Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 347
Cập nhật lúc: 2026-04-17 17:38:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Xuân Tĩnh bế đứa trẻ thẳng đến nhà họ Tô ở khu tập thể nhà máy khăn mặt.
Tô Kiều cùng Tần Tranh Vanh đến khu tập thể nhà máy khăn mặt, liền gặp Ngô Xuân Mai đang đạp xe vội vã từ bên trong .
Nhìn thấy Tô Kiều, Ngô Xuân Mai vội vàng xuống xe, bí mật tiến gần Tô Kiều:
“Kiều Kiều, cho cháu , chuyện tày đình .
Vừa một phụ nữ bế một đứa trẻ đến nhà họ Tô, cũng là đứa con nào của nhà họ Tô để giống ở bên ngoài nữa.
Quan hệ nam nữ bất chính, tố cáo lên, đủ cho nhà họ Tô bọn họ khốn đốn ."
Tô Kiều lấy món quà treo ghi đông xe đạp xuống đưa cho Ngô Xuân Mai:
“Thím Xuân Mai, cảm ơn thím năm qua giúp đỡ cháu."
“Đây là một chút tâm ý của cháu, thím cầm lấy."
Ngô Xuân Mai con thỏ muối và bánh kẹo nhét lòng , mừng rỡ đến mức khép miệng:
“Cái mà tiện nhận ?
Bình thường nhận tiền của cháu ..."
Mỗi bà đưa tin đồn của nhà họ Tô cho Tô Kiều, Tô Kiều đều đưa bộ tiền cho bà sót một nào.
Tô Kiều nhét đồ lòng Ngô Xuân Mai thêm chút nữa, :
“Thím Xuân Mai, thím cứ mang đồ về ."
“Được, Kiều Kiều, thím cũng khách sáo với cháu nữa, đa tạ nhé!
Đi, về nhà ăn cơm ."
Ngô Xuân Mai nhiệt tình chào mời Tô Kiều.
Tô Kiều :
“Thím ơi, cần ạ, bọn cháu mới ăn ở quán cơm quốc doanh qua mới tới đây."
Ngô Xuân Mai nhịn ghé sát Tô Kiều, nhỏ giọng hỏi:
“Kiều Kiều, cháu vẫn đến nhà họ Tô ?"
Tô Kiều mỉm :
“Không ạ, cháu chỉ ở cửa đợi một thôi."
“À ."
Ngô Xuân Mai liên tục gật đầu:
“Vậy , Kiều Kiều, cháu cứ bận , thím về đây."
Ngô Xuân Mai lâu , một chiếc xe Jeep nhỏ chạy về phía khu tập thể.
Kiếp , cô của Bùi Thiên Nghĩa là Bùi Thục Lan cũng trở về lúc .
Khi đó, cô dùng nước lạnh thấu xương lau chùi nhà họ Bùi sạch bong một hạt bụi, liền lập tức cùng nhà họ Bùi ngoài đón Bùi Thục Lan.
Bùi Thục Lan chỉ cô từ xuống một lượt, chán ghét một câu:
“Bố đúng là mắt , đính cho Thiên Nghĩa một đứa con dâu như thế ."
Rồi nhà họ Bùi vây quanh như vây quanh trăng mà khu tập thể.
Sau đó cô ở nhà họ Bùi ba ngày, sai bảo cô như hầu.
Lúc sắp , đương diện dặn dò Bùi Quốc Siêu và Vu Lâm Tĩnh:
“Hôn sự của Thiên Nghĩa tuy là bố định đoạt, nhưng nhà chúng chỉ mỗi một dòng m-áu là Thiên Nghĩa thôi."
“Tìm vợ vẫn tìm một chút, cái gì nên đổi thì đổi !"
Bàn tay nhỏ nhắn của Tô Kiều nắm lấy bàn tay lớn của Tần Tranh Vanh, chuyện kiếp như mây khói lướt qua.
Cô thẳng về phía chiếc xe Jeep nhỏ đó.
Trong xe, Bùi Thục Lan thấy cổng khu tập thể lấy một đón , trong lòng nghẹn một cục tức.
Bây giờ còn một quen chặn xe, càng thêm nổi trận lôi đình.
Bà đùng đùng nổi giận xuống xe, nhưng bà dù cũng hạng từng thấy sự đời như Trần Quế Anh và Vu Lâm Tĩnh.
Sau khi xuống xe, bà kiềm chế cảm xúc của .
