Anh bước phòng, Tô Nhan Nhan vội vàng đóng cửa .
“Anh Ba..."
Đến lúc Tô Nhan Nhan mới bật thành tiếng, trực tiếp nhào lòng Tô Kiến Nghiệp.
Tô Kiến Nghiệp vội vàng ôm lấy cô :
“Nhan Nhan, là Ba , Ba bảo vệ em, để em chịu uất ức ."
Tô Nhan Nhan vội vàng c.ắ.n môi, lau nước mắt, lắc đầu đầy vẻ đáng thương:
“Không trách Ba , là Nhan Nhan ."
“Nhan Nhan quá hiểu chuyện nên mới khiến chị gái thích, chị dâu cũng thích, hu hu hu..."
Tô Kiến Nghiệp đưa tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho Tô Nhan Nhan:
“Ngốc quá, chuyện thể trách em ?
Em hiểu chuyện lương thiện như , họ nhắm em là vì họ quá độc ác!
Em yên tâm, họ dám bắt nạt em, Ba sẽ để họ yên !"
Tô Kiến Nghiệp xong, trong mắt thoáng qua một tia tàn nhẫn.
Trong đáy mắt Tô Nhan Nhan lóe lên tia sáng.
Tô Kiến Nghiệp khi nhờ vả quan hệ bộ đội vốn là một tên lưu manh côn đồ, những mối quan hệ đầu gấu của Tô Kiến Quân đều từ Tô Kiến Nghiệp mà .
Cô xem cái con khốn Tô Kiều đó khi đối đầu với loại lưu manh lì lợm như Tô Kiến Nghiệp thì liệu còn chiếm thế thượng phong nữa !
Tô Nhan Nhan gục đầu ng-ực Tô Kiến Nghiệp, trong lòng bắt đầu tưởng tượng cảnh Tô Kiều và Nhậm Giai Điềm Tô Kiến Nghiệp hành cho khổ sở thốt nên lời.
miệng thốt những lời yếu đuối:
“Anh Ba, đừng thế, nếu chị dâu và chị gái vì em mà đối xử với họ, họ sẽ càng ghét em hơn mất."
Cô ngước đôi mắt đẫm lệ Tô Kiến Nghiệp, cả trông càng thêm vẻ đáng thương.
Tô Kiến Nghiệp chỉ thấy lòng mềm nhũn .
Anh xoa xoa đỉnh đầu Tô Nhan Nhan, dịu giọng :
“Nhan Nhan, Ba việc em cứ yên tâm, sẽ để họ ."
Tô Nhan Nhan gì thêm, chỉ dựa dẫm lòng Tô Kiến Nghiệp.
Những “-đa" đang canh chừng nhà Tô Nhan Nhan ở bên ngoài lúc tụ tập với .
“Sao đàn ông phòng Tô Nhan Nhan thế?
Cô chuyện gì bất chính trong viện của chúng đấy chứ?"
“Đây là khu quân sự đấy, cô dám !"
“Kìa, các bà nhận đàn ông nãy ?
Đó là Tô Kiến Nghiệp, tân binh mới đến hồi đầu năm.
Là em trai của bác sĩ Tô, cũng tính là trai của Tô Nhan Nhan."
“Anh em cái khỉ gì, đều ruột thịt, còn đóng cửa bảo .
Cô thể nhào lòng bác sĩ Tô thì cũng thể nhào lòng trai ."
“Nói thế cũng đúng, tuy ruột thịt nhưng dù cũng lớn lên bên từ nhỏ.
Em gái chịu uất ức, gặp trai nhào lòng trai cũng là chuyện thường tình.
Chỉ là bác sĩ Nhậm quá nhạy cảm nên mới cứ cảm thấy giữa hai em họ chuyện mờ ám gì đó."...
Tô Nhan Nhan ở đây vài ngày rõ phong khí ở đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-158.html.]
Cô dù đóng cửa thì những đó cũng sẽ tưởng tượng đủ loại tin đồn.
Cô cũng dám giữ Tô Kiến Nghiệp lâu.
Nói xong chuyện, cô vội vàng lau khô nước mắt, mở cửa , cố ý cất cao giọng :
“Anh Ba, thực cần lo lắng cho em .
Em ở đây sống lắm, cả chị dâu và chị gái đều sẽ chăm sóc em, cứ yên tâm ở trong bộ đội tập luyện cho là !"
Tô Kiến Nghiệp phối hợp với màn diễn của Tô Nhan Nhan, dám ôm cô chút kiêng dè như nữa, chỉ nhẹ nhàng vỗ vai cô .
Anh lớn:
“Ừ, Ba sẽ tập luyện thật để báo đáp tổ quốc.
Em tự chăm sóc cho , nếu gì tiện thì cứ tìm cả chị dâu và chị gái.
Em yên tâm, chị ở đây, sẽ ai để em bắt nạt !"
Những “-đa" luôn theo dõi động tĩnh của họ thấy lời của Tô Kiến Nghiệp đều trao đổi ánh mắt với .
Đợi Tô Kiến Nghiệp , họ lập tức kìm mà bàn tán.
“Tô Nhan Nhan với nhà Doanh trưởng Tần và bác sĩ Nhậm ầm ĩ như thế, lẽ hòa ?"
“ thấy khả năng đấy, các bà chẳng Tô Kiến Nghiệp nãy chị sẽ để Tô Nhan Nhan bắt nạt ?
Người dù cũng là một nhà, m-áu chảy ruột mềm mà, dù hiểu lầm gì nữa.
Có trung gian giúp, mỗi nhịn một bước là xong chuyện thôi."...
Mọi phân tích đều thấy lý.
Dù cũng là một nhà, gì chuyện tuyệt giao đến mức già ch-ết qua với ?
Người hòa thì cũng chẳng còn kịch gì để xem nữa, ai nấy vội vàng về nhà lo việc của .
lúc , nhà Tô Kiều một vị khách mời mà đến.
Chương 124 Anh Vanh, em đau eo
Nghiêm Kim Hải theo Tần Tranh Vanh bước nhà.
Nhìn thấy Tô Kiều, Nghiêm Kim Hải lập tức “chát" một tiếng nghiêm, đầy vẻ cảm kích chào theo kiểu quân đội:
“Cảm ơn em dâu cứu vợ con !
Ơn lớn hết bằng lời, nếu việc gì cần đến Nghiêm Kim Hải , em cứ việc mở lời, Nghiêm Kim Hải dù ch-ết cũng từ nan!"
Tô Kiều thái độ trịnh trọng và giọng điệu nghiêm túc của Nghiêm Kim Hải cho giật , khi định thần liền vội vàng :
“Anh Nghiêm, khách sáo quá.
Hàng xóm láng giềng với , giúp đỡ là chuyện nên .
Hơn nữa lúc đó em cũng chút lỗ mãng, sự đồng ý của gia đình tự ý bẻ xương chậu để đỡ đẻ, trách em thì em thấy may mắn lắm .
Làm dám nhận lời cảm ơn của ?"
Vẻ mặt Nghiêm Kim Hải nghiêm nghị:
“Em dâu, em là tin tưởng nhân phẩm của gia đình .
Tình huống lúc đó tuy mặt, nhưng và Tú Anh đều kể với .
Bẻ xương chậu và hai mạng của Tú Anh với đứa nhỏ, cái nào quan trọng hơn vẫn phân biệt !"
Tô Kiều , Nghiêm Kim Hải là bướng bỉnh, tranh luận chuyện ơn nghĩa với e là cũng chẳng xong.
Cô :
“Anh Nghiêm bận rộn ở bệnh viện chắc là ăn cơm tối nhỉ!