Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 126

Cập nhật lúc: 2026-04-17 16:24:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Phụt...”

 

Tô Kiều nhịn , cho buồn .

 

Ngay lập tức, trong mắt Tần Tranh Vanh thêm vài phần si mê:

 

“Vợ ơi, em lên thật .”

 

Tô Kiều rạng rỡ như hoa:

 

“Anh Tranh Vanh, em chỉ cho xem thôi.”

 

Sau đó, hai chiếc ly nhẹ nhàng chạm , đôi tân nhân khoác tay uống cạn chén r-ượu.

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Tô Kiều vì r-ượu mà ngay lập tức nhuốm hồng.

 

Dáng vẻ kiều diễm ướt át như đóa hồng hàm tiếu đang chờ hái.

 

Sự thôi thúc trong lòng Tần Tranh Vanh thể kìm nén thêm nữa.

 

Anh trực tiếp bế ngang Tô Kiều lên, nhẹ nhàng đặt lên giường áp sát tới.

 

Đêm nay, Tô Kiều chìm đắm bao nhiêu , cô ôm lấy đôi vai rộng của đàn ông, yêu cái cảm giác trong cô, trong cô đầy khoái lạc .

 

Sáng hôm khi Tô Kiều thức dậy, tuy sạch sẽ khô ráo nhưng eo và chân đau nhức vô cùng.

 

Người đàn ông bưng nước ấm cho cô rửa mặt.

 

nhịn mà liếc xéo đàn ông một cái đầy trách móc.

 

Bước chân Tần Tranh Vanh khựng , ánh mắt thẫm vài phần.

 

Yết hầu khẽ chuyển động, tới cạnh giường, đặt chiếc chậu sứ chữ hỷ đỏ lên chiếc bàn nhỏ cạnh giường.

 

Anh cúi đầu, giọng khàn khàn đầy nam tính vây quanh tai Tô Kiều:

 

“Vợ ơi, đêm qua vẫn đủ ?”

 

Tô Kiều:

 

...

 

Những hình ảnh đêm qua hiện về, một vệt đỏ nhanh ch.óng lan từ mang tai khắp khuôn mặt.

 

Tô Kiều nhịn đ-ấm nhẹ vai đàn ông một cái:

 

“Ai đem chuyện chứ!”

 

Tần Tranh Vanh gò má đỏ như m-áu của cô, tâm niệm lay động, rốt cuộc nhịn cúi đầu hôn lên đôi môi căng mọng đầy mê hoặc của cô.

 

“Cộp!”

 

Bàn tay lớn của Tần Tranh Vanh đang đỡ lấy tấm lưng g-ầy của phụ nữ nhỏ bé, còn kịp sâu thêm nụ hôn thì đột nhiên cửa vang lên một tiếng động.

 

Làm hai giật vội vàng tách , về phía cửa.

 

Chương 98 Có em bé nhỏ ở trong bụng mợ

 

Chỉ thấy cửa đẩy một khe nhỏ, hai cái đầu nhỏ của Đại Bảo và Nhị Bảo chen qua khe cửa, hai đôi mắt to tròn xoe chằm chằm họ.

 

Ngoài Tam Bảo lúc nãy chắc là vững nên ngã lăn đất.

 

Lúc thấy họ qua, ba đứa nhỏ vội vàng dùng tay bịt mắt , chỉ chừa một khe hở rộng giữa các ngón tay để họ:

 

“Cậu, mợ, tụi con thấy hai đang thơm thơm ạ.”

 

“Phụt...”

 

Tô Kiều dáng vẻ đáng yêu của ba đứa nhỏ cho bật .

 

nhịn liếc đàn ông một cái đưa tay đẩy :

 

“Anh còn mau , đờ đó cho đám trẻ nhạo ?”

 

Sau khi Tần Tranh Vanh , Đại Bảo dẫn Nhị Bảo, Tam Bảo bước chân nhỏ chạy lạch bạch đến mặt cô.

 

Ba đứa nhỏ ánh mắt đều tăm tắp chằm chằm bụng Tô Kiều.

 

Tô Kiều đang định hỏi các con đang gì thì Đại Bảo mở lời :

 

“Mợ ơi, con thể bụng mợ ạ?”

 

“Con cũng .”

 

“Tiểu Diễn, cũng , !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-126.html.]

