Trần Quế Anh lập tức hiểu “họ" trong miệng Tô Nhan Nhan là chỉ Kỷ An Dương và Chu Quân.
Trần Quế Anh định chuyện.
Tô Nhan Nhan cúi đầu với vẻ mặt thê lương, rưng rưng nước mắt, “Bây giờ con thành thế , họ nhận con cũng là lẽ đương nhiên thôi..."
Trần Quế Anh xót xa vô cùng, lời an ủi lên đến đầu môi.
nhớ tới lời dặn dò của Tô Đại Vĩ, bà đảo mắt một cái, cũng cố nặn vài giọt nước mắt.
Nắm lấy tay Tô Nhan Nhan :
“Nhan Nhan, xin .
Là với con, đều tại bảo vệ cho con, mới để con con tiện nhân nhỏ Tô Kiều hại thành thế ."
Tô Nhan Nhan thấy lời , hận ý từ khóe mắt liếc Trần Quế Anh càng thể đè nén .
Phải!
Chính là tại bà !
Nếu lúc đầu bà bế nhầm, thì bây giờ cô là con gái của chính ủy !
Cô sinh là thiên kim tiểu thư cao quý, nhưng những năm qua nhà họ Tô nuôi dưỡng như gà rừng, bây giờ còn con tiện nhân độc ác Tô Kiều hại thành thế !
Tô Nhan Nhan càng nghĩ càng hận.
Trần Quế Anh Tô Nhan Nhan đang nghĩ gì, cứ thế nắm tay cô :
“Nhan Nhan, con yên tâm, bất kể thế nào, cũng về phía con."
Trần Quế Anh xong, quẹt một nắm nước mắt.
Ánh mắt đầy dã tâm Tô Nhan Nhan, “Nhan Nhan, con , bây giờ lúc để đau buồn.
Chính ủy Kỷ và phu nhân của ông quan hệ với con tiện nhân Tô Kiều, cho dù con là con gái ruột thì đối với con cũng chút thành kiến.
Có điều họ vẫn áy náy với con, chúng tranh thủ lúc họ đang áy náy , vơ vét cái gì thì vơ vét cái đó."
“Lát nữa Chính ủy Kỷ và phu nhân đến, con hãy với họ, bảo họ điều chuyển công tác của và bố con đến quân khu, như lỡ như Tô Kiều khiêu khích, họ đối xử với con, và bố cũng thể ở bên cạnh chống lưng cho con.
Còn cả cả và ba của con nữa, cả con , chỉ cần giành cơ hội Bắc Kinh tu nghiệp, khi về là thể tiếp quản vị trí phó viện trưởng của bố vợ .
Anh ba con nếu thể học trường quân đội, tiền đồ cũng định , cả nhà chúng vững ở quân khu thì ai dám bắt nạt con nữa."
Tô Nhan Nhan cúi gầm đầu, trong lòng hừ lạnh một tiếng đầy khinh miệt.
Trần Quế Anh dùng cô để lót đường cho nhà họ Tô ?
Đang mơ giữa ban ngày !
Tưởng cô cũng là kẻ ngu ngốc như Tô Kiều trong mơ ?
Bây giờ Tô Kiều còn trở nên thông minh , cô thể cái kẻ oan uổng để cho nhà họ Tô vắt kiệt sức lao động chứ.
Lúc , ở hành lang ngoài phòng bệnh tiếng bước chân truyền đến.
Trần Quế Anh ước chừng là Kỷ An Dương và Chu Quân , trong lòng chút sốt ruột, nhịn chọc chọc cánh tay Tô Nhan Nhan, hỏi:
“Nhan Nhan, lời với con, con thấy ?"
“Hít ——"
Tô Nhan Nhan lập tức đau đớn hít một khí lạnh, “Mẹ, đau..."
Chu Quân đến cửa, thấy tiếng của Tô Nhan Nhan, trái tim lập tức xót xa đến tan chảy.
Vội vàng rảo bước xông qua đó, “Nhan Nhan, con ?
