Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 124
Cập nhật lúc: 2026-04-17 16:24:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô ngước mắt đôi mắt thâm trầm của đàn ông.
Khóe miệng Tần Tranh Vanh hiện lên một tia , đưa tay vén lọn tóc rơi xuống tai cô, giọng điệu sủng ái :
“Kiều Kiều, em chồng mà.
Chuyện xin cứ để , nếu sẽ thấy vô dụng.”
Tô Kiều chằm chằm đàn ông đôi lông mày lạnh lùng.
Bởi vì cô với rằng chuyện nhà họ Tô cô tự giải quyết, cho nên can thiệp, chỉ lưng thầm lặng bảo vệ cô.
Bây giờ vì chuyện của cô và nhà họ Tô mà tiếp đãi những bạn chiến đấu cũ của chu đáo, sẽ cô gánh vác tất cả.
Tô Kiều nở nụ rạng rỡ, giọng ngọt ngào :
“Cảm ơn ông xã.”
Giọng ngọt ngào, cách xưng hô mật khiến Tần Tranh Vanh khỏi cảm thấy lòng xốn xang, cả tê dại hồi lâu.
Nhìn đôi môi đỏ mọng đầy đặn của cô, nếu thời gian địa điểm đúng, thật sự ôm lấy cô mà bắt nạt một trận.
Tối nay, nhất định yêu thương phụ nữ nhỏ bé của thật ...
Chương 96 Hai kẻ cặn bã c.ắ.n xé lẫn
Tần Tranh Vanh giơ ly r-ượu lên, ngửa cổ uống cạn ba ly:
“Ba ly r-ượu , vợ tạ với em.
Vừa xảy chút chuyện nhỏ, vợ chồng tiếp đãi chu đáo, mong lượng thứ!”
Trong những , Vương Hữu Nghĩa là quen thuộc nhất với Tần Tranh Vanh, chỉ là cùng quê, là bạn chiến đấu cũ, mà còn cùng một trung đoàn.
Năm đó họ cùng thực hiện một nhiệm vụ và lập công.
Tần Tranh Vanh chọn thăng lên tiểu đoàn trưởng, còn Vương Hữu Nghĩa chọn chuyển ngành về ở cục công an.
Vương Hữu Nghĩa dậy, bưng ly r-ượu vỗ vai Tần Tranh Vanh :
“Lão Tần, em dâu, hai lời là chúng thích nhé!
Cái gì mà chậm trễ?
Cái gì mà tiếp đãi chu đáo?
Chúng và lão Tần là em sinh t.ử, là một nhà thì cũng chẳng khác gì một nhà, nhà với thì tiếp đãi cái gì?”
“Em dâu, hai cứ bận việc của .
Lão Tần cái gã đây dầu muối , thế nào cũng chịu kết hôn, chính ủy lo cho , em cũng lo lắng cho .
Bây giờ em thể thu phục , chúng thể uống một chén r-ượu mừng của là trong lòng vui !
Cảm ơn em dâu!”
Lời của Vương Hữu Nghĩa dứt, những bạn chiến đấu khác đều giơ ly lên:
“Cảm ơn em dâu chịu tiếp nhận cái cây sắt nghìn năm lão Tần .”
“Cảm ơn em dâu thu phục cái tên Diêm Vương mặt lạnh lão Tần , chúng mặt đám lính trướng cảm ơn em!”...
Các bạn chiến đấu cũ giơ ly r-ượu kính Tô Kiều, mỗi một câu cảm ơn.
Tần Tuyết sớm đưa cho Tô Kiều, Tô Kiều lấy r-ượu kính một ly.
Bầu khí vui do em nhà họ Tô và Bùi Thiên Nghĩa mang lúc nãy quét sạch sành sanh.
Lúc , các món ăn lượt bưng lên bàn, khi các món nguội lên xong, thịt kho tàu bưng lên, đó l.ồ.ng hấp cao hơn một mở .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-124.html.]
Mùi thơm nồng nặc tỏa ngay lập tức khiến ứa nước miếng.
Các thím giúp việc như thoi đưa giữa hai mươi bàn khách để giúp bưng món.
Thời đại bình thường dù tổ chức tiệc, bàn phần lớn cũng là món chay, cùng lắm là lúc nấu món chay thì cho nhiều dầu hơn một chút.
bữa tiệc hôm nay của Tô Kiều cơ bản đều là thịt.
