Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 16
Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:34:05
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Màu sắc vải vóc thời cũng nhiều, của hai đứa con trai, cô chọn mãi, cũng chỉ chọn một tấm vải màu xanh chàm.
Sau đó cô lấy một tấm vải chất liệu bông đay thích hợp may đồ ngủ, đồ ngủ may nhanh, cô dự định ngày mai sẽ may cho mỗi trong nhà một bộ đồ ngủ để mặc .
Sau khi mua xong vải, Tô Kiều vốn định mua cho mỗi đứa nhỏ một đôi giày, nhưng khi đến quầy bán giày mới sực nhớ , cô vẫn size chân của mấy đứa nhỏ.
Cô thấy quầy một đôi giày xăng đan da màu trắng dành cho nữ, tinh tế và cũng đơn giản sạch sẽ, ký ức kiếp bỗng chốc ùa về.
Kiếp cô từng ngày sinh nhật của , bỏ mười hai đồng mua cho một đôi giày xăng đan da gần giống thế .
Sau khi mang về mụ già nhà họ Bùi thấy, trực tiếp ném cái ca tráng men vỡ cả đầu cô.
Lần đó, cô cũng ầm lên.
Sau khi chuyện lớn, Bùi Thiên Nghĩa vội vàng về một chuyến, dùng chiêu bài thao túng tâm lý (PUA) cô một phen, khiến chính cô cũng cảm thấy là một chiếc giày rách , rời khỏi nhà họ Bùi chỉ càng chê bai thêm.
Từ đó cô Bùi Thiên Nghĩa tẩy não , đó cô mang theo sự chán ghét nồng đậm đối với chính , càng ngày càng ăn mặc lôi thôi lếch thếch, thậm chí càng bao giờ nghĩ đến chuyện rời khỏi nhà họ Bùi nữa.
Tô Kiều chỉ hồi tưởng một lát, nhanh giấu kỹ cảm xúc của .
Cô đầu, mắt cong cong, rạng rỡ như hoa đàn ông:
“Anh Tranh Vanh, em quên mất, em vẫn size của mấy đứa nhỏ.
Chúng đợi mấy đứa đến hãy dẫn mấy đứa mua nhé!"
“Được."
Tần Tranh Vanh trầm giọng đáp.
Tô Kiều kiểm tra những thứ mua, xác định còn gì thiếu sót, mới nắm lấy vạt áo Tần Tranh Vanh :
“Anh Tranh Vanh, thôi, chúng về nhà."
Tần Tranh Vanh xách túi lớn túi nhỏ, bảo vệ cô khỏi hợp tác xã cung tiêu.
Ra đến ngoài hợp tác xã cung tiêu, Tần Tranh Vanh tìm một chỗ râm mát đặt đồ xuống:
“Kiều Kiều, em ở đây đợi một lát."
“Vâng."
Tô Kiều đáp lời, thấy đàn ông xoay hợp tác xã cung tiêu.
Tô Kiều chút nghi hoặc đống đồ đạc đặt mặt, rõ ràng những thứ nên mua đều mua mà, còn cái gì mua nữa ?
Tốc độ của đàn ông nhanh, lâu .
Tô Kiều thấy tay xách một túi kẹo hoa quả và hai túi kẹo sữa Thỏ Trắng, ngoài còn cầm một dải lụa đỏ, tay xách một cái hộp.
Tô Kiều còn kịp kỹ đó là hộp đựng cái gì, đàn ông xách hết những đồ họ mua đó lên:
“Đi thôi."
Đến bên xe đạp, Tần Tranh Vanh buộc c.h.ặ.t đồ đạc treo khung xe, dải lụa đỏ đó thắt thành một bông hoa đỏ lớn buộc ghi đông xe.
Tô Kiều tưởng đàn ông sẽ đưa cô trực tiếp về đội sản xuất, ngờ xe đạp của đàn ông dừng cửa hàng Hữu Nghị.
Tô Kiều tấm biển hiệu sang trọng của cửa hàng Hữu Nghị, chút kinh ngạc đàn ông:
“Chúng đến đây gì?"
Cửa hàng Hữu Nghị hiện nay ai cũng thể .
Ngoại trừ khách nước ngoài , thì chỉ thủ trưởng mới .
