Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 149
Cập nhật lúc: 2026-04-17 16:56:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Kiều thu hồi ánh mắt, mỉm chào hỏi:
“Chủ nhiệm La, đồng chí Tú Anh, chào hai ạ."
La Tiểu Linh và Vương Tú Anh Tô Kiều, trong mắt đều là sự kinh ngạc:
“Ôi trời, hôm qua đồn là vợ Tần Tiểu đoàn trưởng như tiên giáng trần .
là trăm bằng một thấy, đồng chí Tô Kiều rõ ràng là còn hơn cả tiên nữa chứ, ha ha!"
“Cảm ơn ạ!"
Hai ngày nay Tô Kiều quen với việc khác khen ngợi nhan sắc nên cô thản nhiên đáp .
Sau đó khẽ suy nghĩ một lát vẫn lên tiếng:
“Chủ nhiệm La, đồng chí Tú Anh, mạn phép hỏi một câu, dạo gần đây đồng chí Tú Anh bệnh viện kiểm tra sức khỏe ạ?"
Chương 116 Thực lực của Nhậm Giai Điềm
Phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i vốn cực kỳ nhạy cảm với vấn đề .
Vương Tú Anh ôm bụng, lo lắng Tô Kiều hỏi:
“Đồng chí Tô, cô hỏi thế?
Có đứa nhỏ trong bụng vấn đề gì ?"
Tô Kiều dùng giọng điệu ôn hòa trấn an:
“Tú Anh, cô đừng căng thẳng.
chỉ thấy tình trạng phù nề của cô nghiêm trọng, nếu điều kiện thì khi sinh nhất nên đến bệnh viện một bài kiểm tra.
Lúc sinh nở bác sĩ nắm rõ tình trạng c-ơ th-ể của cô hơn thì mới an hơn ."
Vương Tú Anh gật đầu liên lịa:
“Vâng , khám ngay đây."
Nói xong cô liền kéo tay La Tiểu Linh:
“Mẹ ơi, con bảo là con phù nặng quá mà, chúng đến bệnh viện ngay !"
La Tiểu Linh khẽ nhíu mày, vẻ mặt tán thành Tô Kiều từ xuống một lượt.
Giọng chút lạnh lùng :
“Đồng chí Tô , cô vẫn sinh con nào ?
Đàn bà m.a.n.g t.h.a.i đến giai đoạn cuối thì ai mà chẳng phù nề cơ chứ.
Nếu ai phù cũng đến bệnh viện thì việc cá nhân tốn tiền là chuyện nhỏ, nhưng chiếm dụng tài nguyên y tế của quốc gia thì đó cũng là đang đào chân tường chủ nghĩa xã hội đấy!"
Với tư cách là Chủ nhiệm Hội phụ nữ, La Tiểu Linh chuyện đương nhiên mang theo chút khí thế giáo huấn khác.
thể thấy La Tiểu Linh là một bà chồng ác nghiệt.
Vương Tú Anh thấy chồng giáo huấn Tô Kiều như thì hề khúm núm sợ hãi, mà trái chút ngượng ngùng kéo kéo vạt áo La Tiểu Linh, nhỏ giọng nhắc nhở:
“Mẹ ơi, đồng chí Tô cũng là ý mà."
La Tiểu Linh cũng nhận giáo huấn Tô Kiều như là , bà khẽ nhíu mày, gì nữa.
Tô Kiều khi mở lời khuyên bảo lường tình huống như thế .
Cô cũng giận, mỉm :
“Ông nội là thầy đông y lâu năm, từ nhỏ cũng theo ông học đôi chút.
Đồng chí Tú Anh, nếu cô tiện đến bệnh viện mà tin tưởng thì thể dùng Hoàng kỳ 12g, Bạch truật 12g, Phục linh 12g, Trạch tả 10g, Hậu phác 10g, Trần bì 6g, Vỏ bí đao 12g, Xa tiền t.ử 10g, Tang chi 12g sắc uống.
Có thể giúp tiêu phù nề và hỗ trợ sinh nở dễ dàng hơn."
Vương Tú Anh ái ngại với Tô Kiều:
“Đồng chí Tô, thật ngại quá, lúc nãy nóng nảy nên lời khó .
Cô thể phiền phương thu-ốc đó một nữa ạ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-149.html.]
Để lấy giấy b.út ghi ."
