Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 357

Cập nhật lúc: 2026-04-17 17:41:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhân viên điều tra hỏi han tỉ mỉ về các triệu chứng cụ thể của ông cụ khi qua đời.

 

Tô Kiều nhớ từng chi tiết nhỏ mà thể nghĩ , kể cho nhân viên điều tra .

 

Sau khi quy trình thẩm vấn bình thường kết thúc, Vương Hữu Nghĩa đích hỏi Tô Kiều:

 

“Em dâu , chuyện là thế , gần đây cấp mới trang cho đồn công an chúng một pháp y, khả năng phân biệt nguyên nhân c-ái ch-ết từ t.ử thi, thậm chí là từ hài cốt.

 

Nếu em đồng ý, chúng sẽ tiến hành khai quật mộ của ông cụ để khám nghiệm t.ử thi, nếu nguyên nhân c-ái ch-ết của ông cụ khớp với lời khai của Tô Kiến Nghiệp thì vụ án cơ bản thể định đoạt .”

 

Chương 280 Lần giúp em chiếm Tô Kiều

 

Trước đây khi còn cách nào khác, bản Tô Kiều cũng từng nảy ý định khai quật mộ để khám nghiệm, rõ nguyên nhân c-ái ch-ết của ông nội.

 

Cô suy nghĩ một chút :

 

“Anh Vương, thể để đến ngày mai mới khai quật khám nghiệm ?”

 

thắp hương bái tạ ông nội .

 

những lời thể với ngoài, cũng thể để khác .

 

Hiện giờ đang là lúc bài trừ “tứ cựu", thắp hương bái tế đều thuộc phạm vi “tứ cựu".

 

Tự lén lút bái tế thì , nhưng nếu để lộ ngoài, ý đồ tố cáo thì sẽ lôi giáo d.ụ.c ngay.

 

Hồi mùng hai cô trở về cùng Tần Tranh Vanh đưa các con lên mộ ông nội bái tế , nhưng giờ là chuyện lớn động đến xương cốt của ông nội như thế .

 

Đương nhiên bái tế , báo cáo cho ông nội xong mới thể động .

 

Vương Hữu Nghĩa cũng đoán Tô Kiều gì, đó là lẽ thường tình ở đời.

 

Dù Tô Kiều chỉ là một dân bình thường quen thì cũng thể thấu hiểu, huống chi Tô Kiều còn là vợ của Tần Tranh Vanh.

 

Sau khi Vương Hữu Nghĩa dẫn các đồng chí công an khỏi.

 

Tần Tranh Vanh liền cùng Tô Kiều, xách theo đồ bái tế lên mộ ông cụ ở núi.

 

Mộ của ông cụ ở lưng chừng núi phía căn nhà, từ mộ ông cụ xuống vặn thể thấy cái sân nhỏ, cũng thể thấy cả đội sản xuất Hồng Tinh.

 

Nơi chính là nơi yên nghỉ ngàn thu mà ông cụ tự chọn cho khi còn sống.

 

“Ông nội, cháu gái đến thăm ông đây.

 

Ông ơi cháu xin , ông hại ch-ết mà cháu còn nhận giặc cha, theo họ trở về.

 

Muốn đòi công đạo cho ông mà đến phiền ông già ...”

 

Tô Kiều bên cạnh mộ, giống như đây, từng câu từng câu với ông cụ, chỉ là ông cụ sẽ bao giờ đáp cô nữa.

 

Tô Nhan Nhan mượn cớ gửi quần áo cho nhà họ Tô, khi rời khỏi trại tạm giam thẳng về nhà họ Tô.

 

bước cửa nhà họ Tô ngửi thấy một mùi r-ượu nồng nặc.

 

Đưa mắt tìm kiếm một hồi thì thấy Tô Kiến Quân đang say bí tỉ gục ở góc tường.

 

Gương mặt Tô Nhan Nhan đầy vẻ ghét bỏ, nếu con d.a.o Tô Kiến Quân còn ích cho cô thì cô chẳng thèm lấy một cái.

 

tới, nhẹ nhàng đ-á Tô Kiến Quân hai cái:

 

“Anh ba, dậy , mau dậy .”

 

Tô Kiến Quân lờ mờ mở mắt, thấy gương mặt Tô Nhan Nhan.