Dù cô chức cấp hiện tại của Tần Tranh Vanh ở bộ đội là gì, nhưng cô đoán chức cấp chắc cao, cùng lắm cũng chỉ là một trung đội trưởng, liên quan gì đến thủ trưởng, lấy tư cách trong ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-16.html.]
“Mua đồ."
Tần Tranh Vanh hai lời, nắm lấy tay cô trực tiếp cửa hàng Hữu Nghị.
Trước cửa hàng nhân viên kiểm tra giấy tờ, Tần Tranh Vanh lấy thẻ sĩ quan và giấy giới thiệu của bộ phận liên quan .
Tô Kiều khỏi chút kinh ngạc, đàn ông ngay cả giấy giới thiệu cũng chuẩn sẵn , đây là nghĩ từ sớm là đưa cô đến đây ?
Đây cũng là đầu tiên trong hai đời cô bước chân cửa hàng Hữu Nghị.
Hoàn khác với sự chen chúc ở hợp tác xã cung tiêu, trong cửa hàng Hữu Nghị nhiều, nhưng hàng hóa vô cùng phong phú, và dịch vụ đặc biệt .
Ngay cả chiếc xe đạp của họ cũng nhân viên dắt cất giữ cẩn thận.
Tô Kiều mới theo Tần Tranh Vanh bước cửa hàng Hữu Nghị, gia đình họ Tô đang nông thôn tìm cô khéo ngang qua bên ngoài.
Tô Nhan Nhan bóng lưng quen thuộc đó, nghi hoặc hỏi:
“Cha , hai, mới cửa hàng giống chị ?"
Tô Đại Vĩ và Tô Kiến Quân liếc mắt trong cửa hàng một cái, Trần Quế Anh ngay cả cũng thèm , hừ lạnh một tiếng:
“Hừ, nó ?
Một con nhỏ ch-ết tiệt ở nông thôn mà cửa hàng Hữu Nghị ?
Chuyện tuyệt đối thể!
Nhan Nhan, con chắc chắn là nhầm !
Con nhỏ đó bây giờ chừng đang trong cái sân rách của nó !"
Tô Nhan Nhan nghĩ , cũng đúng, cửa hàng Hữu Nghị chỉ tiếp đón khách nước ngoài và thủ trưởng, ngay cả cô còn , Tô Kiều lấy tư cách gì mà ?
Cô ôm lấy tay Trần Quế Anh, ngoan ngoãn :
“Mẹ, đừng giận chị nữa.
Chị hôm qua cũng là nhất thời bốc đồng mới những lời tuyệt tình như , hôm nay chắc chắn ."
Lời của cô nhắc nhở Trần Quế Anh.
Trần Quế Anh nghiến răng nghiến lợi cảnh cáo Tô Đại Vĩ và Tô Kiến Quân:
“ với hai , hôm nay con nhỏ đó nếu quỳ xuống nhận , hai phép tự ý cho nó về.
Chúng nếu dạy dỗ nó một trận trò, nó sẽ vô pháp vô thiên, động một tí là chạy về nông thôn, càng thêm khó quản giáo."
Tô Nhan Nhan vuốt lưng cho Trần Quế Anh giúp bà hạ hỏa, dịu dàng :
“Mẹ, chị hôm qua đau lòng như , chị chắc chắn là nhớ ông nội nên mới chạy về nông thôn đấy.
Chị đau lòng cũng chỉ thể về nông thôn và nơi từng ở cùng ông nội..."
Giọng điệu cô tràn đầy sự bi thương, nhưng trong ánh mắt đầy rẫy sự tính toán.
Cô trong nhà họ Tô luôn một thể hiểu ý của cô .
Cô dứt lời, Tô Kiến Quân bừng tỉnh đại ngộ:
“Cha , Nhan Nhan đúng đấy, Tô Kiều con nhỏ ch-ết tiệt đó chỉ thể về căn nhà rách nát ở nông thôn thôi.
Nếu chúng bán căn nhà rách đó của nó ở nông thôn , xem nó còn dám bỏ nhà nữa !"
Mắt Trần Quế Anh sáng lên, vỗ đùi :
“ , bây giờ nhà trộm sạch , căn sân rách đó của nó dù cũng còn bán chút tiền để trợ cấp gia đình!"