Vương Tú Anh quen nhân viên bán hàng ở cửa hàng cung ứng nên mượn giấy b.út, khi chép xong phương thu-ốc cô liền chào tạm biệt Tô Kiều và thím Tiền.
Thím Tiền cái dáng tập tễnh của Vương Tú Anh mà :
“Đứa nhỏ trong bụng Tú Anh chẳng dễ dàng gì nên cả nhà đều coi như báu vật đấy!
Lúc m.a.n.g t.h.a.i thiếu thứ tẩm bổ nào, cái bụng to thế lúc đẻ chắc là khổ lắm đây..."
Thím Tiền mới cảm thán xong thì Tô Kiều thấy Tô Nhan Nhan cùng một bà thím từ cổng cửa hàng cung ứng.
Bà Lý cùng Tô Nhan Nhan thấy La Tiểu Linh nhiệt tình đón ý:
“Ôi trời, Chủ nhiệm La, bà đích mua thức ăn ạ?"
“Con dâu nhà bà sắp sinh nhỉ?
Nhìn cái bụng nhọn thế chắc chắn bên trong là một thằng cu kháu khỉnh !"
Bà Lý nhào tới nịnh nọt La Tiểu Linh một tràng.
Tô Nhan Nhan tâm trí tham gia mấy lời khách sáo giữa bà Lý và La Tiểu Linh, cô cửa hàng cung ứng thì ánh mắt Tô Kiều thu hút.
Trong đám đông chen chúc ở cửa hàng cung ứng, Tô Kiều mặc chiếc váy chấm bi đỏ trắng, nổi bật như một khung cảnh rực rỡ nhất giữa những màu sắc xám xịt u ám.
Khiến chú ý cũng khó.
Sự ghen ghét trong mắt Tô Nhan Nhan lướt qua, cô cúi đầu c.ắ.n môi, cuối cùng vẫn bước về phía Tô Kiều.
Cô sống trong khu nhà tập thể tồi tàn đó nữa.
Cô dò hỏi , những sống ở khu tập thể đó đều là lính trơn, tuổi tác thì ít nhất cũng ngoài ba mươi , cả đời chẳng cơ hội thăng tiến sĩ quan, cho dù quyến rũ thì cô cũng thể trở thành bà vợ sĩ quan .
Cô dọn khu đại viện sĩ quan bên , chỉ ở đó cô mới cơ hội quen với những sĩ quan trẻ tuổi và trở thành vợ sĩ quan.
“Chị ơi..."
Tô Kiều và thím Tiền định sang khu đồ dùng sinh hoạt bên xem thử thì thấy giọng yếu ớt truyền đến từ phía .
Tô Kiều chút bất ngờ, cô vốn chẳng định dây dưa gì với Tô Nhan Nhan, ngờ cô còn dám tự vác mặt đến.
Cô , giữ một cách an Tô Nhan Nhan.
Tô Nhan Nhan chạm ánh mắt cô liền sợ hãi cúi đầu, đỏ hoe vành mắt :
“Chị ơi, em , bao giờ dám chị giận nữa .
Chị tha thứ cho em ?"
Tô Kiều:
...
Cô cứ tưởng Tô Nhan Nhan gì mới mẻ để chứ!
Hóa ngoài việc xin và giả vờ đáng thương thì cô chẳng còn chiêu gì khác !
“Bịch!"
Tô Nhan Nhan bỗng nhiên hai chân nhũn , quỳ rạp xuống đất.
Cùng lúc đó, hai giọt nước mắt lăn dài khuôn mặt tái nhợt của cô .
Cô còn kịp mở miệng, cái dáng vẻ lệ rơi khi lập tức chiếm sự đồng cảm của những xung quanh.
“Vợ mới của Tần Tiểu đoàn trưởng trông xinh thế mà lòng sắt đ-á nhỉ, em gái đến mức mà cô cũng thèm một lời."
“Chậc, đứa em rốt cuộc sai chuyện gì mà bà chị ép đến nông nỗi cơ chứ?"
“Em nó quỳ xuống , chị em với thù sâu oán nặng gì mà thể tha thứ ?
Bà chị cũng tuyệt tình quá."...
Con vốn dĩ luôn đồng cảm với kẻ yếu.
Cú quỳ của Tô Nhan Nhan khiến cán cân dư luận nghiêng hẳn về phía cô .