Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo non nớt của cô gái nhỏ lúc đỏ bừng như sắp nhỏ m-áu.
Tần Tranh Vanh vội vàng đỡ Tô Kiều thẳng, hoảng loạn nhét chiếc khăn tay cô, “Xin... xin !"
Tô Kiều bóng lưng đàn ông hối hả chạy ngoài, khóe môi bất giác nở nụ .
Có lẽ vì lúc còn ở trạng thái linh hồn, cô hình dung quá nhiều về từng chút một của cuộc sống bên cạnh đàn ông .
Nên sự tiếp xúc mật ngoài ý , tuy cô thấy bối rối nhưng hề phản cảm.
Thậm chí chút... mong đợi.
Tô Kiều lau khô nước , mặc quần áo xong ngoài.
Thì thấy đàn ông chỉ mặc một chiếc áo lót quân đội, đang ôm đống củi bổ xong bếp.
Những đường nét cơ bắp cuồn cuộn tràn đầy vẻ của sức mạnh, những giọt mồ hôi trượt qua cơ bắp, càng thêm vài phần gợi cảm.
Tô Kiều bước bếp, tự nhiên xắn tay áo lên, “Anh Tranh Vanh, để em nấu cơm cho."
Người đàn ông thấy giọng cô, c-ơ th-ể rõ ràng cứng đờ một chút, vành tai và cổ đều đỏ gay.
“Không cần , để là ."
Tần Tranh Vanh dám ngẩng đầu cô gái nhỏ, giọng cứng nhắc mở lời.
Tô Kiều cũng ép buộc, mà mỉm :
“Được thôi, Tranh Vanh nấu cơm nhé, em dọn dẹp phòng ốc một chút."
Người đàn ông cúi đầu thêm củi bếp, giọng lí nhí đáp một tiếng.
Tô Kiều dáng vẻ lúng túng của đàn ông, chỉ thấy vô cùng đáng yêu, nụ nơi khóe miệng càng thêm vui vẻ.
Trong gian nhà chính, đồ đạc họ mua hôm nay, ngoại trừ lương thực Tần Tranh Vanh bê bếp, những thứ khác vẫn còn chất đống bàn bát tiên.
Tô Kiều lấy thịt mua hôm nay , đó tìm một cái giỏ đựng , treo xuống giếng nước trong sân để bảo quản tươi ngon.
Sau đó đem quần áo, vải vóc cất trong phòng.
Bên dọn dẹp xong thì trong bếp tỏa mùi thơm.
Cô đang định bếp xem thử thì đàn ông bưng thức ăn từ trong bếp .
Một bát canh thịt viên từ thịt nạc băm, còn một chậu lớn thịt thỏ kho tàu.
Tô Kiều giúp bưng cơm hấp lên bàn, thấy chậu thịt thỏ kho tàu đó, cô còn ngạc nhiên, “Anh Tranh Vanh, thịt thỏ ở ạ?"
Tần Tranh Vanh né tránh đôi mắt lấp lánh của cô, “Đ-ánh núi."
Nói xong, cúi đầu lùa cơm.
Tô Kiều mỉm , “Em thích ăn thịt thỏ nhất đấy."
Tần Tranh Vanh ậm ừ một tiếng, “Ừm, thích thì ăn nhiều ."
Anh nỡ rằng, đêm qua khi thức đêm đ-ánh điện tín xin báo cáo kết hôn, chính vì nghĩ đến cô thích ăn thịt thỏ nên lên núi đặt bẫy, canh chừng cả đêm mới bắt con thỏ lớn .
Tranh thủ khi trời sáng sạch thỏ mới tới đợi cô cùng thành lĩnh giấy chứng nhận kết hôn.
Tô Kiều bữa cơm ăn vô cùng thỏa mãn.
Ăn xong, cô dậy :
“Anh Tranh Vanh, cơm là nấu, bát đũa để em rửa cho."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-23.html.]
