Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 188

Cập nhật lúc: 2026-04-17 17:08:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chạm đôi mắt sâu thẳm kiên định của , một cảm giác vô cùng vững chãi an tâm dâng lên từ đáy lòng, xua tan ngay lập tức những cảm xúc căng thẳng .

 

Tần Tranh Vanh giơ tay gõ cửa.

 

“Đến đây!"

 

Bên trong cửa, một giọng thiết vang lên đồng thời cửa cũng mở .

 

Phu nhân sư trưởng Tạ Nguyệt Lan nhỏ hơn sư trưởng mười tuổi, năm nay năm mươi tám tuổi, tuy mái tóc bạc trắng nhưng sắc mặt hồng nhuận, tinh thần phấn chấn, nụ thiện, qua thấy thiện cảm.

 

Sự thấp thỏm trong lòng Tô Kiều lúc nãy bỗng chốc tan biến.

 

Tạ Nguyệt Lan Tô Kiều, một tia ngạc nhiên lóe lên trong mắt.

 

Hôm nay Tô Kiều mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn màu xám nhạt trang trọng, tóc tết thành hai b.í.m thả gáy.

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn rạng rỡ nụ , khiến ai cũng thấy yêu mến.

 

“Chào thím ạ."

 

Tô Kiều lễ phép chào Tạ Nguyệt Lan xong liền gọi ba đứa trẻ:

 

“Dạng Dạng, Tiểu Cảnh, Tiểu Diễn, chào bà các con."

 

“Chào bà ạ!"

 

Giọng non nớt trong trẻo của ba đứa nhỏ vang lên trong sân, lập tức mang ít sức sống cho ngôi nhà.

 

Tạ Nguyệt Lan vốn dĩ là yêu trẻ con, cháu nội cháu ngoại của bà đều ở xa.

 

lúc đang một lòng từ ái chỗ phát tiết.

 

Thấy ba đứa trẻ, đôi mắt bà lập tức cong lên hiền từ, “Ngoan, ngoan, là những đứa trẻ ngoan."

 

Bà yêu quý xoa xoa đầu nhỏ của ba đứa trẻ.

 

Ánh mắt lúc mới Tô Kiều.

 

“Hai ngày thím vợ Tiểu Tần cưới xinh như tiên nữ, thím còn tin.

 

Giờ thấy mới thấy quả thực danh bất hư truyền.

 

Đến tiên nữ trời chắc cũng xinh đến mức !"

 

Tô Kiều :

 

“Thím ơi, thím khen cháu ngại quá.

 

Nói về xinh thì khí chất tao nhã từ trong xương cốt của thím mới là nhất ạ."

 

Đến tuổi của Tạ Nguyệt Lan thì ngoại hình sớm còn gì để là xinh nữa.

 

Tô Kiều khen từ khí chất, điều càng tỏ rõ sự chân thành.

 

Không phụ nữ nào thích khác khen xinh khí chất cả.

 

Tạ Nguyệt Lan lập tức khép miệng, “Cái miệng của Tiểu Tô như bôi mật , ngọt thật."

 

Tần Tranh Vanh nhân cơ hội đưa những thứ Tô Kiều chuẩn lên, “Thím ơi, đây là bánh đậu xanh, kẹo lạc và thịt hấp chiên giòn do Kiều Kiều tự tay .

 

Mang đến để thím và sư trưởng nếm thử ạ."

 

Gia đình sư trưởng tác phong thanh liêm chính trực, nếu là đồ mua bên ngoài thì Tạ Nguyệt Lan nhất quyết nhận.

 

những thứ là do Tô Kiều tự tay thì đó là một tấm lòng, đương nhiên nhận.

 

Tạ Nguyệt Lan đón lấy, híp mắt :

 

“Vậy thì thím nếm thử tay nghề của Tiểu Tô cho thật kỹ mới ."

 

Tạ Nguyệt Lan đưa đồ cho chiến sĩ phục vụ ở nhà , dẫn Tô Kiều và gia đình Tần Tranh Vanh nhà.

 

Nghe thấy động tĩnh, Sư trưởng Hàn Ngọc Sơn và Hàn Đằng Phi từ trong thư phòng .

 

Hàn Ngọc Sơn năm nay sáu mươi tám tuổi, nhưng lưng vẫn thẳng tắp, tinh thần minh mẫn.

 

Khuôn mặt chữ điền mang theo một luồng khí thế uy nghiêm tự phụ.