 

Hắn say khướt:

 

“Hì hì, Nhan Nhan, em về ?”

 

Nói , chống tay tường dậy.

 

Tô Nhan Nhan cau mày chán ghét, định chính sự với thì đột nhiên nhào tới, hai tay ôm c.h.ặ.t Tô Nhan Nhan lòng.

 

“Nhan Nhan, ba thích em, ba thích em lắm, em gả cho ba ?”

 

Tô Nhan Nhan giật , cô ngờ Tô Kiến Quân vẫn còn tơ tưởng đến chuyện .

 

điều chỉnh cảm xúc, vành mắt lập tức đỏ hoe:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-357.html.]

 

“Anh ba, đừng như .

 

Anh tỉnh táo , ba cả đều công an bắt , việc quan trọng nhất của chúng bây giờ là...”

 

Lời cô hết thì cửa nhà họ Tô mở .

 

Bùi Thiên Nghĩa mặt mày nhẵn nhụi râu, gương mặt u ám ở cửa, khoảnh khắc thấy Tô Kiến Quân và Tô Nhan Nhan ôm , đầy vẻ hung bạo, nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm.

 

“Tô Nhan Nhan, đồ con đĩ hổ , ngay cả trai mà cô cũng quyến rũ!”

 

Giọng mái chèo rít lên của Bùi Thiên Nghĩa gầm thét, định xông tới đ-ánh Tô Nhan Nhan.

 

Tô Kiến Quân giơ chân đạp một cái giữa ng-ực , trực tiếp đ-á bay ngoài.

 

“Mày là cái thá gì?

 

Dám mắng Nhan Nhan!

 

Chính là cái loại thái giám ch-ết tiệt rễ như mày kéo chân Nhan Nhan, chịu ly hôn, lỡ dở tao và Nhan Nhan.

 

Hôm nay tao sẽ đ-ánh cho đến khi mày đồng ý thì thôi!”

 

Tô Kiến Quân xong, nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm định xông tới đ-ánh tiếp Bùi Thiên Nghĩa.

 

Bùi Thiên Nghĩa căn bản đối thủ của Tô Kiến Quân.

 

Hắn chút sợ hãi dùng hai tay chống đất, lùi né tránh, Tô Nhan Nhan đầy nham hiểm, rít lên như tiếng vịt đực:

 

“Tô Nhan Nhan, đồ con đĩ thối tha.

 

Hôm nay cô đặc biệt gọi tới là để cho xem cái sừng cô cắm cho đúng ?

 

Đồ tiện nhân, lũ các đều là đồ tiện nhân!”

 

“Chát!”

 

Tô Kiến Quân tát một cái mặt Bùi Thiên Nghĩa:

 

“Câm mồm!”

 

“Á á á ——”

 

Bùi Thiên Nghĩa tuy nhát nhưng giờ tinh thần kích thích đến mức chút bình thường, hét lên định lao phản công Tô Kiến Quân.

 

Tô Nhan Nhan cục diện mắt, trong lòng là sự ghét bỏ và mất kiên nhẫn.

 

Hai cái đồ vô dụng .

 

Đến lúc mà chỉ đấu đ-á nội bộ.

 

thu dáng vẻ đáng thương , tới ngăn Tô Kiến Quân :

 

“Anh ba, đủ !

 

Anh tỉnh táo , đừng quên bây giờ là lúc nào, nhà chúng thành thế nào ?

 

Anh về đây để gì?”

 

Một loạt câu hỏi của cô trực tiếp chặn những lời ghen tuông định bảo vệ Bùi Thiên Nghĩa trong họng .

 

Cơn say cũng tỉnh mất bảy phần.

 

Thấy Tô Kiến Quân quậy phá nữa, cô mới sang Bùi Thiên Nghĩa:

 

“Anh níu kéo chịu ly hôn chẳng là vì tơ tưởng đến Tô Kiều, chúng giúp chiếm ?

 

Được, giúp chiếm Tô Kiều!”

 

Bùi Thiên Nghĩa hồ nghi đầy cảnh giác:

 

“Cô giúp thế nào?”

 

Tô Nhan Nhan trực tiếp với Tô Kiến Quân mặt :

 

“Anh ba, tình hình của ba cả hai, em với trong điện thoại .

 

 

Loading...