Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 139

Cập nhật lúc: 2026-04-17 16:29:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lưu Giải Phóng và mấy tân binh định gật đầu đồng ý thì liền cảm nhận lạnh tỏa từ liên trưởng của họ.

 

Lưu Giải Phóng rùng một cái, vội vàng dẫn theo mấy thanh niên khác đồng loạt lắc đầu từ chối:

 

“Chị dâu, cần ạ.

 

Tem phiếu lương thực ở căng tin của chúng mỗi tháng đều định mức, ăn hết cũng lãng phí, chúng vẫn nên về căng tin ăn."

 

Nói xong, mấy thanh niên chạy biến như một làn khói.

 

Tô Kiều giữ cũng kịp.

 

Cô cạn lời đàn ông, nếu lạnh quá mạnh thì cũng chẳng mấy thanh niên sợ đến mức .

 

Tần Tranh Vanh thẳng, vẻ mặt vô tội:

 

“Kiều Kiều, nhân lúc hôm nay nghỉ, đưa em và các con ngoài dạo chút, quen với môi trường trong đại viện."

 

Tô Kiều lập tức dời sự chú ý, tính toán chuyện hung dữ dọa chạy mấy thanh niên giúp việc nữa.

 

Tô Kiều đầu định gọi ba nhóc tì, nhưng ánh mắt đột nhiên quét thấy hai đang ngoài cổng sân.

 

Nụ rạng rỡ mặt cô lập tức biến thành nụ như như .

 

Tô Nhan Nhan rùng một cái, theo bản năng nhát gan ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay Tô Kiến Quốc.

 

Hiện giờ cô thực sự Tô Kiều đ-ánh cho sợ .

 

Chỉ cần Tô Kiều dùng biểu cảm đó là cô cảm giác Tô Kiều sắp đ-ánh .

 

cũng hiểu nổi, tại Tô Kiều mới hai tháng còn cam chịu ở nhà họ Tô mà đột nhiên như biến thành một khác, hở là động thủ.

 

Tô Kiến Quốc gượng gạo:

 

“Kiều Kiều, nhà các em ở đây !

 

Thế thì gần nhà lắm, nhà ở ngay dãy nhà em, căn năm.

 

Tối qua chị dâu em còn đang nhắc đến em đấy!

 

Lúc nào rảnh thì em dẫn bọn trẻ sang nhà chơi, chị dâu em thích trẻ con lắm."

 

Tô Kiều khuôn mặt đầy vẻ cam tâm của Tô Nhan Nhan, nhướn mày như , lớn tiếng đáp:

 

“Được thôi!"

 

Tô Nhan Nhan nắm c.h.ặ.t t.a.y, móng tay đ-âm da thịt rỉ cả m-áu.

 

Con khốn Nhậm Giai Điềm ch.ó mắt coi thường .

 

Tối qua bắt cô ngủ phòng giúp việc, đến cả ga trải giường chăn đệm cũng chuẩn cho cô một bộ, thế mà nhớ mong Tô Kiều, tạo quan hệ với Tô Kiều, nhiều.

 

Tiện nhân!

 

Toàn là lũ tiện nhân!

 

Tô Kiến Quốc cũng chẳng còn lời nào khác để với Tô Kiều, khi cô đồng ý sang chơi, gượng:

 

“Kiều Kiều, đưa Nhan Nhan ngoài đây.

 

Đợi em và Tranh Vanh bận xong đợt , chúng tụ họp."

 

Đợi bóng lưng Tô Kiến Quốc và Tô Nhan Nhan xa, Tô Kiều lạnh lùng hừ một tiếng, gọi ba nhóc tì cùng Tần Tranh Vanh ngoài.

 

Tô Kiều ngờ tới, cô cùng Tần Tranh Vanh quen môi trường mà thể khiến trở thành nhân vật trung tâm trong các cuộc bàn tán của cả đại viện.

 

“Các bà ?

 

Doanh trưởng Tần kết hôn đấy."

 

“Nghe , còn thấy nữa , vợ doanh trưởng Tần xinh lắm, da trắng đến mức phát sáng luôn.

