Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 167
Cập nhật lúc: 2026-04-17 17:07:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Kiều chút nghi hoặc về phía Tần Tranh Vanh.
Cách hiện giờ của Tưởng Phong thế nào cũng giống như định giơ cao đ-ánh khẽ, bao che cho nhà.
Rõ ràng, Lưu Toàn Phượng cũng nghĩ như .
Trước khi mụ còn hung hăng lườm Tô Kiều một cái.
Tần Tranh Vanh bóp nhẹ tay Tô Kiều, hiệu cho Tô Kiều chớ nóng nảy.
Đợi con Lưu Toàn Phượng , Tưởng Phong ánh mắt ôn hòa Tô Kiều, :
“Đồng chí Tô, cô đưa các cháu về .
Tranh Vanh, cùng tới bộ đội một chuyến."
Tưởng Phong dắt Tần Tranh Vanh định .
Người của Ngô Vũ Tường vốn luôn trốn đám đông lúc mới ló đầu , mặt Tưởng Phong, vô cùng chân thành liên tục cúi chào Tần Tranh Vanh và Tô Kiều.
“Tiểu đoàn trưởng Tần, đồng chí Tô, thật ngại quá.
Con nhà nghịch ngợm quá, năng bậy bạ tổn thương lòng con em liệt sĩ, xin ."
Phạm Hiểu Mai xin , túm Ngô Vũ Tường mặt.
Ấn đầu Ngô Vũ Tường xuống, hung hăng dạy dỗ, “Mẹ bảo con miệng thối , bảo con bậy bạ .
Con còn mau xin bạn Diệp Dương , còn ngây đó gì?"
Ngô Vũ Tường tay giống như một chú gà con chút sức kháng cự nào, túm đến nghiêng ngả, động :
“Xin , xin , Diệp Dương, sai ..."
Tưởng Phong chỉ Phạm Hiểu Mai một cái cùng Tần Tranh Vanh luôn.
Tưởng Phong và Tần Tranh Vanh .
Bộ mặt của Phạm Hiểu Mai lập tức đổi, mắt liếc xéo Tô Kiều, hừ lạnh một tiếng, “Cái thứ gì chứ?
Thật sự tưởng rằng mời trưởng trung đoàn Tưởng tới là thể chủ cho cô .
Cũng soi xem, cái đồ thôn nữ từ quê lên như cô dựa cái gì chứ?"
Tô Kiều giận hờn, mỉm :
“ dựa cái gì cũng mặc kệ, ít nhất dựa việc quỳ gối ch.ó săn cho .
Không giống như hạng nào đó, hẳn hoi , cứ thích ch.ó."
“Cô..."
Phạm Hiểu Mai chỉ Tô Kiều, tức giận hề nhẹ.
Mụ vốn luôn nịnh bợ Lưu Toàn Phượng và Tưởng Đan, đây là chuyện mà cả đại viện đều .
cũng vì mụ quan hệ với nữ quyến nhà trưởng trung đoàn Tưởng nên các bà vợ quân nhân trong đại viện cũng nể mụ một vài phần, ít nhất là mặt chẳng ai dám mụ một câu .
Tô Kiều để ý tới mụ nữa, đ-ánh gục chủ nhân thì ch.ó tự nhiên dám sủa nữa, cô lãng phí lời .
Cô xoay hiệu trưởng, trực tiếp :
“Hiệu trưởng, hôm nay mới trường học là nơi dạy chữ dạy , đất nước bồi dưỡng nhân tài tương lai.
Thầy giáo dạy là nơi phân biệt đúng sai trái, chỉ phụ chức quan to nhỏ.
Cách thầy Quách xử lý chuyện , đồng tình.
Nếu phía nhà trường thể giải quyết thỏa đáng, sẽ phản ánh lên cấp ."
Nói xong, cô một tay dắt Tam Bảo, một tay dắt Đại Bảo, để Đại Bảo dắt tay Nhị Bảo, trực tiếp rời khỏi trường học.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-167.html.]
Quách Chí Siêu đang trong văn phòng hiệu trưởng khi phản ứng thì bóng lưng Tô Kiều cùng ba đứa trẻ biến mất ở cổng trường.
