Tô Kiến Quốc vẻ mặt ôn hòa Tô Kiều hỏi.
Ánh mắt ẩn gọng kính lướt qua hồ sơ xuất kho thu-ốc bên cạnh Tô Kiều, đáy mắt loé lên một tia âm hiểm và nghi ngờ.
Tô Kiều theo bản năng khoanh tay ng-ực, lạnh lùng Tô Kiến Quốc, “Anh tìm việc gì?
Hay là, giao dịch gì bàn với ?"
“Lần đưa cho những chú giải trong cuốn 'Bản thảo cương mục', xem hiểu ?"
Khóe miệng Tô Kiều mang theo vẻ giễu cợt.
Tô Kiến Quốc đưa tay đẩy đẩy kính, “Kiều Kiều, vì những chuyện đây mà con vẫn luôn oán hận chúng .
bây giờ con đ-ánh Bùi Thiên Nghĩa thành phế nhân , cũng giận dỗi với chúng lâu như , cơn giận cũng nên tan biến chứ?"
“Mẹ một trận bệnh nặng, suýt chút nữa là vượt qua .
Sau khi tỉnh , điều đầu tiên nghĩ đến chính là lúc đối xử với con, con đau lòng."
“Dù nữa, cũng là sinh con, con coi như đáng thương cho bà , cho bà một cơ hội chuộc .
Tránh việc lỡ ngày nào đó bà thật sự , còn mang theo sự hối hận..."
Tô Kiến Quốc xong, trong giọng mang theo sự đau buồn sâu sắc.
Dáng vẻ đó, cứ như thể Trần Quế Anh thật sự sắp ch-ết đến nơi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-267.html.]
Tô Kiều lạnh một tiếng, hỏi:
“Sao?
Các quyết định đoạn tuyệt quan hệ với Tô Nhan Nhan ?"
Tô Kiến Quốc thấy lời , lập tức cau mày .
“Kiều Kiều, Nhan Nhan con bé chỉ là quá ngây thơ thôi, con bé như con nghĩ , con đừng ác cảm lớn với con bé như ?"
Tô Kiều giễu cợt lạnh một tiếng, “Ồ, các tha thứ cho cô thế nào?"
Tô Kiến Quốc sờ sờ mũi, “Anh vì để tiện chăm sóc nên đưa bà đến đây.
Mẹ hy vọng thể cùng con xuống ăn một bữa cơm , chuyện hẳn hoi, đó chúng sẽ từ từ bù đắp những thiếu sót đối với con trong những năm qua."
Tô Kiều nở một nụ nhạt, “Được thôi, nhưng tối nay đến nhà sư trưởng ăn cơm, rảnh.
Ngày mai !"
Mặc dù Ngô Xuân Mai là thấy nhà họ Tô đồng ý yêu cầu của Bùi Thiên Nghĩa .
với bản tính của nhà họ Tô, họ đồng ý với Bùi Thiên Nghĩa mới là chuyện lạ.
Nếu nhà họ Tô tính kế gả cô cho Bùi Thiên Nghĩa , cô ăn một bữa cơm hẳn hoi với bọn họ chẳng là với bọn họ ?