Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 33

Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:43:27
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đôi mắt sáng ngời của Đại Bảo tối sầm .

 

Con bé kéo kéo Nhị Bảo đang định lên tiếng bên cạnh, cúi đầu nhỏ, lí nhí :

 

“Cậu, mợ, dì Lưu cho chúng cháu ăn thịt ạ..."

 

Lưu Xuân Hoa nở một nụ đắc ý, ý nhị Tô Kiều, giọng mỉa mai:

 

“Đồng chí Tần, bây giờ ngài yên tâm chứ!

 

Mỗi tháng ngài đưa hai mươi đồng tiền sinh hoạt, đều tiêu hết lên bọn trẻ cả đấy, chúng đều là nhà quê thật thà, chứ hạng chỉ lấy tiền cho bản , màng đến sống ch-ết của bọn trẻ."

 

Tô Kiều bọn trẻ vẫn đủ tin tưởng cô, cũng cảm giác an , hơn nữa Lưu Xuân Hoa còn ở bên cạnh, chúng dám thật.

 

Cô cũng nhắc chuyện nữa.

 

Cô giao Tam Bảo cho Tần Tranh Vanh, tự dắt Đại Bảo và Nhị Bảo, mỉm dịu dàng :

 

“Đại Bảo, Nhị Bảo, thôi, chúng ăn cơm ."

 

Tần Tranh Vanh và Tô Kiều đều chào hỏi con Lưu Xuân Hoa, nhưng Lưu Xuân Hoa nháy mắt với Tôn Phương Phương một cái, đó hai con lóc cóc theo phòng chính.

 

Đại Bảo, Nhị Bảo lúc Tô Kiều nhắc đến những món ngon đó nuốt nước miếng .

 

Bây giờ bước trong nhà, ngửi thấy mùi thơm hấp dẫn của thức ăn, càng thèm chịu nổi.

 

Tô Kiều bế Nhị Bảo lên ghế dài, chỉ chỉ vị trí bên cạnh Nhị Bảo :

 

“Đại Bảo, cháu cạnh Nhị Bảo."

 

Tô Kiều sắp xếp, đưa tay đón lấy Tam Bảo đang Tần Tranh Vanh bế.

 

Tam Bảo còn nhỏ, g-ầy yếu, tự loại ghế cao vẫn vững, cho nên Tô Kiều định sẽ bế Tam Bảo để ăn.

 

Ai ngờ, Tần Tranh Vanh ý định đưa Tam Bảo cho cô:

 

“Anh bế Tam Bảo ăn cơm."

 

Ngày lúc Nhị Bảo lớn bằng Tam Bảo bây giờ, Tần Tranh Vanh từng đến nhà chị gái ăn cơm, bế một đứa nhỏ ăn cơm thì lớn cơ bản ăn gì.

 

Chỉ đợi đến khi đứa trẻ ăn no, cơm canh nguội lạnh hết thì lớn mới thể vội vàng ăn vài miếng.

 

Tô Kiều cũng tranh với đàn ông, híp mắt :

 

“Vậy , bế Tam Bảo ăn cơm, em chăm sóc Đại Bảo và Nhị Bảo."

 

Tô Kiều chuẩn xuống vị trí bên cạnh Nhị Bảo.

 

xuống, liền cảm thấy Đại Bảo và Nhị Bảo đồng thời rùng một cái.

 

Hai đứa trẻ vẻ mặt sợ hãi bưng bát mặt , giọng sữa của Đại Bảo chút run rẩy :

 

“Chúng... chúng cháu cần ăn cơm bàn , chúng cháu xổm ăn là ."

 

Đại Bảo xong liền cùng Nhị Bảo bưng bát xuống đất.

 

Nhìn hai đứa trẻ bưng bát giống như hai chú ch.ó nhỏ nơi nương tựa, đáng thương xổm góc tường, lòng Tô Kiều như thắt .

 

Hèn chi Đại Bảo khi lớn lên gả cho một gã đàn ông bạo hành gia đình mà dám phản kháng, hóa là...

 

Tô Kiều giận đến mức mặt xanh mét.

 

Lưu Xuân Hoa kéo Tôn Phương Phương xuống, còn đắc ý :

 

“Chỗ chúng lệ cho trẻ con bàn ăn cơm ..."

 

“Chát!"

