Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 125
Cập nhật lúc: 2026-04-17 16:24:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mày còn mặt mũi nào mà mày chọc tao?”
Bùi Thiên Nghĩa bò dậy, lạnh lau khóe miệng:
“Tô Kiến Quốc, lúc khác lúc khác.
Lúc chúng những điều thỏa thuận xong là sẽ để Tô Kiều về nhà vợ danh nghĩa của để hầu hạ bố .
và Tô Nhan Nhan sẽ bộ đội, đăng ký kết hôn trở thành vợ chồng hợp pháp, sống những ngày tháng tiêu d.a.o tự tại.”
“Lúc đó chúng thỏa thuận xong là ngay cả đứa trẻ cũng thể mang về cho Tô Kiều nuôi.”
“Bây giờ thì khác , bây giờ bất kể là về mặt pháp luật danh nghĩa, Tô Nhan Nhan đều là vợ , là con dâu nhà họ Bùi .
Con dâu việc nhà, hầu hạ bố chồng chồng chẳng là điều nên ?
Các dựa mà nghĩ những việc Tô Kiều thể , còn Tô Nhan Nhan thể ?
Các nếu thấy em ở nhà những việc là chịu thiệt thòi thì bảo em ly hôn với , các đón em về nhà họ Tô mà cung phụng như thiên kim tiểu thư !”
Bùi Thiên Nghĩa đến cuối cùng trực tiếp đảo mắt, vẻ mặt đầy khinh thường.
Nếu là khi gặp Tô Kiều hôm nay, Tô Kiến Quốc vì chuyện mà xảy xung đột với , lẽ còn sẽ kiềm chế một chút.
khoảnh khắc gặp Tô Kiều hôm nay, yêu vẫn là Tô Kiều.
Cũng chỉ phụ nữ rạng rỡ như Tô Kiều mới xứng đáng với !
Tô Kiến Quốc tức đến mức bốc hỏa, chằm chằm Bùi Thiên Nghĩa:
“Họ Bùi , mày cái gì?
Mày nữa cho tao!”
Đôi mắt Tô Nhan Nhan đỏ hoe, nước mắt lã chã rơi xuống, cô thể tin Bùi Thiên Nghĩa.
Kết hôn lâu như , bất kể cô ám thị minh thị, Bùi Thiên Nghĩa đều chịu chạm cô .
Cô tưởng Bùi Thiên Nghĩa là vì lo lắng cho đứa con trong bụng, sợ đứa trẻ gặp nguy hiểm.
Không ngờ là vì trái tim Bùi Thiên Nghĩa con hồ ly tinh Tô Kiều câu mất .
Trái tim ở chỗ cô nữa, nên chịu mật với cô nữa.
“Bùi Thiên Nghĩa, đúng là đồ cặn bã!
đ-ánh ch-ết !”
Tô Kiến Quốc siết c.h.ặ.t nắm đ-ấm, điên cuồng lao về phía Bùi Thiên Nghĩa.
Bùi Thiên Nghĩa cũng chịu thua kém:
“Tô Kiến Quốc, một kẻ vì em gái nuôi mà tính kế cả em gái ruột như thì tư cách gì mà mắng là đồ cặn bã!”
Tô Nhan Nhan còn kịp phản ứng, hai lao đ-ánh nh-au túi bụi.
Chương 97 Sảy t.h.a.i ?
Tô Nhan Nhan hai họ vung nắm đ-ấm, những ý định can ngăn.
Trái còn một bên, vẻ mặt bi thương ngẩng mặt trời một góc 45 độ, âm thầm rơi lệ.
Đợi khi diễn đủ dáng vẻ , cô mới sướt mướt gọi một tiếng:
“Anh cả, Thiên Nghĩa, hai đừng đ-ánh nh-au nữa.”
Lời cô dứt, tốc độ nắm đ-ấm của Tô Kiến Quốc khựng một giây.
Bùi Thiên thừa cơ hội đ-ấm một phát khiến Tô Kiến Quốc ngã lăn đất.
Thật khéo, khi Tô Kiến Quốc ngã xuống vặn va trúng Tô Nhan Nhan.
“A ——”
Tô Nhan Nhan hét lên một tiếng, vô thức ôm lấy bụng, cũng ngã nhào xuống đất theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-125.html.]
Bùi Thiên Nghĩa tiến lên hai bước, một tay xách cổ áo Tô Kiến Quốc định đ-ánh tiếp.