 

nỗi khổ hói đầu dày vò, ông thường xuyên đội một chiếc mũ quân đội, ở nhà cũng cởi .

 

Hàn Ngọc Sơn giơ tay chào Tần Tranh Vanh:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-188.html.]

“Tranh Vanh, đưa đồng chí Tiểu Tô và các con xuống , cả đấy gì?"

 

Tần Tranh Vanh và Tô Kiều dẫn các con xuống.

 

Lúc , chiến sĩ phục vụ dùng đĩa đựng bánh đậu xanh và kẹo lạc do Tô Kiều mang đến bày lên bàn.

 

Tạ Nguyệt Lan nhiệt tình mời mọc:

 

“Lão Hàn, Đằng Phi, món bánh đậu xanh và kẹo lạc đều là tay nghề của đồng chí Tiểu Tô đấy.

 

Lúc nãy ở trong bếp ngửi thấy mùi thơm nhịn ăn vụng một miếng, hương vị thực sự tuyệt vời.

 

Mọi mau nếm thử ."

 

Hàn Ngọc Sơn và Hàn Đằng Phi đương nhiên mất mặt Tạ Nguyệt Lan.

 

Cả hai đều nếm một miếng.

 

Hàn Đằng Phi là lạnh lùng như mà khi ăn bánh đậu xanh và kẹo lạc, sự kinh ngạc trong mắt cũng thoáng hiện .

 

Tạ Nguyệt Lan híp mắt :

 

“Đằng Phi, thế nào?

 

Tay nghề của chị dâu cháu tồi chứ?"

 

Sau khi kinh ngạc qua , khuôn mặt Hàn Đằng Phi vẫn quá nhiều biểu cảm, chỉ chân thành Tô Kiều :

 

“Chị dâu, sẽ cung cấp đậu xanh, lạc, vừng và đường.

 

Món bánh đậu xanh và kẹo lạc , chị thể cho thêm một ít ?"

 

Tạ Nguyệt Lan lập tức trêu chọc :

 

“Cái thằng , hồi nhỏ thích ăn đồ ngọt, giờ lớn tướng vẫn còn thích đồ ngọt.

 

Muốn ăn thì mau tự cưới vợ , để vợ cháu cho!

 

Làm phiền chị dâu gì?"

 

Hàn Đằng Phi:

 

...

 

Anh chỉ ăn vài miếng đồ ngọt ngon lành thôi, chuyện cũng thể kéo đến chuyện kết hôn tìm đối tượng chứ?

 

Tô Kiều híp mắt đáp lời:

 

“Đương nhiên là thành vấn đề, khi nào ăn cứ việc một tiếng, ."

 

cảm ơn chị dâu ."

 

Hàn Đằng Phi chân thành .

 

Lúc , Hàn Ngọc Sơn mới chậm rãi nhai xong một miếng bánh đậu xanh, ánh mắt uy nghiêm về phía Tô Kiều, lên tiếng:

 

“Đồng chí Tiểu Tô, hôm nay để cô và Tranh Vanh đến nhà , ngoài việc ăn cơm .

 

còn vài lời hỏi hai , cô và Tranh Vanh cùng thư phòng với một chút."

 

Chương 148 sẵn lòng cái dằm trong mắt khác

 

Sự an tâm mới buông xuống của Tô Kiều vì vẻ dễ gần của Tạ Nguyệt Lan bỗng chốc trở nên thấp thỏm.

 

Tần Tranh Vanh lén bóp tay cô, hai cùng Hàn Ngọc Sơn bước thư phòng.

 

“Ngồi !"

 

Thư phòng của Hàn Ngọc Sơn bài trí đơn giản.

 

Một mặt tường là tủ sách đóng kịch trần, mặt tường khác treo một tấm bản đồ khổng lồ.

 

Giữa thư phòng đặt một chiếc bàn việc lớn, đối diện bàn việc đặt một chiếc ghế, phía bên đặt hai chiếc ghế.

 

Tần Tranh Vanh dắt Tô Kiều xuống đối diện Hàn Ngọc Sơn.

 

“Thủ trưởng, ngài chỉ thị gì ạ?"

 

Tần Tranh Vanh bình thường điềm tĩnh, lúc xuống nóng lòng hỏi ngay.

 

Lòng bảo vệ đối với Tô Kiều đều hết lên mặt.

 

 

Loading...