Cháu xem, nếu như Kiều Kiều cũng những lời cháu tung dọa cho sợ mà chịu gả cho cháu, chẳng lẽ cháu định thằng độc cả đời ?"
Tần Tranh Vanh dịu dàng Tô Kiều mỉm .
Anh thực sự nghĩ như .
Một là vì nghề nghiệp của quá nguy hiểm, vợ sẽ vất vả, liên lụy đến con gái nhà .
Hai là vì trong lòng chỉ cô, nếu vì lý do thế tục mà cưới khác thì cũng công bằng với họ.
Ban đầu cô về thành phố, còn trong mộng, tưởng còn cơ hội nữa nên mới tung những lời đó để cắt đứt khả năng kết hôn của .
Không ngờ...
May mà cô đủ dũng cảm, may mà cô những lời đồn thổi của dọa lui.
Sau khi thím Hai Tần , Dạng Dạng dẫn theo Tiểu Cảnh, Tiểu Diễn đến giường bệnh của Tô Kiều, ba đứa nhỏ thành một hàng ngay ngắn.
Dạng Dạng túm vạt áo, khuôn mặt đầy hối cúi gằm đầu xuống:
“Mợ, con xin mợ."
Tiểu Cảnh cũng theo:
“Mợ, con xin mợ."
Tiểu Diễn thì tại chị xin , nhưng đôi mắt to tròn lúng liếng chị xoay hai vòng cũng ngoan ngoãn theo:
“Mợ, con xin mợ."
Tô Kiều cũng mù tịt chẳng hiểu gì, ngơ ngác ba đứa trẻ:
“Dạng Dạng, Tiểu Cảnh, Tiểu Diễn, các con thế?
Sao xin mợ?"
Lần , Tiểu Diễn là trả lời đầu tiên, nhóc thẳng tắp, hai bàn tay nhỏ bé chắp lưng, dõng dạc bằng giọng sữa:
“Tiểu Diễn, hổng , chị xin , Tiểu Diễn xin !"
Tô Kiều dở dở xoa xoa cái đầu nhỏ của Tiểu Diễn, kéo nhóc gần .
Cô sang Dạng Dạng và Tiểu Cảnh:
“Dạng Dạng, Tiểu Cảnh, các con , tại xin mợ?"
Dạng Dạng và Tiểu Cảnh cúi đầu, hối :
“Là do chúng con chăm sóc cho em, để em ngã xuống ao.
Cậu về xem em nên mới chăm sóc cho mợ, để mợ bắt ạ."
Tô Kiều lập tức kinh ngạc xen lẫn xót xa Tiểu Diễn:
“Tiểu Diễn, con ngã xuống ao ?"
Tiểu Diễn gật đầu lia lịa:
“Dạ, nước, sâu lắm, Tiểu Diễn, sợ lắm."
Tô Kiều cảm thấy tim thắt , cô dám nghĩ nếu đứa trẻ cứu lên thì sẽ là cục diện như thế nào.
Cô ôm c.h.ặ.t Tiểu Diễn lòng.
Tiểu Diễn chớp chớp đôi mắt to tròn như hạt nho đen, bằng giọng sữa:
“Tiểu Diễn, , cẩn thận.
Người , đẩy, Tiểu Diễn."
Tim Tô Kiều thắt nữa.
Cô buông Tiểu Diễn , đôi mắt nghiêm túc thẳng mắt nhóc:
“Tiểu Diễn là đẩy con, đẩy con xuống ao ?"
“Dạ !"
Tiểu Diễn gật đầu lia lịa.
“Tiểu Diễn, con còn nhớ là ai đẩy con ?"
Tô Kiều tiếp tục hỏi.
Chương 288 Hai nhóm m-áu A thể sinh con nhóm m-áu B
Tiểu Diễn nghiêng cái đầu nhỏ suy nghĩ một chút, dùng giọng sữa trả lời:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-367.html.]
“Dì, dì !"
