Bữa trưa là Tần Tranh Vanh khi về tiện đường mua từ bếp ăn tập thể mang về.
Tô Kiều tuy kẻ ăn bám chẳng gì nhưng cũng là điều.
Người đàn ông giành lấy việc để , cô chào một tiếng:
“Anh Tranh Vanh, thím Tiền dắt Tiểu Diễn đại viện bên ngoài chơi .
Em đón thằng bé về."
Người đàn ông lập tức dừng động tác tay , dậy tới bên cạnh cô:
“Anh cùng em."
Tô Kiều:
...
Cô cũng trẻ con nữa, quãng đường ngắn thế thì cần gì cùng chứ?
lời từ chối của cô còn thốt thì đàn ông cúi đầu cô.
Đôi mắt đen sâu thẳm nghiêm túc cô :
“Tô Kiến Nghiệp thể hoạt động ở đại viện bên ngoài."
Tô Kiều:
“Thực em đ-ánh thắng mà, thật đấy!"
Cô rằng cô cố tình chọc giận Tô Kiến Nghiệp để đ-ánh , chỉ để cho Thẩm Quyên nhận rõ Tô Kiến Nghiệp là một tên cặn bã.
cô kịp thì đàn ông nắm lấy tay cô:
“Đi thôi!"
Hơi ấm từ lòng bàn tay thô ráp của đàn ông truyền đến, ấm cả c-ơ th-ể.
Lời giải thích và từ chối của Tô Kiều đột nhiên thể nữa.
Trong đại viện quân khu trồng nhiều cây hoa quế và cây ngân hạnh.
Mùa hoa quế nở rộ, hương thơm tỏa khắp sân, những lá ngân hạnh vàng óng bay lượn trong gió thu, rụng xuống phủ kín mặt đất.
Tô Kiều theo bản năng khuôn mặt nghiêng lạnh lùng của đàn ông bên cạnh.
Trong lòng đột nhiên tràn ngập một cảm giác gọi là hạnh phúc.
Nói cũng , khu gia thuộc sĩ quan và khu gia thuộc chiến sĩ cũ bên ngoài tuy đều ở trong quân khu nhưng cách hề gần, hai bộ hơn nửa tiếng đồng hồ mới đến đại viện bên ngoài.
Tô Kiều còn đại viện thấy giọng sang sảng của thím Tiền từ trong sân truyền .
“Đợi các bà tận mắt thấy vợ mới của doanh trưởng Tần thì các bà sẽ ngay.
Không nổ , cô thực sự trông còn xinh hơn cả minh tinh điện ảnh chứ.
Quan trọng là tâm tính , xa, cô nuôi ba đứa trẻ mà doanh trưởng Diệp để đó, đúng thực là nuôi như con đẻ ..."
Tô Kiều:
...
Cô vốn định đón con nhưng thím Tiền khen như cô thấy ngại dám nữa.
Cô khẽ kéo vạt áo Tần Tranh Vanh:
“Anh Tranh Vanh, đón Tiểu Diễn , em ."
Tần Tranh Vanh thấy vẻ ngượng ngùng trong đáy mắt phụ nữ nhỏ, cô da mặt mỏng, thím Tiền khen nên thấy ngại.
Khóe môi nhếch lên một nụ vui vẻ:
“Được, đón Tiểu Diễn, em ở đây đợi cha con nhé."
Tô Kiều bóng lưng Tần Tranh Vanh đại viện mà lúc một ánh mắt khác cũng đang .
Tiểu đoàn tân binh nơi Bùi Thiên Nghĩa đóng quân chiều nay nghỉ nửa ngày.
Tuy bây giờ cứ nghĩ đến Tô Nhan Nhan là thấy chút bực .
dù nữa, tắm rửa giặt giũ ở khu gia thuộc vẫn hơn là chen chúc với một đám tân binh trong nhà tắm công cộng.
Anh đến cổng khu gia thuộc thấy một bóng hình rạng rỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-200.html.]
