Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 31

Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:43:20
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hôm qua khi dân làng chuyện cô và Tần Tranh Vanh kết hôn tặng họ ít rau củ, đậu que, mướp, cà tím, khoai tây, bí đao, những loại rau củ trong mùa đều thể tìm thấy trong bếp.

 

Tô Kiều rửa sạch xương ống , chần qua nước để khử mùi m-áu, cho nồi hầm cùng với đậu xanh, đó gọt vỏ bí đao, cắt bí đao thành miếng.

 

Bây giờ trời nóng, uống một bát canh bí đao đậu xanh là giải nhiệt nhất.

 

Sườn thì kho tộ cùng với khoai tây, thêm một món cà tím kho tộ.

 

Đậu que xào khô, mướp xào.

 

Nghĩ đến bọn trẻ lẽ sẽ thích ăn đồ ngọt hơn, cô định thêm món khoai tây nghiền vị ngọt.

 

Vừa trong gian của cô vẫn còn sữa chua vơ vét từ phòng của Tô Nhan Nhan, dùng để khoai tây nghiền sữa chua là chuẩn bài luôn.

 

Tô Kiều mới chuẩn xong xuôi cơm canh thì thấy tiếng động ngoài sân.

 

“Đồng chí Tần, đây là nhà ?

 

Căn viện nhỏ tuy nhỏ một chút nhưng dọn dẹp khá gọn gàng đấy."

 

Tô Kiều nhất thời chút thắc mắc, chẳng Tần Tranh Vanh đón bọn trẻ ?

 

Sao chuyện với là giọng của một bà thím nhỉ.

 

Tô Kiều ngoài thì thấy một bà thím hơn năm mươi tuổi đang đẩy cửa bước .

 

Sau lưng bà thím là một bé trai, một bé gái, đều g-ầy trơ xương, như kiểu suy dinh dưỡng lâu ngày .

 

Tần Tranh Vanh đang bế tay một đứa bé còn nhỏ thó đáng thương hơn nữa.

 

Bên cạnh Tần Tranh Vanh còn một cô gái mặc chiếc váy Bồ-la-ki nền xanh hoa trắng, cô gái tuy chút thẹn thùng khẽ cúi đầu, nhưng ánh mắt lén lút lúc nào cũng dừng Tần Tranh Vanh hề rời mắt.

 

Tô Kiều khỏi nhíu mày, đàn ông của cô đào hoa thế ?

 

Bà thím thấy Tô Kiều, còn nghếch cổ lên hít hà, mặt mày hớn hở :

 

“Thơm quá mất!

 

Đồng chí Tần, cũng khách sáo quá, còn đặc biệt mời nấu cơm cho chúng , thực chúng cứ ăn qua quýt cho xong..."

 

“Anh Tranh Vanh, về ạ!

 

Cơm nước xong xuôi , đưa bọn trẻ rửa tay , chúng ăn cơm !"

 

Giọng tươi chào hỏi Tần Tranh Vanh của Tô Kiều chặn những lời hết của bà thím .

 

Ánh mắt của bà thím và cô gái đồng thời đổ dồn lên Tô Kiều.

 

Nhìn khuôn mặt xinh như hồ ly tinh và hình chữ S của Tô Kiều, trong mắt bà thím thoáng qua một tia khinh bỉ.

 

Mấy mụ đàn bà nông thôn đúng là hổ!

 

Thấy Tần Tranh Vanh sĩ quan, điều kiện là sán lăn ngay!

 

Tần Tranh Vanh vốn là đàn ông mà bà nhắm cho con gái , bà tuyệt đối cho phép con hồ ly tinh cướp mất con rể của bà .

 

Ngay lập tức, bà liền nở nụ giả tạo, :

 

“Ái chà chà, đồng chí , thật là vất vả cho cô nấu cơm cho chúng .

 

Bây giờ chúng về , việc trong nhà cứ để chúng tự , cần phiền cô nữa , cô cứ về !"

 

Tô Kiều bà thím , khẽ nhướng mày, hừ, ở trong nhà cô mà đòi chủ nhân với cô , đây là phân biệt rõ ai là chủ ai là khách ?

 

Tô Kiều còn kịp gì thì Tần Tranh Vanh nhíu mày, trầm giọng :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-31.html.]

 

“Thím Lưu, đây là vợ của , Tô Kiều."