Bụng Tô Nhan Nhan truyền đến một cơn đau dữ dội, cô trong lòng hoảng hốt, vội vàng ôm bụng hét lên:
“Anh cả, Thiên Nghĩa, hai đừng đ-ánh nh-au nữa.
Em... bụng em đau quá...
ôi chao...”
Hai đàn ông đang đ-ánh đến đỏ cả mắt đồng thời khựng .
Tô Kiến Quốc thật sự quan tâm đến cô em gái Tô Nhan Nhan , sợ cô xảy chuyện gì, vội vàng bò dậy, lo lắng hỏi:
“Nhan Nhan, em thế?”
Bùi Thiên Nghĩa bây giờ chỉ quan tâm đến Tô Nhan Nhan mà còn chút chán ghét cô .
nghĩ đến việc c-ơ th-ể lẽ thể hồi phục, đứa trẻ trong bụng Tô Nhan Nhan thể là đứa con duy nhất trong đời của .
Anh vẫn nhíu mày bước tới:
“Nhan Nhan, em thế?
Đứa trẻ thế nào ?”
Vẻ mặt bình tĩnh, giọng điệu thậm chí còn chút lạnh lùng, dường như câu hỏi han chẳng qua chỉ là lệ bộ, thấy chút dáng vẻ lo lắng nào dành cho Tô Nhan Nhan và đứa trẻ.
Tô Nhan Nhan lúc quản nhiều như nữa.
Cô theo bản năng nắm c.h.ặ.t lấy tay Bùi Thiên Nghĩa, mặt mày trắng bệch yếu ớt, mang theo tiếng :
“Anh... Thiên Nghĩa, bụng em đau quá, hình như em chảy m-áu ...
Con, con của chúng ?
Anh Thiên Nghĩa, cứu lấy Nhan Nhan, cứu lấy con của chúng ...”
Bùi Thiên Nghĩa nhíu mày, nghĩ đến việc Tô Nhan Nhan thể sảy thai, một đàn ông như nếu chạm m-áu từ chỗ đó chảy thì xui xẻo bao?
Trong khoảnh khắc Bùi Thiên Nghĩa còn đang do dự, Tô Kiến Quốc bế thốc Tô Nhan Nhan lên chạy thẳng đến bệnh viện:
“Nhan Nhan đừng sợ, cả đây, cả sẽ bảo vệ em!”
Chân mày Bùi Thiên Nghĩa lập tức nhíu c.h.ặ.t hơn.
Tô Kiến Quốc và Tô Nhan Nhan ý gì đây?
Đã em ruột mà còn ngang nhiên ôm ấp mặt như ?
Trước đây ruột thịt thì thôi, giờ ruột thịt mà còn thế chẳng khác nào cắm sừng lên đầu ?
Bùi Thiên Nghĩa trong lòng dâng lên một陣 ghê tởm, Tô Nhan Nhan giữ kẽ như thế.
Đợi khi Tô Kiến Quốc bế Tô Nhan Nhan đến bệnh viện, chuyện nhất định tính sổ thật kỹ với Tô Kiến Quốc!
Tô Kiều và Tần Tranh Vanh tiễn đợt khách cuối cùng xong thì trời tối hẳn.
Đại Bảo hôm nay là ngày trọng đại của họ nên ngoan ngoãn dẫn hai em ngủ từ sớm.
Tô Kiều và Tần Tranh Vanh trở về phòng, trong phòng dán đầy chữ hỷ đỏ ch.ói, giường cũng bộ chăn ga gối đệm màu đỏ mới tinh, hình uyên ương nghịch nước mặt chăn sống động như thật.
Ánh nến đỏ nhảy nhót lung linh ấm áp.
Tô Kiều vô thức đầu đàn ông bên cạnh.
Lại vặn chạm đôi mắt thâm trầm của , trong đồng t.ử đen láy của đàn ông tràn đầy hình bóng của cô.
Cô còn kịp phản ứng, đàn ông cúi bế ngang cô lên, nhẹ nhàng đặt cô xuống cạnh giường.
Trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh, các thím chuẩn sẵn r-ượu giao bôi cho họ từ sớm.
Tần Tranh Vanh bưng ly r-ượu đưa cho Tô Kiều, khuôn mặt vốn lạnh lùng thường ngày giờ đây tràn ngập nụ ngây ngô:
“Vợ ơi.”