Quách Chí Siêu vẻ mặt lo lắng hiệu trưởng, “Hiệu trưởng, em..."
Hiệu trưởng giơ tay lên, “Cậu cần gì nữa.
sớm với , thầy giáo, xử sự nhất định công bằng chính trực, mang sự dẫn dắt chính diện cho trẻ con.
đấy, cứ .
Tuổi còn trẻ mà trong lòng chỉ công danh lợi lộc, chỉ dựa dẫm quan hệ đường tắt.
Bây giờ đụng tấm sắt , tự chịu xui xẻo ."
Quách Chí Siêu hoảng , “Hiệu trưởng, em thực sự ngờ một từ nông thôn tới khu quân đội như cô to gan như , em..."
Hiệu trưởng giơ tay ngắt lời , “Cậu bây giờ với những thứ vô ích thôi, nhất nên mau ch.óng mang lễ vật tới nhà tiểu đoàn trưởng Tần .
Nếu thể tha thứ cho thì chuyện còn chỗ xoay chuyển, nếu chịu tha thứ cho thì cũng chịu thôi."
“ cũng hy vọng thể nhận sự tha thứ của nhà tiểu đoàn trưởng Tần."
Hiệu trưởng xong bổ sung thêm một câu.
Dù nếu Tô Kiều thực sự phản ánh lên cấp thì xui xẻo e là chỉ Quách Chí Siêu mà còn cả ban lãnh đạo trường họ nữa.
Quách Chí Siêu im lặng hồi lâu, nghiến răng một cái, “Hiệu trưởng, em , em về chuẩn xin đây ạ."
Phía bên .
Tần Tranh Vanh theo Tưởng Phong về văn phòng bộ đội.
Tưởng Phong văn phòng với vệ binh:
“Đi mời chính ủy tới đây một chút."
Đợi chính ủy Hoàng Chấn Văn của bộ đội bước văn phòng, Tưởng Phong liền :
“Lão Hoàng, ông sắp xếp một chút, chuẩn triển khai phong trào chấn chỉnh tác phong diện trong khu quân đội của chúng , bóp ch-ết chủ nghĩa quan liêu nảy mầm từ trong trứng nước."
Tưởng Phong xong một câu, đặc biệt bổ sung thêm một câu, “Bắt đầu từ nhà !"
Hoàng Chấn Văn định thắc mắc hỏi là chuyện gì, vệ binh theo Tưởng Phong tới trường chứng kiến bộ quá trình liền kéo Hoàng Chấn Văn sang một bên nhỏ giọng giải thích.
Hoàng Chấn Văn kinh ngạc đồng thời mặt ẩn hiện sự tức giận.
Đất nước mới yên mấy năm chứ!
Là nhà quân nhân mà đối xử với liệt sĩ như , đối xử với con em liệt sĩ như .
Ông nén giận :
“Lão Tưởng, ủng hộ quyết định của ông, phong trào chấn chỉnh tác phong nhất định triển khai, hơn nữa chấp hành nghiêm ngặt!"
Lời ông dứt, kỹ thấy Tưởng Phong đang múa b.út thành văn cái gì đó.
Ông ghé mắt , lập tức trợn tròn mắt, “Lão Tưởng, ông đây là..."
Chương 131 Cô đàn ông khó xử
Tưởng Phong gập tờ đơn xin từ chức và giáng chức xong , bỏ phong bì.
Ngồi ngay ngắn, vẻ mặt nghiêm túc thở dài :
“ ở vị trí , cứ tưởng là vì quốc vì dân tận tụy đến ch-ết mới thôi.
Thực tế thì ngay cả nhà cũng quản thúc .
Để họ mượn cái vị trí của mà mưa gió trong khu quân đội, trò quan hệ kéo bè kéo cánh, nuôi dưỡng chủ nghĩa quan liêu.
Bây giờ tờ đơn cũng coi như là nhận từ chức, hướng về đất nước hướng về nhân dân mà tranh thủ một cơ hội xử lý khoan hồng."