Đau ở ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-303.html.]
Nói cho , tìm bác sĩ ngay!"
Tô Nhan Nhan chằm chằm Chu Quân chớp mắt, rơi lệ.
“Mẹ ——, con cứ ngỡ mất mặt , và bố đều nhận con nữa, hu hu hu..."
Tiếng “" và “bố" của Tô Nhan Nhan gọi vô cùng thuận miệng.
Trong giấc mơ, cô và Chu Quân, Kỷ An Dương hề giao thiệp gì, nhưng tình hình thực tế giống trong mơ nữa.
Kỷ An Dương và Chu Quân chính là chiếc phao cứu sinh để cô trở lúc !
Chu Quân thấy tiếng “" mong mỏi suốt hai mươi năm , trái tim càng thêm ngổn ngang trăm mối tơ vò, mềm nhũn .
Bà ôm lấy Tô Nhan Nhan, nhẹ nhàng xoa tóc cô .
“Đứa con ngốc , thể chứ?
Năm xưa bất đắc dĩ mới gửi gắm con cho khác, cảm thấy với con .
Bây giờ khó khăn lắm mới tìm thấy con, thương con, đối xử với con còn kịp, thể nhận con chứ!"
Ánh mắt Tô Nhan Nhan lóe lên.
Chu Quân bà gửi gắm cô cho Trần Quế Anh, Trần Quế Anh lúc là bế nhầm con ở bệnh viện.
Cách của hai giống ?
Trần Quế Anh thấy Chu Quân nhắc tới chuyện năm xưa, ánh mắt khẽ động đậy, rõ ràng là chút chột .
Kỷ An Dương thấy biểu cảm nhỏ nhặt mặt Trần Quế Anh, ánh mắt Tô Nhan Nhan càng thêm vài phần nghi ngờ.
Tô Nhan Nhan thực sự là con gái của bọn họ ?
Lời giải thích của Trần Quế Anh dành cho bọn họ quá nhiều sơ hở.
Chỉ là vợ ông một lòng nghĩ về con gái, thấy khóa trường mệnh và vết bớt là khẳng định Tô Nhan Nhan chính là con gái , nên mới nhận mà thôi.
Chương 238 Bị hãm hại
“Không xong , xong , bác sĩ Tô, bệnh nhân giường 23 đột nhiên hôn mê , cô mau xem !"
Tô Kiều thăm bệnh về đến văn phòng, giọng hoảng hốt của Vương Vũ M-ông lọt tai.
Tô Kiều “bật" một cái dậy ngay lập tức, chạy thẳng đến phòng bệnh.
Trong phòng bệnh, nhà vây quanh giường bệnh lóc t.h.ả.m thiết.
Nhìn thấy Tô Kiều, nhà lập tức vây lấy cô.
Trong đó một đàn ông to lớn, đẩy mạnh một cái vai Tô Kiều, mắt đỏ vằn lên, gào thét:
“Cô là loại bác sĩ gì thế hả!?
Cô chữa bệnh cho kiểu gì ?
Bố ở bệnh viện các lâu như thế, tiền thiếu một xu, tội chịu ít, bệnh tình thấy thuyên giảm chút nào thì thôi , bây giờ còn ngất xỉu !
Các cho chúng một lời giải thích!"
Tô Kiều đàn ông đẩy lảo đảo một cái.
Chân mới vững, con gái của bệnh nhân cũng xông tới, túm lấy cổ áo cô, “Bồi thường tiền!
Bệnh viện các chữa bố thành thế , bồi thường tiền!"
Gương mặt Tô Kiều hề một chút hoảng loạn, chỉ đôi mắt lạnh lùng chằm chằm phụ nữ mặt, “Bố chị bây giờ chỉ là ngất thôi, ch-ết!
Bây giờ các để cấp cứu, mà chặn ở đây đòi bồi thường, chẳng lẽ các đưa bố đến bệnh viện vốn dĩ để ch-ữa tr-ị, mà là để tống tiền ?"