 

Nhị Bảo, Tam Bảo cũng vội vàng tích cực tranh thủ.

 

Tô Kiều tuy đầy vẻ thắc mắc nhưng vẫn để ba đứa nhỏ lượt .

 

Mãi cho đến khi Tam Bảo xong, vẻ mặt ngơ ngác chị.

 

Nhị Bảo gãi gãi da đầu, Đại Bảo:

 

“Chị ơi, chị thấy gì ?”

 

Đại Bảo lắc lắc cái đầu nhỏ.

 

Ba đôi mắt như trái nho mọng nước đồng thời Tô Kiều:

 

“Mợ ơi, em trai em gái vẫn ở ạ?”

 

Tô Kiều ngơ ngác:

 

“Vào ở cơ?”

 

Đại Bảo chỉ chỉ bụng Tô Kiều:

 

“Vào ở trong bụng mợ đó ạ.”

 

“Hả?”

 

Tô Kiều càng thêm thắc mắc, trong thôn đều nghĩ Tần Tranh Vanh thể sinh đẻ.

 

Chắc là sẽ với đám trẻ những lời kiểu như họ kết hôn sẽ sinh em trai em gái cho các con .

 

Tô Kiều đưa tay xoa xoa khuôn mặt nhỏ mềm mại của đám trẻ:

 

“Ai với các con là sẽ em bé nhỏ ở trong bụng mợ?”

 

Nhị Bảo, Tam Bảo đồng thời về phía chị gái.

 

Đôi mắt sáng như trái nho của Đại Bảo chớp chớp:

 

“Mẹ ạ.

 

Dạng Dạng thấy và ba thơm thơm , em trai thứ hai và em trai thứ ba ở trong bụng ạ.”

 

“Lúc nãy mợ và thơm thơm , cũng sẽ em trai em gái ở trong bụng mợ ạ.”

 

Đại Bảo xong, Nhị Bảo hoảng hốt há hốc cái miệng nhỏ, vội vàng nhắc nhở:

 

“Chị ơi, chị ơi, tụi thấy và mợ thơm thơm mà.”

 

Khuôn mặt nhỏ của Đại Bảo quẫn bách, ngây ngô đáng yêu gãi gãi gáy:

 

nhỉ, tụi thấy và mợ thơm thơm ...”

 

Tô Kiều dáng vẻ ngây ngô đáng yêu của ba đứa nhỏ cho đến mức nghiêng ngả.

 

Nhất thời, trong phòng tràn ngập khí vui vẻ.

 

Ở phía bên , Bùi Quốc Siêu, Vu Lâm Tĩnh và Tô Đại Vĩ, Trần Quế Anh vội vã chạy đến bệnh viện.

 

Bốn thấy Tô Kiến Quốc và Bùi Thiên Nghĩa đang đợi ở hành lang, đồng thanh lên tiếng.

 

“Cả ơi, Nhan Nhan thế nào ?”

 

“Con trai, đứa trẻ chứ!”

 

Trần Quế Anh vợ chồng Bùi Quốc Siêu mở miệng chỉ hỏi đứa trẻ, quan tâm đến sống ch-ết của Tô Nhan Nhan, trong lòng nén một cục tức.

 

hiện tại nhà họ Tô thành thế , dù Tô Kiến Quốc về nhưng bà cũng dám trút giận lên Bùi Quốc Siêu và Vu Lâm Tĩnh.

 

nghiến răng nghiến lợi :

 

“Thiên Nghĩa , con xem con thể Nhan Nhan tiện, con đưa nó về quê gặp cái con chổi xẻ đó gì cơ chứ?

 

là cái đồ tai họa, con xem Nhan Nhan nó hại thành thế nào , hu hu hu...”

 

Tô Kiến Quốc hiện giờ đang phiền lòng, thấy giọng của , đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t với .

 

Anh mất kiên nhẫn :

 

“Mẹ, đang cái gì thế!

 

Chuyện liên quan đến Kiều Kiều, đừng chuyện gì cũng đổ lên đầu Kiều Kiều!”

 

Trần Quế Anh lúc mới nhớ Tô Đại Vĩ và Tô Kiến Quốc đều năm bảy lượt cảnh cáo bà Tô Kiều nữa.

 

 

Loading...