Hôm nay khi lên núi Tô Kiều mặc bộ đồ vải thô thường ngày vẫn mặc để việc, khi về nhà cô một bộ váy nhung tăm màu đỏ.
Da cô vốn dĩ trắng, sự tôn lên của màu đỏ càng thêm trắng phát sáng.
Đường nét khuôn mặt tinh tế càng giống như một bông hồng đang nở rộ.
Chỉ một cái thôi khiến Bùi Thiên Nghĩa quên sạch Tô Kiều đ-ánh đau đến mức nào.
Anh theo thói quen vuốt mái tóc cắt thành đầu đinh theo quy định trong quân đội, ưỡn ng-ực như một con công đang xòe đuôi.
Bước từng bước dứt khoát về phía Tô Kiều.
“Khụ khụ..."
Đi đến gần Tô Kiều, còn giả bộ hắng giọng một cái mới :
“Kiều Kiều, em đến tìm ?"
Tô Kiều đang kiễng chân mong chờ Tần Tranh Vanh dẫn con :
...
Bùi Thiên Nghĩa khi lời thực trong lòng vẫn chút chột .
Cứ sợ Tô Kiều sẽ giống như hai , trực tiếp lao đ-ánh .
Sau khi xong, theo bản năng đề cao cảnh giác, cố ý dừng một chút.
Thấy Tô Kiều vẫn động thủ, sự tự tin của bắt đầu bành trướng.
“Kiều Kiều, hôm nay em đến tìm là vì doanh trưởng Tần khả năng sinh nở nên hối hận vì gả cho ?
Mặc dù việc em vì giận dỗi mà tùy tiện tìm một đàn ông để gả đó khiến vô cùng tức giận.
ai bảo thích em chứ?
Chỉ cần em , ly hôn với doanh trưởng Tần, chúng sẽ sống những ngày tháng , những chuyện đều thể chấp nhặt."
Anh Tô Kiều với vẻ mặt đầy nuông chiều.
Tô Kiều:
...
Chương 157 Hóa là một tên thái giám
Tô Kiều khuôn mặt ngày càng trắng trẻo râu của Bùi Thiên Nghĩa, cùng với vẻ nuông chiều hư hỏng giả tạo vẻ thâm tình đó mà buồn nôn ch-ết.
Đối với tên tra nam Bùi Thiên Nghĩa , cô bao giờ nương tay.
Đang định động thủ thì bỗng thấy Tô Nhan Nhan hai tay chống thắt lưng, ưỡn cái bụng nhô lên từ đại viện.
Đôi mắt linh động của Tô Kiều tinh quái đảo một vòng.
Cô cố tình một cách thê lương, giọng đầy u sầu:
“Anh Thiên Nghĩa, em hối hận thì ích gì chứ?
Anh và Tô Nhan Nhan kết hôn , ngay cả con cũng luôn .
Anh sống với em còn Tô Nhan Nhan và đứa con trong bụng cô thì đây?"
Tô Kiều cúi đầu, vẻ sắp đến nơi.
Giả vờ ấm ức, giả vờ đáng thương là chiêu bài quen thuộc nhất của Tô Nhan Nhan, cô dùng cũng thuận tay.
Bùi Thiên Nghĩa thấy dáng vẻ của Tô Kiều thì bản năng che chở và tinh thần trách nhiệm bùng nổ, nóng lòng :
“Anh cũng ly hôn với cô là chứ gì.
Kiều Kiều, trong lòng từ đến nay chỉ em thôi.
Tô Nhan Nhan thể m.a.n.g t.h.a.i là vì cô quyến rũ .
Cô hổ, cố tình chuốc say dụ dỗ chuyện đó nên mới m.a.n.g t.h.a.i đấy."
Tô Kiều:
“Anh Thiên Nghĩa, như là Tô Nhan Nhan giở trò lưu manh với nên hai mới con ?"
“Phải, , chính là như ."
Bùi Thiên Nghĩa vội vàng thừa nhận.