Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 323

Cập nhật lúc: 2026-04-17 17:37:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vừa gọi, chân cô mềm nhũn, ngã nhào về phía , ôm chầm lấy vòng eo rắn chắc của Tần Tranh Vanh.

 

Tần Tranh Vanh vội vàng đỡ lấy cô.

 

Tô Kiều ngước đôi mắt hồ ly long lanh nước đàn ông “hì hì" một tiếng:

 

“Anh Tranh Vanh, eo sờ sướng thật đấy.

 

Cứng quá, thật săn chắc, cảm giác tay thật tuyệt!"

 

Tần Tranh Vanh một tay ôm eo Tô Kiều, trực tiếp nhấc bổng cô lên.

 

Tô Kiều say đến mơ màng phối hợp dùng hai chân quấn lấy eo Tần Tranh Vanh, một cánh tay thon thả như ngó sen của cô quàng lên cổ , tay thọc trong bộ quân phục chỉnh tề của .

 

Vừa sờ cơ ng-ực cứng như đ-á của đàn ông, ngốc nghếch với :

 

“Chỗ cũng sờ sướng, cũng cứng nữa."

 

Yết hầu Tần Tranh Vanh chuyển động, ánh mắt sâu thẳm càng thêm tối sầm vài phần:

 

“Kiều Kiều, , cho em sờ chỗ còn cứng hơn."

 

Tô Kiều nghiêng cái đầu nhỏ khuôn mặt tuấn tú đang kiềm chế của đàn ông, vẻ mặt mơ màng thuần khiết:

 

“Còn chỗ nào cứng hơn nữa ?"

 

Tần Tranh Vanh:

 

“Ực..."

 

Người phụ nữ nhỏ bé khi say r-ượu thật đúng là trời cao đất dày, cô thật sự bộ dạng hiện tại của quyến rũ đến mức nào ?

 

Tần Tranh Vanh một tay đỡ Tô Kiều định phòng.

 

Cánh cửa sân đang khép hờ bỗng đẩy :

 

“Anh Tranh Vanh..."

 

Tưởng Đan tay xách hai lọ đồ hộp, một hộp bột mạch nha cùng mấy quả táo đỏ to mọng, ở cổng sân.

 

Nhìn thấy cảnh tượng trong sân, biểu cảm mặt cô lập tức đóng băng, đồ đạc trong tay rơi “bạch" một tiếng xuống đất, những quả táo lăn lóc khắp nơi.

 

Tần Tranh Vanh liếc những thứ đất.

 

Gương mặt khôi phục vẻ lãnh đạm thường ngày:

 

“Có việc gì?"

 

Tô Kiều vẻ mặt mơ màng dán sát ng-ực Tần Tranh Vanh, Tưởng Đan chớp chớp mắt.

 

Tưởng Đan chỉ cảm thấy trạng thái say r-ượu mật của Tô Kiều và Tần Tranh Vanh rõ ràng là đang giễu cợt !

 

Sợi dây lý trí trong đầu cô lập tức đứt phăng.

 

Theo bản năng cô xông lên dạy dỗ đứa con gái hổ là Tô Kiều .

 

còn kịp động đậy, một giọng sắc lẹm vang lên phía :

 

“Đan Đan, em cái gì ở đây thế?"

 

Tưởng Khải Nam tiến lên hai bước, kéo Tưởng Đan lưng .

 

“Doanh trưởng Tần, thật xin , em gái phiền hai , đưa nó về ngay đây."

 

Tưởng Khải Nam nhặt những thứ Tưởng Đan đ-ánh rơi đất lên.

 

Khách khí đưa tới tay Tần Tranh Vanh:

 

“Doanh trưởng Tần, những thứ là chút lòng thành của , để cho lũ trẻ ăn quà vặt."

 

Người đưa tay đ-ánh mặt .

 

Tưởng Khải Nam khách khí như , Tần Tranh Vanh cũng tiện từ chối nữa, đón lấy đồ đạc:

 

“Cảm ơn tham mưu Tưởng."

 

Tưởng Khải Nam thản nhiên liếc Tô Kiều một cái:

 

“Chị dâu chắc là say r-ượu nhỉ?

 

Doanh trưởng Tần, cứ đưa chị dâu nghỉ ngơi , đưa em gái về ngay đây!"

