Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 148

Cập nhật lúc: 2026-04-17 16:56:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hôm qua cô nhận , Nhậm Giai Điềm gia cảnh , là con một, từ nhỏ chiều chuộng nên từng trải qua sóng gió gì.

 

Tô Kiến Quốc lừa thì đời nào chịu nhịn.

 

Tô Kiều còn chút tò mò, Tô Kiến Quốc bao nhiêu năm nay bòn rút từ nhà họ Tô ít, còn giấu giếm từ chỗ Nhậm Giai Điềm một mớ nữa.

 

Số tiền cộng cũng là nhỏ, Tô Kiến Quốc lấy tiền đó để gì.

 

Thím Tiền cửa hàng cung ứng, Tô Kiều đưa bọn trẻ đến trường xong cũng qua đó mua đồ.

 

Hai cùng mục đích nên cùng luôn.

 

Tô Kiều chào tạm biệt Đại Bảo, Nhị Bảo ở cổng trường:

 

“Dạng Dạng, Tiểu Cảnh, chiều nay tan học nếu mợ vẫn đến thì các cháu cũng rời khỏi trường nhé, nhất định đợi mợ đến đón, ?"

 

Đại Bảo và Nhị Bảo ngoan ngoãn gật đầu:

 

“Dạ, mợ yên tâm, chúng cháu ạ."

 

Dù trong quân khu tương đối an nhưng dù họ cũng mới chuyển đến đây.

 

Đại Bảo, Nhị Bảo cũng quen thuộc nơi nên Tô Kiều dám để chúng tự bộ về nhà.

 

Thím Tiền dắt Tam Bảo bên cạnh:

 

“Kiều Kiều , cái đại viện quân khu của chúng an lắm đấy.

 

Đợi vài ngày nữa khi các cháu quen trong đại viện thì cứ để hai đứa nhỏ học cùng mấy đứa trẻ lớn trong viện.

 

Cháu cũng đỡ mất công đưa đón hàng ngày."

 

Tô Kiều mỉm gật đầu:

 

“Vâng ạ, tại bọn cháu mới đến, xung quanh quen ai nên cháu cứ đưa đón chúng một thời gian ."

 

Thím Tiền liền giơ ngón tay cái với Tô Kiều.

 

“Kiều Kiều, cháu đúng là một mợ !

 

Ba đứa trẻ tuy phận chút khổ cực nhưng gặp mợ như cháu cũng là phúc đức của chúng."

 

“Đi thôi, chúng cửa hàng cung ứng mua thức ăn.

 

Tiện giờ chắc cũng nhiều nhà đang ở đó, để thím giới thiệu cho cháu mặt."

 

Tô Kiều mới đến đây nên thực sự quen ai.

 

Có thím Tiền là một quảng giao giới thiệu cho thì việc cô hòa nhập môi trường ở đây cũng sẽ dễ dàng hơn nhiều.

 

Tô Kiều theo thím Tiền cửa hàng cung ứng.

 

Lúc cửa hàng cung ứng đang lúc đông khách nhất, quầy hàng nào cũng chật kín .

 

Thím Tiền đến đây là như cá gặp nước, kéo Tô Kiều chạy thẳng đến quầy bán cá.

 

Thím Tiền nhắm trúng một con cá diếc nặng nửa cân và :

 

“Lão Hà, bắt cho con ."

 

“Có ngay đây!"

 

Thím Tiền cầm con cá tay xong mới với Tô Kiều:

 

“Kiều Kiều, thím bảo , định mức phiếu thịt của mỗi trong bộ đội chúng đều hạn, chẳng ai dư thịt để ăn .

 

thì khác.

 

Cá là do lão Hà bán cá tự đ-ánh bắt ở sông, cần phiếu.

 

Lúc thèm quá thì mua về ăn cũng coi như chút chất đạm."

 

Tô Kiều cũng mua một con cá trắm cỏ nặng ba cân, cô thực thích ăn cá nhưng ngại công đoạn cá phiền phức, hơn nữa mùi tanh của cá lưu tay khó rửa sạch.

 

Nên thời gian qua cô từng mua cá về ăn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-148.html.]

hôm nay gặp thì cũng mua một con về ăn thử cho .

 

Tô Kiều mua xong đang định hỏi thím Tiền xem tại cá tự đ-ánh bắt ở đây cũng đem bán.

