Vương Hữu Nghĩa dáng vẻ của Tô Kiều, khỏi giơ ngón tay cái với Tần Tranh Vanh:
“Lão Tần, bảo ngày chính ủy công tác tư tưởng cho ông mãi mà ông cứ chịu tìm vợ.
Hóa ông thích kiểu như em dâu đây.
Với cái tiêu chuẩn cao thế , thì với trình độ mối ba lăng nhăng của chính ủy chắc chắn là tìm .
Vẫn là chú mày giỏi!"
Tần Tranh Vanh và Tô Kiều dẫn Vương Hữu Nghĩa cùng đám chiến hữu .
Nhóm chiến hữu của Tần Tranh Vanh vặn tám , đủ một bàn.
Tô Kiến Quốc cùng bàn với họ nhưng hết chỗ.
Có lẽ vì quá nôn nóng mà nhất thời quên mất việc ngụy tạo, giọng điệu lệnh thốt cửa miệng:
“Kiều Kiều, em lấy cho cái ghế đẩu đây, thêm bàn một chỗ."
Sắc mặt Tần Tranh Vanh lập tức trầm xuống, lạnh toát từ .
Nhóm Vương Hữu Nghĩa cũng thoáng biến đổi sắc mặt đầy tế nhị.
Trên đường đến đây Tô Kiến Quốc luôn với bọn họ quan hệ em với Tô Kiều thế nào, với Tần Tranh Vanh thiết .
em thực sự thì trai tuyệt đối dùng giọng điệu lệnh để chuyện với em gái.
Hơn nữa thái độ của Tô Kiều và Tần Tranh Vanh, họ cũng chẳng hề chào đón cả .
Lời Tô Kiến Quốc dứt, lập tức nhận Tô Kiều bây giờ còn như xưa.
Hành động sai bảo cô như hầu chắc chắn là đang đổ thêm dầu lửa cho mối quan hệ vốn tệ hại của họ.
Anh lập tức cứu vãn hình ảnh, nở một nụ nhã nhặn, chữa ngượng:
“Kiều Kiều, xin em.
Anh vui quá nên nhất thời quên mất, quên mất hôm nay là tiệc cưới của em.
Cứ tưởng em còn nhỏ nên thể sai bảo em giúp vài việc vặt !"
Nụ môi Tô Kiều đổi, cô híp mắt :
“Anh cả chắc là chỉ quên mỗi chuyện hôm nay là tiệc cưới của em .
Mà còn quên mất là từ nhỏ chúng từng sống cùng ngày nào nhỉ?"
Gương mặt Tô Kiến Quốc sượng .
Dưới ánh của đám Vương Hữu Nghĩa, chạm ánh mắt giễu cợt của Tô Kiều, cảm thấy như đống lửa.
Hôm nay đúng là tình cờ gặp Vương Hữu Nghĩa đường.
Anh tiến chào hỏi vốn định dò hỏi tình hình của Tô Kiến Quân hiện tại.
ngặt nỗi Vương Hữu Nghĩa chẳng nhớ là ai, đành lôi Tần Tranh Vanh lá chắn.
Rồi qua thì nhắc đến hôm nay là ngày Tô Kiều và Tần Tranh Vanh tiệc cưới.
Anh cũng ngờ Vương Hữu Nghĩa rủ một đám đông đảo thế đến uống r-ượu mừng.
với , đây là một cơ hội, thể tạo quan hệ với những thì sẽ là trợ lực cho và nhà họ Tô.
Thế nên đường đến đây, mượn sợi dây liên kết là Tô Kiều và Tần Tranh Vanh để ít lân la quen với bọn họ.
Bây giờ Tô Kiều công khai lời , chắc chắn lột trần cái sự “tình em thâm sâu" mà mô tả với nhóm Vương Hữu Nghĩa suốt dọc đường.
Tô Kiến Quốc chỉ sượng sùng trong thoáng chốc, liền mang bộ mặt tự trách :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-121.html.]
