“Em lên , cõng em về vác tre."
Trong giọng trầm lạnh của Tần Tranh Vanh đầy vẻ cố chấp.
Thẩm Quyên cũng đẩy đẩy Tô Kiều:
“Chị Kiều Kiều, chị cứ cho Tần một cơ hội thể hiện , để cõng chị mà."
Tô Kiều bất đắc dĩ, chỉ đành ngoan ngoãn lưng đàn ông.
Để mặc cho đàn ông cõng về.
Trở về đại viện quân khu, Thẩm Quyên gục đầu, vẻ mặt thất vọng chào tạm biệt Tô Kiều:
“Chị Kiều Kiều, em về đây, chào chị."
Những ngôi trong mắt cô gái nhỏ còn nữa.
Từ lúc gặp Tô Kiến Nghiệp hôm qua nảy sinh tình cảm xao xuyến cho đến hôm nay đầy 24 giờ kết thúc .
Chuyện đặt lên ai cũng thấy khó chịu.
Tô Kiều quá hiểu nỗi đau khi trao nhầm tình cảm , cô nhịn gọi Thẩm Quyên :
“Quyên Tử, em đợi chút."
Chương 155 Nhan Nhan gì chứ? Cô chỉ là một cô gái nhỏ hiểu chuyện gì thôi
Tần Tranh Vanh về đến nhà đặt Tô Kiều xuống vội vàng trong phòng tìm thu-ốc mỡ định bôi mặt cho Tô Kiều.
Tô Kiều giật lấy thu-ốc mỡ từ trong tay .
Giơ tay đẩy ngoài sân.
“Anh Tranh Vanh, thu-ốc tự em bôi .
Anh mau giúp em vác tre về ."
Tần Tranh Vanh tuy chút yên tâm nhưng cũng nhận .
Tô Kiều đây là chuyện với Thẩm Quyên, tiện để một đàn ông lớn như thấy.
Anh gật đầu:
“Được, Kiều Kiều, em tự bôi thu-ốc cho nhé.
Anh vác tre về."
Tô Kiều khoác tay Thẩm Quyên, kéo Thẩm Quyên trong nhà.
Cô màng đến khuôn mặt đỏ sưng, đun nước sôi, bỏ tận năm viên kẹo sữa Thỏ Trắng, pha thành một cốc nước đường đưa cho Thẩm Quyên.
“Quyên Tử, trong lòng khó chịu thì uống chút gì ngọt sẽ thấy thoải mái hơn nhiều."
Thẩm Quyên hai tay đón lấy chiếc cốc, bưng lên uống một ngụm.
Ngẩng đầu đôi mắt đỏ về phía Tô Kiều:
“Chị Kiều Kiều, cảm ơn chị."
Tô Kiều xoa xoa đầu Thẩm Quyên:
“Đừng khách sáo."
“Nói cũng , thực em nên cảm ơn với chị, mà là chị nên xin với em mới đúng.
Hôm qua nếu em cùng chị đến hợp tác xã rèn sắt thì sẽ gặp chuyện đó, cũng sẽ quen Tô Kiến Nghiệp.
Bây giờ cũng sẽ buồn phiền."
Thẩm Quyên dùng đôi mắt đen láy Tô Kiều:
“Chị Kiều Kiều, mối quan hệ của chị và Tô Kiến Nghiệp vốn ?"
Tô Kiều mỉm nhẹ nhàng:
“Em nhận ?"
“Vâng!"
Thẩm Quyên gật đầu.
“Hôm nay ngày nghỉ, Tô Kiến Nghiệp ở bộ đội huấn luyện chắc chắn là đặc biệt xin nghỉ.
Anh là một tân binh, ăn ở đều do bộ đội quản, lý do gì để đến phía núi Đông đó cả.
Việc tình cờ gặp chúng ở đó thể tình cờ, mà là cố ý ngóng chúng đến đó nên bám theo."
“Mối quan hệ của với chị vốn , lúc mới gặp mặt biểu hiện nhiệt tình thiết chào hỏi chị."