 

Hèn chi đây chính ủy giới thiệu cho doanh trưởng Tần mà đều ưng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-139.html.]

Giờ vợ mắt của cao đến mức nào ."

 

“Nhìn bà kìa, cứ như thể vợ doanh trưởng Tần hơn tiên nữ trời bằng.

 

Cũng là hai mắt một mũi một miệng, thật sự tin cô thể đến mức nào !"

 

“Hê, bà còn tin!

 

Không tin thì bà cứ đợi mà xem, dù cũng hơn mấy minh tinh lịch treo tường nhiều."...

 

Tô Kiều gì về chuyện trở thành tâm điểm bàn tán của đại viện.

 

Cô theo Tần Tranh Vanh khỏi đại viện sĩ quan, tiên đến điểm cung ứng của quân khu.

 

Tuy chỉ là một điểm cung ứng nhưng vì sinh hoạt trong quân khu đông nên đồ đạc bán trong đó còn đầy đủ hơn cả hợp tác xã ở huyện Đại Nhân.

 

Đồ dùng trong nhà về cơ bản sắm sửa hòm hòm, Tô Kiều mua ít rau và thịt ở đó.

 

Hiện giờ tem phiếu vẫn còn hạn chế, tem phiếu địa phương chỉ thể dùng ở địa phương, chỉ tem phiếu quốc mới dùng cả nước.

 

May mà tem phiếu trong chiếc rương chuyển từ nhà họ Tô phần lớn đều là tem phiếu quốc, nhờ mà Tô Kiều tạm thời thiếu phiếu dùng.

 

Sau đó họ đến bệnh viện.

 

Khi đến bệnh viện, Tần Tranh Vanh :

 

“Kiều Kiều, đây em từng nhắc đến bệnh viện việc.

 

Anh hỏi , bệnh viện hàng năm tháng ba và tháng mười sẽ dán thông báo tuyển dụng, lúc đó chỉ cần vượt qua kỳ sát hạch là thể việc."

 

Tần Tranh Vanh khựng một chút tiếp:

 

“Tuy nhiên, bệnh viện yêu cầu bằng cấp của bác sĩ cao một chút."

 

Hiện giờ đại học để học, Tô Kiều học hết cấp ba là học lên nữa.

 

Bác sĩ bây giờ ít nghiệp trung cấp y .

 

Hồi đó cô cũng từng cân nhắc học trung cấp nhưng ông nội kiên quyết bắt cô học cấp ba.

 

bằng cấp ba thể y tá, cũng thể ở nhà thu-ốc.

 

Kiều Kiều, nếu em , chắc chắn thể thi đỗ."

 

Tần Tranh Vanh Tô Kiều, ánh mắt tràn đầy niềm tin cô.

 

“Vâng!"

 

Tô Kiều gật đầu:

 

“Đến lúc tuyển dụng em sẽ đến sát hạch thử xem."

 

Ngoài trong quân khu còn hai nhà máy, một nhà máy diêm và một nhà máy xà phòng, hai nhà máy chuyên giải quyết vấn đề việc cho vợ quân nhân.

 

Tô Kiều hề cân nhắc việc nhà máy nên xem kỹ.

 

Hai thẳng đến trường học.

 

Trường học trong quân khu trang khá đầy đủ, trẻ ba tuổi là thể lớp mầm non, lên sáu tuổi thể lớp một tiểu học.

 

Tô Kiều và Tần Tranh Vanh cùng hỏi rõ xem để thủ tục nhập học cho Đại Bảo và Nhị Bảo thì cần những giấy tờ gì.

 

Từ trường học bước , bước chân của Đại Bảo và Nhị Bảo đều sáo rỗng.

 

Đôi mắt sáng lấp lánh như ngọn của hai đứa nhỏ Tô Kiều:

 

“Mợ ơi, con và em hai đều học ạ?"

 

Tô Kiều xoa xoa đầu hai đứa nhỏ:

 

, lát nữa chiều sẽ thủ tục nhập học cho các con.

 

Ngày mai các con thể học ."

 

 

Loading...