Tô Kiều và Tần Tranh Vanh .
Người thể Tiểu Diễn gọi là dì thì chỉ một, đó chính là Tô Nhan Nhan.
Tần Tranh Vanh lên tiếng:
“Anh trông chừng em nên bọn chúng cách nào tay với em .
Thế nên bọn chúng mới đẩy Tiểu Diễn xuống nước, khiến buộc về xem thằng bé, điệu hổ ly sơn thì mới thể tay với em."
Tô Kiều gật đầu.
Tiểu Cảnh nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm:
“Người đàn bà xa đó, sớm muộn gì cháu cũng tống bà tù!"
Tô Kiều về phía Dạng Dạng hỏi:
“Dạng Dạng, hôm đó các con thấy đẩy Tiểu Diễn ?"
Dạng Dạng và Tiểu Cảnh đều lắc đầu, cúi thấp đầu hối :
“Hôm đó chúng con đang chơi đồ hàng bên bờ ao, chú ý thấy Tiểu Diễn một sang phía bên ao ạ."
“Khi chúng con thấy tiếng rơi xuống nước, chạy qua xem Tiểu Diễn thì thấy ai khác ở đó nữa ."
Không nhân chứng khác, cho dù báo án thì cũng cách nào định tội Tô Nhan Nhan .
Đến một đứa trẻ nhỏ như mà cũng thể tay, Tô Nhan Nhan thực sự xứng !
Tô Kiều cẩn thận trấn an cảm xúc của ba đứa nhỏ.
Buổi chiều, Tần Tuyết vội vã đến thăm cô.
“Kiều Kiều, ?"
Tần Tuyết khệ nệ bê cái bụng, hớt ha hớt hải bước phòng bệnh, lo lắng hỏi.
Tô Kiều vội vàng thu xếp cho cô xuống.
Thấy sắc mặt cô vẫn hồi phục hẳn, cô khỏi xót xa hỏi:
“Sức khỏe còn hồi phục mà?
Sao cũng chạy đến đây ?"
Tần Tuyết còn kịp gì, Điền Chí Bân cùng cô :
“Đồng chí Tô, cô cứ để Tiểu Tuyết đến thăm cô ạ.
Từ lúc cô xảy chuyện đến giờ mấy ngày nay, cô đêm nào ngủ yên cả.
e là nếu cô tận mắt thấy cô thì đêm nay vẫn sẽ ngủ ."
Tô Kiều Tần Tuyết, thảo nào quầng thâm mắt cô đậm như .
Cô nắm tay Tần Tuyết:
“Tiểu Tuyết, xin , để đang m.a.n.g t.h.a.i còn lo lắng cho ."
Tần Tuyết lườm cô một cái đầy trách móc:
“Sao cũng đang mang thai, còn vì mà chạy tới chạy lui bao nhiêu chuyến hả!
Nếu thì và con chẳng còn mạng nữa , còn với những lời gì."
Sau khi Tần Tuyết trò chuyện với Tô Kiều một lúc, cô hạ thấp giọng với Tô Kiều:
“Kiều Kiều, lúc đến đây, trong bệnh viện đang bàn tán về Tô Nhan Nhan đấy.
Nói là ca phẫu thuật của cô thuận lợi lắm, lúc cưa chân mất m-áu khá nhiều, giờ đang truyền m-áu đấy!"
“Đây đúng là báo ứng!
Nhà họ Tô độc ác như , hại ch-ết ông nội Tô, cô dù tham gia thì cũng chẳng hạng lành gì, đáng đời!"
Câu c.h.ử.i của Tần Tuyết dứt thì bóng dáng của Chu Quân xuất hiện ở cửa phòng bệnh.
“Dì Chu, dì chuyện gì ạ?"
Tô Kiều đoán phần lớn là Chu Quân vì Tô Nhan Nhan mà đến.
trong lòng hiểu vẫn mong chờ Chu Quân đừng vì Tô Nhan Nhan mà lên tiếng khó cô.