

Tần Tranh Vanh trai, chị gái cũng xinh , ba nhóc con khi tắm rửa sạch sẽ đều xinh xắn như b.úp bê, vô cùng đáng yêu và khiến xót xa.

 

Yêu cái là bản tính chung của con , Tô Kiều cũng ngoại lệ.

 

Tô Kiều nhịn giơ tay khẽ quẹt qua sống mũi tinh xảo của hai nhóc con:

 

“Nào, mợ kiểm tra vết thương cho các cháu, bôi thu-ốc nhé."

 

Mặc dù Tô Kiều chuẩn tâm lý từ , nhưng khi thấy những vết thương sưng đỏ thậm chí là rách da do quấn roi mây hai đứa trẻ, cô vẫn chỉ ước gì c.h.ặ.t đứt tay con mụ già thối Lưu Xuân Hoa !

 

Cô lấy thu-ốc mỡ, cẩn thận bôi lên vết thương cho hai đứa trẻ.

 

Bôi xong, bộ đồ ngủ của hai đứa trẻ đ-ánh nát bươm như mớ giẻ rách, bộ quần áo chắc chắn là mặc nữa.

 

Cô lôi bộ quần áo may sẵn mua cho bọn trẻ chiều nay mặc cho chúng.

 

Lúc mua quần áo, cô cũng mua theo kích cỡ tiêu chuẩn thông thường của trẻ cùng lứa tuổi, nhưng mặc lên Đại Bảo, Nhị Bảo rộng thùng thình một cách kỳ lạ, trông vẻ nực như trẻ con mặc trộm quần áo của lớn .

 

Tô Kiều thầm thở dài trong lòng, cải thiện ăn uống hơn một chút, ngày thường nấu thêm ít canh thu-ốc bổ, nhanh ch.óng điều dưỡng c-ơ th-ể cho bọn trẻ, bồi bổ .

 

Ba đứa trẻ rõ ràng đều gen , nhưng khi lớn lên đều là những g-ầy gò nhỏ bé, Nhị Bảo và Tam Bảo còn từng vì vấn đề chiều cao mà tự ti.

 

Thậm chí Đại Bảo vì hồi nhỏ suy dinh dưỡng kéo dài, lúc trưởng thành còn gặp khó khăn trong việc sinh nở.

 

Đây cũng là một trong những lý do khiến gã chồng bạo hành gia đình bạo hành và thao túng tâm lý cô bé suốt một thời gian dài.

 

Kiếp , cô tuyệt đối sẽ để phận của bọn trẻ lặp vết xe đổ nữa.

 

Tô Kiều đặt hai tay lên vai Đại Bảo, Nhị Bảo, xem xét kỹ hai nhóc con một lượt:

 

“Quần áo rộng , ngày mai mợ sẽ đưa các cháu mua quần áo mới vặn hơn."

 

Đại Bảo, Nhị Bảo ngờ trong vòng một ngày mợ cho chúng mặc hai bộ quần áo mới, chuyện hạnh phúc như là điều mà đây chúng từng dám nghĩ tới.

 

Nghe lời Tô Kiều , hai nhóc con vội vàng lắc đầu như trống bỏi.

 

Đại Bảo hiểu chuyện :

 

“Mợ ơi, cần ạ.

 

Quần áo cứ rộng một chút mới , rộng một chút chúng cháu thể mặc thêm vài năm."

 

Nhị Bảo vẫn thể những lời như , nhưng cũng phụ họa theo chị gật đầu lia lịa.

 

Tô Kiều khẽ nhéo má hai nhóc con.

 

Mặc dù mặt hai đứa trẻ thịt nhưng da dẻ mịn màng mềm mại, nhéo vẫn thấy khá thích.

 

Cô mỉm :

 

“Dạng Dạng của chúng xinh thế , Tiểu Cảnh trai thế , thì chắc chắn mặc quần áo vặn, xinh xắn mới xứng với Dạng Dạng, Tiểu Cảnh chứ!"

 

 

Loading...