Thôi !
Trong cái nhà còn việc gì cho cô nữa.
Vậy cô tự vệ sinh cá nhân !
Cô vệ sinh xong xuôi, định lau sàn nhà thì phát hiện đàn ông dắt theo ba đứa trẻ lau sàn sáng bóng .
Đồ nội thất cũng lau chùi sạch sẽ, trong nhà một hạt bụi.
Ba nhóc tỳ lạch bạch chạy đến mặt cô, xếp thành một hàng chỉnh tề từ cao xuống thấp:
“Mợ ơi, chúng con ngủ đây, chúc mợ ngủ ngon!"
“Mợ ngủ ngon, ngủ ngon!"
Tô Kiều thụp xuống, đặt một nụ hôn lên trán mỗi nhóc tỳ:
“Dạng Dạng ngủ ngon, Tiểu Cảnh ngủ ngon, Tiểu Diễn ngủ ngon."
Cô dứt lời, ba nhóc tỳ lạch bạch chạy về phòng ngủ.
Tô Kiều bóng lưng ba đứa trẻ, khóe môi tự chủ mà nở nụ dịu dàng.
Người đàn ông từ lúc nào tắm rửa sạch sẽ bước đến bên cạnh cô, mùi hương thanh khiết của lá trúc hòa quyện với mùi hormone nam tính xộc mũi cô.
Bàn tay to thô ráp của đàn ông nắm lấy tay cô, cô ngẩng đầu lọt thỏm đôi mắt sâu thẳm của .
Bầu khí mập mờ đang ngừng nóng lên, Tô Kiều theo bản năng định dành cho đàn ông một nụ ngọt ngào.
ngay khoảnh khắc nụ định hé mở, đầu óc cô bỗng nảy một ý nghĩ, lập tức hiểu rõ d.ụ.c vọng trong mắt .
Cô vội vàng lấy một tay chống eo:
“Ái chà, Vanh, em đau eo quá."
Người đàn ông diễn xuất vụng về của cô, nhịn mà bật .
Ngay đó, cúi bế thốc cô lên, thở nóng rực phả bên tai cô:
“Đau eo thì bế em lên giường, xoa bóp cho em."
Tô Kiều:
...
Cô cứ cảm thấy lời đàn ông dường như ẩn ý khác, hai chữ “xoa bóp" mà cố ý nhấn mạnh chút...
Chương 125 Nhất định lấy món đồ ông già để
Nhậm Xuân Lâm khi còn ở bệnh viện kể về màn ầm ĩ của Nhậm Giai Điềm và Tô Kiến Quốc ở nhà.
Sau khi tan , ông vội vội vàng vàng về nhà, lập tức gọi Nhậm Giai Điềm và Tô Kiến Quốc đến mặt.
Nhìn con gái và con rể nhà , ông khỏi tức giận.
Ông lăn lộn nửa đời trong quân khu mới gây dựng thể diện và danh tiếng, mà hai ngày nay hai đứa gì bôi nhọ sạch sẽ!
Ông tức đến mức râu ria dựng ngược Nhậm Giai Điềm.
Nhậm Giai Điềm cúi đầu, vẻ con gái nhỏ Nhậm Xuân Lâm, nịnh nọt :
“Bố, bố đừng giận nữa.
Hôm nay khi bình tĩnh con cũng , con chuyện ầm ĩ như thật sự là quá mất mặt, con sẽ thế nữa."
Nhậm Xuân Lâm Nhậm Giai Điềm, thở dài một tiếng, dù cũng là đứa con gái duy nhất, ông nỡ trách mắng.
Ánh mắt nghiêm khắc chuyển sang Tô Kiến Quốc:
“Kiến Quốc, chuyện của em gái , định xử lý thế nào?
Đã nghĩ kỹ ?"
Sự oán hận trong mắt Tô Kiến Quốc thoáng qua biến mất.