 

Tần Tranh Vanh khẽ cúi , bế ngang Tô Kiều lên, thẳng nhà.

 

Tưởng Khải Nam lúc mới , lôi kéo Tưởng Đan về phía nhà .

 

“Anh, , gì thế?

 

Anh bóp đau em !"

 

Tưởng Đan kinh hô kêu la, ép buộc theo Tưởng Khải Nam về sân nhà .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-323.html.]

 

Vừa cửa, Tưởng Khải Nam trực tiếp quẳng mạnh Tưởng Đan lên ghế sofa.

 

“Ui da!"

 

Tưởng Đan kịp đề phòng ngã khiến đầu đ-ập thẳng tay vịn sofa.

 

“Anh, cái gì thế hả!"

 

Tưởng Đan khi dậy liền giận dữ trừng mắt Tưởng Khải Nam, bộc phát.

 

Tưởng Khải Nam sắc mặt xanh mét:

 

“Tưởng Đan!

 

Lúc khi em cầu xin đón em về đây, em thế nào?

 

Đã bảo em đừng phiền Tần Tranh Vanh, đừng phiền , em đều coi như gió thoảng bên tai hết ?"

 

Tưởng Đan tức đến mức đỏ bừng mặt:

 

“Tại em tìm ?

 

Em thua kém con hồ ly tinh ở chỗ nào chứ?

 

Lúc nãy thấy , con hồ ly tinh giữa thanh thiên bạch nhật mà ôm ôm ấp ấp với , nếu để khác thấy sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của đấy!

 

Loại hồ ly tinh liêm sỉ như thế căn bản xứng với !"

 

Tưởng Khải Nam đứa em gái cố chấp chịu hiểu , tức đến mức thở hồng hộc.

 

Lưu Toàn Phượng thấy động động tĩnh vội vàng chạy xuống:

 

“Làm ?

 

Khải Nam, Đan Đan, hai đứa thế?"

 

Tưởng Khải Nam cau mày, trừng mắt Lưu Toàn Phượng:

 

“Mẹ còn mặt mũi hỏi !

 

Thời gian qua con giới thiệu cho nó bao nhiêu đối tượng ?

 

ưng, cũng bảo vội vội.

 

Giờ thì , nó chạy tới nhà Tần Tranh Vanh.

 

thật sự phá hoại hôn nhân quân đội để tù mới lòng ?"

 

Lưu Toàn Phượng Tưởng Khải Nam mắng cho một trận như cũng nhịn mà oán trách liếc Tưởng Đan một cái.

 

Cái con bé ch-ết tiệt nén nổi giận như chứ?

 

Chẳng xong xuôi , đợi phía Cố Hoài Chí đắc thủ mới từ từ tính tiếp?

 

Tưởng Khải Nam cau mày phịch xuống sofa:

 

“Em thể cứ lượn lờ trong đại viện mãi nữa.

 

Nếu cho dù chuyện em xuống nông thôn tự ý chạy về ai tố cáo thì sớm muộn gì cũng gây rắc rối lớn.

 

Lần đối tượng mà giới thiệu, em gả cũng gả!"

 

“Oa——"

 

Tưởng Đan lập tức òa nức nở:

 

“Em gả!

 

Em nhất định gả!

 

Ba em là Trung đoàn trưởng, em mới mười tám tuổi, em thua kém đứa con gái thôn quê ở bất cứ điểm nào!

 

Dựa cái gì nó gả cho Doanh trưởng, còn em chỉ thể gả cho một tên Trung đội trưởng quèn!

 

Em gả!"

 

Tưởng Khải Nam Tưởng Đan mà thấy đau đầu.

 

Nó còn gả, còn cưới !

 

Nếu bỏ cả mặt mũi công tác tư tưởng thì ai thèm cưới nó?

 

Tưởng Khải Nam chẳng buồn phí lời với Tưởng Đan nữa, trực tiếp với Lưu Toàn Phượng:

 

“Hai ngày tới trông chừng nó cho kỹ , cho phép nó bước khỏi cái cổng nửa bước!"

 

Bên ngoài cửa sổ gió lạnh gào thét, trong nhà ấm áp một mảnh.

 

Tô Kiều ánh mắt mơ màng, gục lên khuôn mặt rắn chắc của đàn ông, giống như một con thú nhỏ ngây ngô đáng yêu, đôi mắt hồ ly long lanh nước .

 

 

Loading...