Vừa bôi thu-ốc cho Tô Kiến Nghiệp, ông cực kỳ mất kiên nhẫn trách mắng:
“Tô Kiến Nghiệp, xem rốt cuộc còn thể cái việc gì?
với rõ ràng như , là giao hảo với Tô Kiều chứ cãi với nó.
Cậu lắm, còn tay với nó mặt Thẩm Quyên.
Tự nghĩ xem, phụ nữ nào bằng lòng gả cho một đàn ông đ-ánh phụ nữ ?"
“Cậu thấy bây giờ còn cơ hội ở chỗ Thẩm Quyên ?"
Tô Kiến Nghiệp chút phục nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm.
“Em cũng chung sống hòa thuận với nó, em cũng nhịn, nhưng mở miệng là nó Nhan Nhan!
Nó em thế nào cũng , Nhan Nhan là em nhịn !"
Nhắc đến Tô Nhan Nhan, lông mày Tô Kiến Quốc càng nhíu c.h.ặ.t hơn.
Một tia cảm xúc khác lạ lóe lên trong mắt ông , chút bực bội :
“Nhan Nhan, Nhan Nhan, là Tô Nhan Nhan quan trọng tiền đồ của chính quan trọng, trong lòng chút tính toán nào ?"
Dạy dỗ Tô Kiến Nghiệp xong, ông chút ảo não :
“Hồi đó nên vì một phút mủi lòng mà để cô theo đến bộ đội.
Cậu xem hiện tại cô tan nát cái nhà của thành thế nào ?
Cậu cũng cô ảnh hưởng mà thành thế đây."
Lời của Tô Kiến Quốc thiên về tự trách nhiều hơn là đang dạy dỗ Tô Kiến Nghiệp.
Tô Kiến Nghiệp tai chút chịu nổi nữa.
Anh “tạch" một cái bật dậy, tức giận trừng mắt Tô Kiến Quốc.
“Tô Kiến Quốc, bây giờ ý gì?
Anh định đổ hết lầm lên đầu Nhan Nhan ?
Chính cân bằng gia đình, chính em hỏng chuyện, thì liên quan gì đến Nhan Nhan?
Nhan Nhan cô chỉ là một cô gái nhỏ cần chăm sóc, hiểu chuyện gì cả, bớt đổ chuyện lên đầu cô !"
Tô Kiến Nghiệp càng càng tức giận.
Hai tay túm lấy cổ áo Tô Kiến Quốc:
“Tô Kiến Quốc, cho .
Cái gọi là tiền đồ đó chỉ là sắp đặt cho thôi, thứ !
căn bản giống như , dựa việc bám váy phụ nữ để cái gọi là tiền đồ!
Anh ngoài xem về như thế nào , là quân bám váy!"
“Bốp!"
Ba chữ “quân bám váy" của Tô Kiến Nghiệp thốt lập tức đ-âm trúng lòng tự trọng đáng thương của Tô Kiến Quốc.
Tô Kiến Quốc giơ tay đ-ấm một cú mặt Tô Kiến Nghiệp.
“Bốp!"
Tô Kiến Nghiệp cũng chịu thua kém, trực tiếp trả một đ-ấm cho Tô Kiến Quốc.
Hai em đ-ấm đ-á túi bụi, trực tiếp lao đ-ánh nh-au ngay trong văn phòng của Tô Kiến Quốc.
Chương 156 Ai bảo em thích chứ?
Tô Kiều hề gì về khung cảnh hoành tráng trong văn phòng của Tô Kiến Quốc.
Khi tiễn Thẩm Quyên cửa, cô tiện tay mang theo một gói bánh ngọt mua hôm qua đón Tam Bảo.
cô đến nhà thím Tiền ở sát vách gõ cửa một hồi lâu cũng thấy thím Tiền mở cửa.
Cô đang thắc mắc.
Liêu Hồng Mai sống ở phía bên nhà thím Tiền , híp mắt :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-199.html.]
“Vợ doanh trưởng Tần , đừng gõ nữa.