Thấy Tô Kiều và Tần Tranh Vanh mặc đồ tồi, khí chất càng giống dân bình thường, thái độ hơn vài phần:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-347.html.]
“Đồng chí, cô chặn xe chúng , là chuyện gì ?"
Khóe môi Tô Kiều nhếch lên, nụ chạm đến đáy mắt, khách khí :
“Chào bà Bùi, tên Tô Kiều."
Bùi Thục Lan ngẫm nghĩ một chút, chợt hiểu , ánh mắt chấn kinh Tô Kiều:
“Cô chính là Tô Kiều!?"
Tuy bà từng gặp Tô Kiều, nhưng cái tên thì bà chẳng lạ lẫm gì.
Anh trai và cháu trai bà lúc gọi điện thoại đều từng nhắc tới.
Chị dâu đó càng là ở trong điện thoại mắng Tô Kiều cẩu huyết xối đầu.
Thái độ của Bùi Thục Lan lập tức biến mất, ánh mắt lạnh lẽo chán ghét của bà dừng Tô Kiều:
“Không cô thoái hôn với Thiên Nghĩa ?
Nói là còn gả cho một tiểu đoàn trưởng gì đó nữa?
Tìm gì?
Sao hả?
Hối hận ?
Muốn bước chân cửa nhà họ Bùi một nữa ?"
Bùi Thục Lan cao ngạo hừ lạnh một tiếng:
“Nhà họ Bùi chúng nhận đàn bà tái giá."
Tô Kiều ôn hòa:
“Bà Bùi, bà nghĩ nhiều .
Hôm nay đến, chỉ là để cho bà một chuyện.
Bà lẽ vẫn , Bùi Thiên Nghĩa nữa , thành thái giám .
Lúc vốn dĩ để một chút huyết mạch trong bụng Tô Nhan Nhan, nhưng hai tháng , Tô Nhan Nhan vì ly hôn với Bùi Thiên Nghĩa, cố ý thiết kế mất đứa con trong bụng."
“Đó là một bé trai thành hình đấy!"
“Nhà họ Bùi các bà, tuyệt tự !"
Bùi Thục Lan sững sờ tại chỗ, bà chỉ cảm thấy trong đầu “uỳnh" một cái, đả kích đến mức trời xoay đất chuyển, suýt nữa ngã nhào xuống đất.
Tô Kiều những chuyện , nhà họ Bùi chắc chắn là giấu giếm Bùi Thục Lan.
Bây giờ những gì cô nên , phần còn nhà họ Bùi thế nào với Bùi Thục Lan, nhà họ Bùi và Tô Nhan Nhan xâu xé thế nào, còn liên quan đến cô nữa.
Tô Kiều ghế xe đạp của Tần Tranh Vanh, đang định rời , liền thấy Nhâm Giai Điềm hùng hổ về, khu tập thể nhà máy khăn mặt.
Tô Kiến Quốc vẻ mặt lo lắng đuổi theo phía .
Tô Kiều hai tay ôm lấy vòng eo săn chắc của Tần Tranh Vanh, khẽ gọi một tiếng:
“Anh Tranh Vanh."
Tần Tranh Vanh đầu cô.
Đôi mắt hồ ly đầy linh động của cô chớp chớp.
Tần Tranh Vanh lập tức hiểu ý cô, ánh mắt dịu dàng sủng ái mở lời:
“Muốn xem náo nhiệt."
“Vâng !"
Tô Kiều gật đầu thật mạnh.
Tần Tranh Vanh khẽ một tiếng:
“Được, lúc nãy thím Xuân Mai chẳng mời chúng đến nhà thím ăn cơm ?"
“Chúng cơm thì đến nhà họ ăn, thể đến xin chén uống."
Lúc Tần Tranh Vanh chở Tô Kiều khu tập thể nhà máy khăn mặt, nhà họ Tô nhốn nháo cả lên .
Ngô Xuân Mai đang hăm hở nấp cánh cổng sân xem náo nhiệt đây.
Thấy Tô Kiều đến, lập tức mở cửa kéo trong.
Căn nhà đây của Tô Kiều là ở sát vách nhà Ngô Xuân Mai, chức vụ chủ nhiệm nhà máy khăn mặt của Tô Đại Vĩ bãi miễn, căn nhà nhỏ mới mà nhà máy chia cho họ ngay đối diện nhà Ngô Xuân Mai.