“Kiều Kiều, quên, cũng dám quên.
Chuyện đây là gia đình với em.
Sau dù bố thế nào nữa, cũng hứa với em, sẽ dùng cả đời để bù đắp cho những thiếu sót đối với em."
Tô Kiều diễn xong, đôi mắt hồ ly xinh chớp chớp, đại lượng :
“Anh cả, cần tự trách, những chuyện bố liên quan đến .
Ơ, cả, em nhớ hôm qua sẽ chuẩn của hồi môn cho em, mang theo ?"
Tô Kiến Quốc:
...
Sự chán ghét trong mắt thoáng hiện qua.
là cái con nhỏ quê mùa nuôi dạy ở xó xỉnh, dù bay lên cành cao cũng biến thành phượng hoàng .
Đã gả cho Tần Tranh Vanh thành phu nhân sĩ quan mà trong lòng chỉ nhớ đến mấy cái đồng lẻ, thật tục khí!
Tô Kiến Quốc hôm qua vốn định cho Tô Kiều hai trăm đồng tiền hồi môn.
tối qua, nghĩ nghĩ vẫn thấy Tô Kiều là một con nhỏ quê mùa, thế nào cũng đáng cái giá hai trăm đồng tiền hồi môn.
Ngược là Nhan Nhan lúc kết hôn về kịp nên cảm thấy nợ cô .
Nghĩ đến dáng vẻ nhợt nhạt tiều tụy khi gặp hôm qua, xót xa khôn nguôi.
Thế nên, sáng sớm nay cầm hai trăm đồng định cho Tô Kiều chợ đen lùng sục một sợi dây chuyền vàng, một đôi bông tai vàng và một đôi vòng ngọc, định bụng mang dỗ dành Tô Nhan Nhan cho cô vui.
Còn về phần của hồi môn cho Tô Kiều, chỉ tùy tiện bỏ năm đồng mua một chiếc vòng bạc.
lúc mặt đám Vương Hữu Nghĩa, nếu chỉ đưa một chiếc vòng bạc hồi môn cho Tô Kiều thì rõ ràng là .
Anh nghiến răng, hạ quyết tâm lấy hết những thứ mua cho Tô Nhan Nhan .
Mang bộ dạng dịu dàng chiều chuộng, híp mắt Tô Kiều:
“Kiều Kiều, em yên tâm, chuyện chuẩn của hồi môn lớn thế chắc chắn quên .
Tất cả những thứ là đặc biệt tìm mua cho em đấy, em xem thích ."
Chương 94 Em gái ruột và hàng giả chắc chắn là khác (Tiếp theo chương 121)
“Oa, cảm ơn cả."
Tô Kiều hề khách sáo, trực tiếp nhận lấy đồ mở mặt .
Bộ trang sức vàng rực rỡ lấp lánh ánh mặt trời vô cùng lóa mắt.
Xung quanh vang lên những tiếng trầm trồ của bà con lối xóm.
“Cha Kiều Kiều tuy chẳng gì, nhưng cả vẻ khá , của hồi môn là chuẩn tâm đấy."
“Chậc chậc, nhiều vàng thế , mà hoa cả mắt."
“Kiều Kiều nhà đúng là phúc, gả cho Tranh Vanh là đàn ông , nhà ngoại cả chống lưng.
Ông cụ ở suối vàng thấy Kiều Kiều sống thế cũng nên nhắm mắt ."...
Những lời tán thưởng xung quanh lọt tai.
Nụ lạnh nơi khóe mắt Tô Kiều thoáng hiện biến mất, Tô Kiến Quốc mua những thứ đương nhiên là tốn tâm sức .
Bởi vì những kiểu dáng chính là thứ mà Tô Nhan Nhan thích nhất, trai mua đồ cho em gái cưng của thì bỏ tâm sức cho ?
Tô Kiều định chuyện thì đằng vang lên một giọng chút chua chát:
“Chúc mừng chị tân hôn vui vẻ."