“Chị Kiều Kiều, hôm nay khổ tâm bày mưu xuất hiện vì chị mà là vì em ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-198.html.]
Thẩm Quyên mắt Tô Kiều, phân tích rành mạch từng câu từng chữ.
Trong ánh mắt Tô Kiều đầy vẻ tán thưởng xoa xoa đầu Thẩm Quyên:
“Thật thông minh!"
Thẩm Quyên khẽ một cách chua chát:
“Chị Kiều Kiều, chị đừng khen em nữa.
Nếu em thông minh thì hôm qua nhận , hai tên lưu manh giả danh kẻ móc túi và mất đồ đó định ý đồ với em thì Tô Kiến Nghiệp liền đến cứu em, thứ đều trùng hợp như , rõ ràng là đang diễn kịch."
Trong lòng Tô Kiều thở phào nhẹ nhõm.
Cô bé thông minh, trong thời gian ngắn ngủi nghĩ thông suốt tất cả .
May mà cô bé là kẻ mù quáng vì tình, nếu cô sẽ rắc rối to.
Tô Kiều nháy mắt với Thẩm Quyên, bất đắc dĩ nhún vai:
“Bây giờ chúng thấu vẫn hơn là lúc em lún sâu tình cảm với mới phát hiện là một tên cặn bã cố ý tiếp cận em."
Thẩm Quyên bỗng chốc thông suốt hẳn .
“Chị Kiều Kiều, chị đúng đấy."
“Chị Kiều Kiều, thực hôm nay khi là ba của chị, trong lòng em nảy sinh nghi ngờ .
Chuyện cả Tô của chị dựa Nhậm phó viện trưởng để thăng tiến nổi tiếng khắp đại viện chúng .
Hôm qua xe, em những chuyện mà cô nàng Tô Nhan Nhan đó .
Mẹ em thường bảo em rằng 'nồi nào úp vung nấy'.
Anh trai và em gái đều như thế, em liền nghĩ Tô Kiến Nghiệp thể lành đến mức nào chứ.
trong lòng rốt cuộc vẫn ôm một tia hy vọng..."
Cô đến đây, đôi mắt chân thành Tô Kiều:
“Chị Kiều Kiều, cảm ơn chị.
Chị nếu để em rõ bản tính của Tô Kiến Nghiệp thì cũng đến mức chịu cái tát ."
Thẩm Quyên áy náy cúi đầu xuống.
Tô Kiều tán thành gật đầu:
“Ừm~~ Chị đúng là để cho em rõ tên cặn bã Tô Kiến Nghiệp đó là hạng gì nên mới chịu một tát.
Cho nên Quyên Tử, em bù đắp cho chị."
Thẩm Quyên lập tức thẳng lưng, sảng khoái :
“Được, chị Kiều Kiều.
Chị xem chị em bù đắp thế nào, em sẽ bù đắp như thế."
Tô Kiều buông tay , đưa thu-ốc mỡ trong tay cho Thẩm Quyên:
“Vậy em bôi thu-ốc cho chị để coi như bù đắp !"
Thẩm Quyên Tô Kiều với vẻ dám tin.
Trong đôi mắt hạnh mở to tròn xoe đầy vẻ kinh ngạc và cảm kích:
“Chị Kiều Kiều, cảm ơn chị."
Tô Kiều :
“Cảm ơn cái gì mà cảm ơn!
Đã là chị em thì đừng lời cảm ơn!
Chị cũng thể em tên cặn bã hại ."
Thẩm Quyên gật đầu:
“Vâng, chị em !"
Sau khi cảm động, Thẩm Quyên kiểm soát cảm xúc, cầm thu-ốc mỡ nhẹ nhàng bôi cho Tô Kiều.
Ngón tay thiếu nữ mịn màng, bôi lên da mặt ấm áp nhẹ nhàng, thoải mái.
Lúc tại bệnh viện.
Tô Kiến Quốc cũng đang bôi thu-ốc cho Tô Kiến Nghiệp.
Sau khi Tô Kiến Quốc Tô Kiến Nghiệp kể diễn biến sự việc, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t đến mức thể kẹp ch-ết ruồi.