Thịt chiên hấp, thịt khâu nhục, cơm nếp thịt đường, giò heo hấp, còn một con cá hấp nguyên con, mỗi bàn còn một con gà hấp nguyên con.
Mọi khi thấy các món ăn thì gần như hoa cả mắt.
Thậm chí chút hối hận vì chỉ hai hào là quá ít.
Hai đứa trẻ Tần Tranh Vanh và Tô Kiều là dốc hết vốn liếng để tổ chức bữa tiệc ?
Cái ...
Dù là nhà hoàng đế ăn Tết chắc cũng chỉ đến thế là cùng!
Hôm nay họ coi như phúc miệng .
Tô Kiều và Tần Tranh Vanh khi quyết định các món ăn cho hôm nay, quả thật là mang tâm ý dùng bữa tiệc để báo đáp bà con lối xóm.
Tần Tranh Vanh hồi nhỏ khi rời khỏi nhà bác trai bác gái, ngoại trừ chị gái hái rau dại, bản lên núi săn b-ắn thì chính là lớn lên nhờ ăn cơm của cả làng.
Kiếp Tô Kiều lúc nhà họ Tô hại thê t.h.ả.m nhất cũng là về làng ăn cơm của cả làng để thoi thóp sống qua ngày.
Đội sản xuất Hồng Tinh là gốc rễ của họ, bà con ở đây cũng là ân nhân cứu mạng, là hậu thuẫn của họ!
Nghĩ đến những điều , ánh mắt Tô Kiều vô thức lướt qua tất cả các vị khách.
Vậy mà thấy bóng dáng gia đình bác cả của Tần Tranh Vanh, ngay cả bà nội của Tần Tranh Vanh và bác gái Nguyễn Tú Oánh mang trứng gà đến cho họ cũng thấy .
Tô Kiều nhớ khi cô với đàn ông về chuyện Nguyễn Tú Oánh mang trứng gà đến cho họ, thái độ lạnh nhạt của .
Trong lòng khỏi chút thắc mắc, năm đó hai chị em họ dọn khỏi nhà Nguyễn Tú Oánh, rốt cuộc xảy chuyện gì?
Thắc mắc thoáng qua trong lòng Tô Kiều.
Cô cùng Tần Tranh Vanh từng bàn kính r-ượu, mặt hai đều là nụ hạnh phúc.
Ở phía bên , Tô Kiến Quốc và Tô Nhan Nhan, Bùi Thiên Nghĩa tiễn khỏi cổng làng.
Trong lòng Tô Kiến Quốc vốn kìm nén một bụng lửa giận, nghĩ đến Bùi Thiên Nghĩa hiện tại với tư cách là chồng của Tô Nhan Nhan, chỉ để mặc Tô Nhan Nhan bố bắt nạt, mà còn dùng ánh mắt như Tô Kiều mặt Tô Nhan Nhan khiến Tô Nhan Nhan đau lòng.
Anh giơ tay đ-ấm mạnh một phát mặt Bùi Thiên Nghĩa.
Bùi Thiên Nghĩa ngờ Tô Kiến Quốc sẽ đột ngột tay với , kịp đề phòng, Tô Kiến Quốc đ-ấm cho một phát loạng choạng, ngã nhào xuống đất.
“Tô Kiến Quốc, điên !
chọc gì , đ-ánh gì?”
Bùi Thiên Nghĩa hồn, giận dữ trừng mắt Tô Kiến Quốc, hét lên.
Tô Nhan Nhan cũng vội vàng lao tới, một mặt đỡ Bùi Thiên Nghĩa, một mặt đỏ hoe mắt chất vấn Tô Kiến Quốc:
“Anh cả, đ-ánh Thiên Nghĩa?”
Tô Kiến Quốc nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt dữ tợn:
“Mày chọc tao?
Mày tự xem Nhan Nhan bây giờ g-ầy đến mức nào ?
Mày lúc đầu đích hứa với tao là mày sẽ đối xử với Nhan Nhan cả đời, giờ mày đối xử với em như ?
Em còn đang m.a.n.g t.h.a.i con của mày trong bụng mà mày để mặc bố mày hành hạ em , sai bảo em cái cái nọ?