Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 122

Cập nhật lúc: 2026-04-17 16:24:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Anh cả đối với chị gái thật sự quá , chuẩn cho chị nhiều trang sức như .

 

Hồi em và Thiên Nghĩa kết hôn, cả bận công tác còn chẳng kịp về nữa là!”

 

Tô Kiều đầu Tô Nhan Nhan hiển nhiên trang điểm kỹ càng.

 

Tô Nhan Nhan như đang tuyên bố chủ quyền, khoác c.h.ặ.t lấy cánh tay Bùi Thiên Nghĩa, ánh mắt lướt qua bộ trang sức vàng về phía Tô Kiến Quốc.

 

Trong ánh mắt tràn đầy vẻ đau thương và ủy khuất.

 

Tô Kiến Quốc trong lòng hoảng hốt, dâng lên cảm giác tội đầy rẫy.

 

Nếu ở đây nhiều như , chắc chắn sẽ ôm lấy Nhan Nhan ngay lập tức để giải thích rõ ràng.

 

hiện tại...

 

Anh hắng giọng, nhíu mày, chút vui về phía Tô Nhan Nhan:

 

“Nhan Nhan, em chạy đến đây gì?”

 

Tô Nhan Nhan rũ mi mắt, dáng vẻ như sắp đến nơi:

 

“Anh cả, em...

 

Em chiếm mất mười tám năm cuộc đời và sự sủng ái của gia đình lẽ thuộc về chị, em cảm thấy áy náy.

 

Em hết sức để bù đắp cho chị.

 

Nghe hôm nay chị tổ chức tiệc cưới, em đặc biệt đến để chúc mừng chị.”

 

Vẻ nghiêm khắc mặt Tô Kiến Quốc suýt chút nữa là giữ nổi.

 

Trong mắt cũng đầy vẻ xót xa.

 

Năm đó bệnh viện nhầm lẫn, bế nhầm đứa trẻ, là vì mệnh Tô Kiều .

 

Căn bản liên quan gì đến Nhan Nhan.

 

Vậy mà Nhan Nhan cứ luôn tự trách .

 

Nhan Nhan thật sự quá lương thiện .

 

Tô Kiều chút đắc ý, trực tiếp lấy sợi dây chuyền vàng sáng lấp lánh , bảo Tần Tranh Vanh đeo lên cổ giúp .

 

Cô đắc ý liếc Tô Nhan Nhan một cái:

 

thế.

 

Thật thể giả, giả thể thật.

 

Em gái ruột và hàng giả chắc chắn là giống .

 

Anh cả là thông minh như , chắc chắn sẽ hồ đồ nhỉ.

 

Phải , cả?”

 

Tô Nhan Nhan c.ắ.n c.h.ặ.t môi, bộ dạng ủy khuất nhưng cố nhẫn nhịn, cúi đầu, nghẹn ngào :

 

“Chị , chị mới là con gái ruột của nhà họ Tô, là em gái ruột của cả.

 

Nhan Nhan , cả đối với chị là điều nên ...”

 

Tô Nhan Nhan ngoài miệng thì đại độ, nhưng nước mắt rơi là rơi ngay, rơi xuống đất vỡ tan thành tám mảnh.

 

Dáng vẻ càng khiến Tô Kiến Quốc thấy thương hoa tiếc ngọc.

 

Nắm đ-ấm của Tô Kiến Quân siết c.h.ặ.t mới khắc chế thôi thúc xông lên ôm lấy Tô Nhan Nhan để an ủi.

 

Tô Kiều dáng vẻ của cặp “ em " , trong lòng vô cùng vui sướng.

 

Tô Nhan Nhan là hạng ích kỷ, hẹp hòi thù dai, còn giống như một con rắn độc, đặc biệt thích ẩn nấp để trả thù.

 

Hôm nay cô gieo hạt giống lòng Tô Nhan Nhan .

 

Để xem bao giờ con rắn độc Tô Nhan Nhan mới thò lưỡi độc với Tô Kiến Quốc.

 

Cô thật sự mong chờ thấy cảnh em họ c.ắ.n xé lẫn .

 

Đôi mắt hồ ly sáng rực của Tô Kiều tinh quái chớp chớp, khi đ-ánh giá Tô Nhan Nhan một lượt từ xuống .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-122.html.]