 

Biểu cảm mặt bà thím Lưu rõ ràng cứng đờ , cô gái cũng đầy vẻ ngỡ ngàng.

 

“Đồng chí Tần, ... kết hôn ?"

 

Thím Lưu chút dám tin hỏi .

 

Tần Tranh Vanh gật đầu, “Vâng, kết hôn ."

 

Nói xong, một tay bế Tam Bảo, một tay dắt Đại Bảo, gọi thêm Nhị Bảo, chút nóng lòng rảo bước tới mặt Tô Kiều, “Đại Bảo, Nhị Bảo, Tam Bảo, đây là mợ, gọi mợ ."

 

Ba đứa trẻ g-ầy gò ốm yếu đồng thời dùng đôi mắt to tròn đen láy đầy vẻ cảnh giác về phía cô.

 

Chương 23 Đàn ông thì lớn tuổi kinh nghiệm mới thương

 

Tô Kiều ba đứa trẻ mà lòng thắt .

 

Ba nhóc tì g-ầy trơ cả xương, chiều cao càng thấp hơn hẳn so với những đứa trẻ cùng trang lứa, đứa lớn nhất là Diệp Dương mới sáu tuổi mà còn cao tới thắt lưng của Tô Kiều.

 

Đứa thứ hai, thứ ba càng nhỏ thó, thấp bé, vì g-ầy nên đôi mắt của ba nhóc tì trông càng to hơn bình thường.

 

Tô Kiều từng thấy dáng vẻ của bọn trẻ tám năm , cô cũng từng hình dung trong đầu về dáng vẻ hiện tại của bọn trẻ.

 

cô chẳng thể ngờ nổi, bọn trẻ cư nhiên g-ầy đến mức .

 

Kiếp lúc cô , bọn trẻ cũng đang ăn cơm nhà hàng xóm trong làng mà trông còn khá hơn bây giờ nhiều.

 

Tô Kiều trong lòng càng thêm vài phần thương xót.

 

Cô đưa tay định dắt tay Đại Bảo, Nhị Bảo.

 

mới cử động, hai đứa trẻ như nhận ý đồ của cô, vội vàng nấp lưng Tần Tranh Vanh.

 

Đại Bảo còn theo bản năng chắn mặt Nhị Bảo.

 

Nhị Bảo thấy chị đang bảo vệ cũng lạch bạch đôi chân ngắn lên phía để bảo vệ chị.

 

Tô Kiều mà thấy xót xa khôn nguôi.

 

Kiếp , ba đứa trẻ cũng cứ thế mà đùm bọc, nương tựa lẫn mà lớn lên.

 

Chỉ tiếc là, dây thừng luôn đứt ở chỗ mảnh nhất, vận hạn luôn tìm đến kẻ khổ cực.

 

Ba đứa trẻ như , mà khi lớn lên lâm kết cục bi t.h.ả.m đến thế.

 

Đại Bảo và Nhị Bảo dùng đôi mắt to tròn thao láo cảnh giác cô, đến cả Tam Bảo cũng rúc sâu lòng Tần Tranh Vanh.

 

Lưu Xuân Hoa ở bên cạnh đảo mắt liên hồi, vội vàng kéo con gái là Tôn Phương Phương tiến lên, mỗi lôi một đứa Đại Bảo, một đứa Nhị Bảo.

 

“Ái chà chà, cô định cái gì thế?

 

Nhìn xem lũ trẻ sợ hãi kìa.

 

Cứ để , cái loại vợ trẻ như cô thì chăm sóc trẻ con thế nào chứ!

 

Ba cái đứa khi cha chúng ch-ết đều là một tay chăm sóc cả đấy..."

 

Vừa , hai con họ lôi lũ trẻ về phía giá rửa mặt.

 

Tô Kiều thấy rõ ràng hai đứa trẻ đều vì đau mà nhăn nhó mặt mày, hình nhỏ bé là do đau do sợ mà cứ run cầm cập.

 

Trong lòng Tô Kiều bùng lên một ngọn lửa giận, khi chị gái và rể mất đều là họ chăm sóc lũ trẻ, mà họ chăm sóc lũ trẻ thành thế ?

 

Trước mặt cô và Tần Tranh Vanh mà họ còn chẳng thèm để ý đến cảm nhận của lũ trẻ, trực tiếp lôi kéo lũ trẻ , ngày thường chẳng họ còn đối xử với lũ trẻ thế nào nữa?

Loading...