Cô đưa tay định thu bát.
tay còn chạm bát thì một bàn tay thô ráp nhanh ch.óng thu bát .
Đồng thời, giọng trầm lạnh của đàn ông lọt tai, “Những việc cần em ."
Tô Kiều bóng lưng đàn ông thu bát bếp, trong lòng khỏi bật , đàn ông cũng khá bá đạo đấy.
loại bá đạo khiến thấy an tâm và hạnh phúc.
Tô Kiều nghĩ ngày mai bọn trẻ sẽ tới , hôm nay cô tranh thủ thời gian cắt vải may đồ ngủ.
Người đàn ông rửa bát dọn dẹp nhà bếp, cô liền tìm miếng vải cotton mua để may đồ ngủ , bắt đầu đo đạc cắt vải.
Đồ ngủ rộng rãi một chút mặc sẽ thoải mái hơn, nên cô căn cứ theo tuổi của ba đứa trẻ mà cắt rộng hơn một size.
Lúc Tần Tranh Vanh dọn dẹp xong nhà bếp bước phòng thì thấy dáng vẻ phụ nữ với nụ dịu dàng môi, đang yên lặng cắt quần áo cho trẻ con.
Anh nhất thời khỏi đến ngẩn .
Ánh mắt vô thức về phía bụng phẳng lì của cô, nếu họ thể sinh một đứa con, cô chắc chắn sẽ là một .
Khoảnh khắc ý nghĩ nảy , chính Tần Tranh Vanh cũng giật .
Lời đồn trong làng thể sinh sản là do chính truyền ngoài, vì đó, thực sự chỉ dự định nuôi nấng thật ba đứa trẻ mà chị gái và rể để .
Chưa từng nghĩ tới việc sẽ con của riêng .
Thậm chí còn từng nghĩ đến việc kết hôn.
bây giờ kết hôn một cách tình cờ, nếu sinh con đẻ cái cho là Tô Kiều, một đứa con.
Tần Tranh Vanh nghĩ , yết hầu khẽ lăn một cái mà chính cũng nhận .
lúc , Tô Kiều ngẩng đầu lên nghỉ mắt thì thấy .
Tô Kiều mỉm chào :
“Anh Tranh Vanh, đến đúng lúc quá, em chuyện bàn bạc với ."
Tần Tranh Vanh khẽ gật đầu, “Em ."
“Anh Tranh Vanh, thời gian chúng ở đội sản xuất cứ ở bên nhà em .
Đợi bọn trẻ tới , em và Đại Ni sẽ ở phòng em, dẫn hai đứa con trai ở phòng của ông nội, thấy ?"
Chủ yếu là vì căn nhà bên cạnh của Tần Tranh Vanh là do tự xây, cũng là ở một , chỉ một phòng, khi bọn trẻ tới, năm họ cũng ở hết .
Tần Tranh Vanh khuôn mặt rạng rỡ nụ của Tô Kiều, đáy mắt thoáng qua một tia tối tăm.
Cho nên, cô hề ý định ở cùng một phòng với , vợ chồng thực sự với ?
“Được."
Giọng bình thản mà trầm lạnh của Tần Tranh Vanh bất kỳ cảm xúc nào.
Nụ mặt Tô Kiều càng rạng rỡ thêm vài phần, “Anh Tranh Vanh, ngủ trưa , em xong đồ ngủ cho bọn trẻ ."
Tần Tranh Vanh khẽ nhíu mày, trong giọng thêm vài phần cứng rắn cho phép cự tuyệt, “Em ngủ trưa ."
Ông nội Tô là thầy thu-ốc đông y lâu năm, cũng chú trọng dưỡng sinh, từ nhỏ ông nội Tô bảo Tô Kiều ngủ trưa.
Anh nhớ Tô Kiều thói quen ngủ trưa.
Tô Kiều ngước đôi mắt hồ ly quyến rũ .