 

Cô trực tiếp mở to mắt, giả vờ ngạc nhiên hỏi:

 

“Ơ kìa —— đồng chí Tô Nhan Nhan, cô đến chúc mừng , lẽ là tay , mang theo quà mừng đấy chứ?”

 

Tô Nhan Nhan đối diện với ánh mắt chế giễu của Tô Kiều, sắc mặt trở nên quẫn bách:

 

...”

 

Sáng sớm cô tìm Tô Kiến Quốc nhưng gặp lúc ngoài, cô ma xui quỷ khiến thế nào bám theo.

 

Khi thấy Tô Kiến Quốc mua trang sức vàng, cô còn tưởng mua cho , trong lòng vô cùng hân hoan.

 

đó phát hiện Tô Kiến Quốc trực tiếp mang đồ đến đội sản xuất Hồng Tinh, cô cam tâm nên mới tìm Bùi Thiên Nghĩa cùng đến đây.

 

Đến thôn cô mới hôm nay là ngày Tô Kiều tổ chức tiệc cưới.

 

Ban đầu cô chỉ định cùng Bùi Thiên Nghĩa trốn bên ngoài lén xem một chút, nhưng khi thấy Tô Kiến Quốc thật sự đem những thứ vốn thuộc về cô đưa cho Tô Kiều, cô cuối cùng nhịn mà bước ...

 

“Hừ, nó đến chúc mừng cái gì chứ?

 

Chắc chắn là đến để gây chuyện .”

 

“Kiều Kiều, lúc bố cặn bã của cháu đến, chẳng cháu bắt nạt nó, đ-ánh cháu ?

 

Thím thấy , nó chính là kẻ đ-âm chọc, nếu nó khích bác ly gián, chừng bố cặn bã của cháu cũng chẳng đối xử tệ với cháu đến thế .”

 

“Kiều Kiều, thím hai lý đấy.

 

Loại cháu nên cho cửa, mau đuổi nó ngoài !”...

 

Tô Nhan Nhan những dùng giọng điệu hung ác chuyện, ngay lập tức nhớ cảnh tượng những giúp Tô Kiều đ-ánh họ lúc .

 

Dường như đến giờ cô vẫn còn cảm nhận cái cảm giác đau đớn c-ơ th-ể.

 

vô thức nép sát Bùi Thiên Nghĩa, ủy khuất kéo kéo vạt áo :

 

“Anh Thiên Nghĩa...”

 

Từ lúc bước sân, ánh mắt si mê của Bùi Thiên Nghĩa từng rời khỏi Tô Kiều.

 

Một thời gian gặp, Tô Kiều rõ ràng và quyến rũ hơn nhiều.

 

Mặt như hoa đào, môi hồng răng trắng, đóa hoa cài đầu càng tôn lên khuôn mặt phù dung của cô.

 

Một chiếc váy liền màu đỏ càng khiến làn da cô trắng như mỡ đông, cả rực rỡ như một đóa hồng đang nở rộ khiến thể rời mắt.

 

Tô Nhan Nhan lúc nãy ánh mắt vẫn luôn dán c.h.ặ.t Tô Kiều.

 

Lúc ngẩng đầu Bùi Thiên Nghĩa, mới phát hiện Tô Kiều với ánh mắt si mê.

 

Sự hận thù trong lòng cô ngay lập tức dâng cao.

 

Tô Kiều, con khốn !

 

Cướp mất sự sủng ái của cả, giờ còn cướp cả Thiên Nghĩa nữa.

 

Sao mày ch-ết !

 

nghiến c.h.ặ.t răng hàm mới kiềm chế thôi thúc xông lên xé xác Tô Kiều.

 

Tô Kiều thấy những biểu cảm nhỏ thoáng qua mặt Tô Nhan Nhan, nhướng mày.

 

Cô chính là cố ý kích động Tô Nhan Nhan.

 

Cô thà rằng Tô Nhan Nhan dũng cảm một chút, xông lên xé xác cô.

 

Như , cô thể dạy cho Tô Nhan Nhan một bài học .

 

Bùi Thiên Nghĩa hồn, vội vàng lấy ví , khuôn mặt trắng trẻo của nở một nụ ôn nhã:

 

“Kiều Kiều, chuyện lúc với em, lấy em là phúc phần.

 

Giờ thấy em và đồng chí Tần cầm sắt hòa hợp, cũng mừng cho em.

 

Chút tiền mừng là tấm lòng và lời chúc phúc của .”

 

Chương 95 Tài vật đến tay, thể cút

 

 

Loading...