Cô mang đứa con thứ ba nhà cô cho thím Tiền trông, thím quý phát điên lên , dắt khắp đại viện chơi .
Tầm chắc là đang ở đại viện bên ngoài kìa."
Đại viện bên ngoài mà Liêu Hồng Mai chính là khu tập thể gia đình chiến sĩ cũ ở phía ngoài .
Tô Kiều cảm ơn Liêu Hồng Mai xong đang định về sân nhà thì Tần Tranh Vanh cũng vác ba cây tre lớn trở về.
Người đàn ông hành động dứt khoát nhanh nhẹn đặt tre xuống sân hỏi:
“Kiều Kiều, tre dùng để gì ?"
Tô Kiều đáp:
“Em đan một cái gùi.
Hôm nay khi em và Quyên T.ử lên núi xem qua , núi phía cũng ít th-ảo d-ược.
Đan gùi xong em lên núi đào một ít về trồng trong sân, hái thêm một ít mang về phơi khô tích trữ."
Tần Tranh Vanh dáng vẻ tươi rạng rỡ của phụ nữ, theo bản năng đôi bàn tay trắng trẻo mềm mại của cô.
Không khỏi giật giật mí mắt, đôi bàn tay mềm như đậu hũ của cô mà còn đan gùi ?
Bộ sợ nan tre cứa cho nát bét bàn tay ?
Thực Tô Kiều từ nhỏ lên núi hái thu-ốc, thái thu-ốc, phơi thu-ốc, nghiền thu-ốc, bàn tay tuy trắng nhưng hề mềm, cũng một vết chai mỏng.
Tần Tranh Vanh căn bản thấy điều đó.
Anh chỉ thấy đôi bàn tay của phụ nữ nhỏ nhà mềm mại bao, thể việc nặng nhọc.
Tần Tranh Vanh hai lời chẻ tre , vót nan.
Giọng trầm thấp cho phép kháng cự:
“Việc đan gùi việc phụ nữ các em , để đan."
Tô Kiều:
...
Cái đàn ông thế nữa .
Tần Tranh Vanh lẽ cũng nghĩ đến cuộc trò chuyện đó của Tô Kiều với .
Vội vàng dịu giọng , bổ sung thêm một câu:
“Đan đồ tre dễ cứa đứt tay, vết thương tay em vẫn kh-ỏi h-ẳn ."
Tô Kiều ngón tay của .
Vết thương d.a.o cắt lúc thái rau hôm đó đóng vảy , nhưng vảy vẫn rụng , thực sự thể coi là kh-ỏi h-ẳn.
Người đàn ông lúc đang tập trung vót nan tre.
Tô Kiều bàn tay mà chút ngẩn ngơ.
Trước đây cô mấy bận tâm đến đôi bàn tay của .
Kiếp đôi bàn tay tuy trắng nhưng huyết sắc, quanh năm suốt tháng vô vết nứt nhỏ, mùa đông thì cước đỏ hửng lên như củ cà rốt .
Hồi đó những ngày đại hàn hàng năm, đôi bàn tay cô cước chảy mủ m-áu nhưng vẫn đủ loại việc nhà.
Cô tự chế thu-ốc mỡ nhưng giây bôi thu-ốc xong thì giây đôi bàn tay đó ngâm nước lạnh để việc.
Thu-ốc mỡ đến mấy cũng vô dụng.
Đến cuối cùng, đôi bàn tay chỉ da dẻ nhăn nheo như vỏ thông già.
Mà các khớp xương đều biến dạng.
bây giờ đôi bàn tay ngoại trừ trong lòng bàn tay một chút vết chai mỏng thì thực sự là trắng trẻo mịn màng như cọng hành bóc vỏ .
Thậm chí còn mịn hơn cả bàn tay khi cô đến nhà họ Tô, hơn nữa trắng hồng hào, trông khỏe mạnh và xinh .
Tô Kiều ngước mắt đàn ông mặc áo lót quân đội đang tập trung vót nan trong sân, khóe miệng tự giác nở nụ hạnh phúc.