 

Hiện tại thứ đều thuộc về chủ nghĩa xã hội, thuộc về tập thể, kiểu mua bán cá nhân thế chỉ thể lén lút bán ở chợ đen, bắt là sẽ gán cho cái mác đầu cơ trục lợi, đào chân tường chủ nghĩa xã hội ngay.

 

kịp hỏi thì phát hiện trong cửa hàng cung ứng riêng một khu vực dành cho dân bày sạp, phần lớn là bán mấy loại rau củ nhà trồng, dưa muối tự .

 

Rau trồng trong vườn nhà thím Tiền ăn hết nên thím mua rau, nhưng thím quen mặt với những bán rau đó.

 

Đi đến cũng thấy thím chào hỏi .

 

Tô Kiều hỏi:

 

“Thím Tiền, mấy bán rau lúc nãy cũng sống ở đại viện quân khu ạ?"

 

Thím Tiền :

 

“Đâu thế!

 

Những đều là dân làng quanh quân khu thôi.

 

Lãnh đạo bộ đội lắm, dành riêng một khu đất trong cửa hàng cung ứng cho họ bày sạp bán rau cỏ, lương thực nhà họ .

 

Sau cháu rảnh cứ lượn qua đây hàng ngày, may mắn là còn gặp bán gà vịt nhà nuôi, trứng gà gom góp nữa đấy!"

 

Thím Tiền xong, thấy ánh mắt kinh ngạc của Tô Kiều.

 

Thím chút đắc ý ghé tai nhỏ với cô:

 

“Ở bộ đội cái kiểu đấu tố linh tinh đó .

 

Cũng nhờ lãnh đạo dành cho một khu đất ở cửa hàng cung ứng để buôn bán nên quanh quân khu mấy cái chợ đen lộn xộn đó.

 

An ninh hơn hẳn những nơi động một tí là đấu tố ngoài đấy!"

 

Tô Kiều là từng trải nên đương nhiên rằng trong điều kiện đủ giàu thì con đường tập thể chủ nghĩa là thông.

 

Nhà nước cũng sẽ sớm nhận vấn đề để tiến hành cải cách.

 

Lãnh đạo quân khu ở đây thể một bước cũng coi như là một hành động táo bạo .

 

Thím Tiền dẫn Tô Kiều tiếp.

 

Đi vài bước thì gặp hai con nhà nọ đối diện, thím Tiền lập tức híp mắt chào hỏi:

 

“Ôi kìa, Chủ nhiệm La, hai con chị cũng mua thức ăn ?

 

Nhìn cái bụng của Tú Anh thế chắc là sắp sinh nhỉ?"

 

Người phụ nữ trung niên trông vẻ tháo vát đối diện đang dìu cô con dâu ở tháng cuối t.h.a.i kỳ, mỉm đáp :

 

“Cũng chỉ trong mấy ngày tới thôi thím ạ.

 

Bác sĩ bảo để con bé nhiều một chút khi sinh thì lúc đẻ mới thuận lợi , thế nên chẳng ngày nào cũng dắt nó dạo đấy ?"

 

La Tiểu Linh xong, ánh mắt dừng Tô Kiều:

 

“Vị là..."

 

Thím Tiền vội vàng giới thiệu:

 

“Hì, chị vẫn ?

 

Đây chính là vợ trắng đến phát sáng của Tần Tiểu đoàn trưởng nhà đấy."

 

“Kiều Kiều, đây để thím giới thiệu cho, đây là Chủ nhiệm Hội phụ nữ của đại viện quân khu chúng , Chủ nhiệm La.

 

Còn đây là con dâu nhà chị , Tú Anh."

 

Tô Kiều lúc nãy vẫn luôn quan sát Vương Tú Anh, lẽ do trong thời gian m.a.n.g t.h.a.i Vương Tú Anh tẩm bổ quá nên chút b-éo.

 

Cộng thêm việc phù nề ở cuối t.h.a.i kỳ nên trông cả như biến dạng.

 

Tô Kiều khuôn mặt chút biến dạng của Vương Tú Anh, thông thường ở cuối t.h.a.i kỳ đều sẽ phù nề đôi chút, nhưng Vương Tú Anh phù nặng thế thì khả năng là kèm với một bệnh lý t.h.a.i kỳ khác.

 

 

Loading...