Cái lão già Nhậm Xuân Lâm thật sự coi là thằng ở rể , thật sự tưởng cái gì cũng theo nhà họ Nhậm ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-160.html.]
Tô Kiến Quốc giấu sự oán hận, chân thành Nhậm Xuân Lâm:
“Bố, con để Nhan Nhan tiếp tục ở căn nhà đó của con, nhưng con sẽ cố gắng tránh tiếp xúc với cô , bố thấy ạ?"
“Chồng của Nhan Nhan là tân binh mới đoàn văn công, khi hết đợt tập huấn tân binh, rảnh rỗi hơn sẽ thể chăm sóc cô .
Nếu giờ bắt cô về, bố chồng cô khó tính, nhỡ đứa con trong bụng giữ ..."
Tô Kiến Quốc càng càng sốt sắng.
Nhậm Giai Điềm thầm nghiến răng nghiến lợi .
Cô thực sự ngờ, đến nước mà Tô Kiến Quốc vẫn còn bảo vệ con khốn Tô Nhan Nhan đó!
Nhậm Xuân Lâm bình tĩnh Tô Kiến Quốc, để lộ cảm xúc gì.
“Vậy còn chuyện của đứa em gái khác của , dự định thế nào?"
“Chuyện của Kiều Kiều..."
Tô Kiến Quốc mở miệng giải thích, khựng , “Bố, con nhất định sẽ nỗ lực hết sức để hàn gắn quan hệ với Kiều Kiều..."
Tô Kiến Quốc hết lời, Nhậm Xuân Lâm với Nhậm Giai Điềm bên cạnh:
“Điềm Điềm, con lên lầu nghỉ ngơi , bố chuyện cần bàn với Kiến Quốc."
Nhậm Giai Điềm cũng đoán cảm xúc của Nhậm Xuân Lâm, cô lo lắng Tô Kiến Quốc, dặn dò:
“Bố, hai chuyện cho t.ử tế nhé, đừng cáu gắt."
“Yên tâm , bố chừng mực."
Đợi khi tiếng bước chân của Nhậm Giai Điềm lên lầu, Nhậm Xuân Lâm mới Tô Kiến Quốc, mở lời:
“Anh hàn gắn quan hệ với đứa em gái đó quan trọng.
đứa em gái đó là đứa trẻ duy nhất mà ông già nhận nuôi, thì đồ vật ông già để chắc chắn trong tay nó.
Anh hãy lấy món đồ đó về cho , còn những chuyện rắc rối khác tự xử lý cho thỏa, đừng để Điềm Điềm chịu thiệt thòi là ."
“Bố, con .
Con nhất định sẽ lấy món đồ ông già để về cho bố."
Sau khi hứa hẹn, Tô Kiến Quốc thử thăm dò:
“Bố, bố thể cụ thể hơn món bảo bối mà ông già để trông như thế nào ạ?
Có manh mối con cũng dễ tìm hơn."
Nhậm Xuân Lâm , lắc đầu:
“Không .
chỉ năm đó chiến trường, một vị thủ trưởng rõ ràng tắt thở , ông già đó qua đút cho ông một bát nước trông như nước lã.
Sau đó, vị thủ trưởng chỉ sống mà trông còn trẻ hơn mười tuổi."
“Còn về việc ông già thêm gì bát nước lã đó thì ai ."
Chuyện Tô Kiến Quốc mới đầu.
Anh kinh ngạc Nhậm Xuân Lâm:
“Bố, thì món bảo bối ông già để chỉ thể cải t.ử sinh mà còn thể cải lão đồng ?"
Sau khi kích động, do dự hỏi:
“Vậy món đồ quý báu như thế liệu khi nào chỉ một phần và dùng cho vị thủ trưởng ?"
Nhậm Xuân Lâm lắc đầu, quả quyết :
“Không .
Dược lực của thứ đó dùng một hạn.
Lúc mới quen ông già đó, ông ngoài sáu mươi tuổi, lúc gặp ông , ông vẫn là bộ dạng ngoài sáu mươi.