 

Tô Kiều mạnh bạo vỗ một phát xuống bàn, ánh mắt lạnh lùng quét qua Lưu Xuân Hoa và Tôn Phương Phương:

 

“Cút xuống cho !"

 

“Ở nhà , bàn ăn cơm là trẻ con, mà là các !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-33.html.]

 

Lưu Xuân Hoa đang cầm đũa định vươn về phía miếng xương ống nhiều thịt nhất.

 

“Chát!"

 

Tô Kiều trực tiếp cầm một đôi đũa gõ mạnh lên mu bàn tay bà , trầm giọng :

 

“Đi xuống!"

 

Đôi mắt Lưu Xuân Hoa đảo qua đảo , vội vàng nháy mắt với Tôn Phương Phương một cái.

 

chọc giận Tô Kiều, như mới thể tạo cơ hội cho con gái .

 

Tôn Phương Phương lập tức hiểu ý , nũng nịu dựa về phía Tần Tranh Vanh:

 

“Anh Tần, chị dâu mà hung dữ thế!

 

Làm em sợ quá, em sợ quá ..."

 

Chương 25 Chắc chắn sẽ đòi cho Đại Bảo!

 

“Bộp!"

 

Tôn Phương Phương còn chạm góc áo Tần Tranh Vanh, Tần Tranh Vanh đột ngột bật dậy, đồng thời chân chếch sang bên cạnh, trực tiếp đ-á lật chiếc ghế dài mà con Lưu Xuân Hoa và Tôn Phương Phương đang .

 

“A——"

 

Hai con kịp đề phòng, ngả về phía , trực tiếp ngã ngửa đất, đau đớn kêu t.h.ả.m một tiếng.

 

Đôi lông mày lạnh lùng của Tần Tranh Vanh bọn họ, giọng càng lạnh như băng tuyết ngàn năm:

 

“Vợ bảo các cút xuống, các điếc hết ?"

 

Tần Tranh Vanh ở trong quân đội vốn nổi danh là Diêm Vương mặt lạnh, khi huấn luyện binh sĩ, chỉ cần một ánh mắt của , từ tân binh cho đến tiểu đoàn phó trướng, ai dám ho một tiếng.

 

Càng đừng đến con Lưu Xuân Hoa và Tôn Phương Phương.

 

Hai con ánh mắt của , sợ đến mức mặt trắng bệch, dám cử động một chút nào.

 

Tô Kiều lúc rảnh bận tâm đến hai con họ, cô đến mặt Đại Bảo và Nhị Bảo đang dọa sợ, cùng xổm xuống với chúng.

 

Cười híp mắt hai đứa trẻ, dịu dàng :

 

“Đại Bảo, Nhị Bảo, bàn ăn cơm với mợ ?

 

Sau chúng đều ăn cơm bàn, bao giờ xổm đất ăn nữa."

 

Đại Bảo dùng đôi mắt to tròn, đen láy cô, một lúc lâu mới cẩn thận hỏi:

 

“Sau chúng cháu thực sự đều thể ăn cơm bàn ?

 

Về đến nhà dì Lưu cũng thể ?"

 

Sự thăm dò của trẻ con luôn trực tiếp và chân thành như .

 

Tô Kiều , vốn định xoa đầu Đại Bảo, nhưng tóc Đại Bảo bẩn quá, bết thành từng lọn.

 

Cô trìu mến khẽ bóp cái má nhỏ của Đại Bảo, dịu dàng :

 

“Đại Bảo, Nhị Bảo và Tam Bảo, đều về nhà dì Lưu nữa, cứ ở nhà mợ."

 

Sau khi nhận câu trả lời khẳng định của cô, Đại Bảo hề tỏ bất kỳ vẻ ngạc nhiên vui mừng nào, nhưng vẫn nghiêm túc gật đầu nhỏ.

 

Lại dắt em trai:

 

“Nhị Bảo, chúng lên bàn ăn cơm thôi."

 

Đại Bảo thực vẫn nhớ, lúc bố còn sống, chúng vẫn luôn cùng bố bàn ăn cơm.

 

Bố còn gắp những món ngon cho chúng.

 

khi bố mất, chúng đưa đến nhà chú, thím cần chúng nữa, đưa chúng đến nhà dì Lưu, chúng mới bàn ăn cơm, mà như những chú ch.ó nhỏ xổm đất ăn.

 

 

Loading...