Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 120

Cập nhật lúc: 2026-04-17 16:19:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nhìn gương mặt và bông hoa đỏ rực trong gương tương phản đầy rạng rỡ, trong mắt Tô Kiều tràn đầy ý .

 

Kiếp cô đến nhà họ Bùi một cách mập mờ, giấy kết hôn, tiệc cưới.

 

Lúc đó kết hôn náo nhiệt, cô cũng từng chạnh lòng ngưỡng mộ.

 

bao giờ nghĩ rằng một ngày cũng thể kết hôn náo nhiệt thế , nhận lời chúc phúc của bao nhiêu vì sự khinh khi và miệt thị của tất cả .”

 

“Tân nương t.ử, nào, để đỡ cô!"

 

Các thím trang điểm xong cho Tô Kiều, tay Tần Tuyết lập tức vươn mặt để đỡ cô.

 

Hai chị em , hạnh phúc lan tỏa.

 

Lúc Tần Tuyết đỡ Tô Kiều bước khỏi sân, Tần Tranh Vanh mặc bộ quân phục chỉnh tề, đầu xe đạp treo một bông hoa đỏ rực lớn.

 

Tần Tranh Vanh thấy Tô Kiều trong bộ váy đỏ càng tôn lên làn da trắng như tuyết, xinh lộng lẫy đến thốt nên lời, trong đôi mắt sâu thẳm lạnh lùng tràn ngập ý chạm đến tận đáy lòng.

 

Tô Kiều , khóe miệng càng nhếch cao hơn.

 

Tần Tranh Vanh sải bước đến mặt cô, cô còn kịp phản ứng, đàn ông như thường lệ trực tiếp bế bổng cô lên.

 

Xung quanh vang lên những tiếng hú hét trêu đùa của đám trai tráng, tiếng đùa của các bà các thím, còn nhiều cô gái chồng thấy cảnh thì đỏ bừng mặt vì hổ.

 

Tô Kiều lườm một cái đầy duyên dáng.

 

Anh bế cô về phía xe đạp, đặt cô trực tiếp lên thanh ngang của xe.

 

Theo quy trình thông thường, chỉ cần đạp xe chở cô từ nhà cô sang nhà là xong.

 

Hai nhà vốn ở sát cạnh , đạp xe qua mất đầy hai phút.

 

khi đạp xe khỏi cổng sân, trực tiếp đổi hướng, chạy về phía ngược với nhà .

 

Bọn trẻ hiếm khi thấy đám cưới nào long trọng thế , thấy Tần Tranh Vanh đường vòng thì càng hào hứng hò reo chạy đuổi theo xe đạp của .

 

Bởi vì Tần Tranh Vanh đặc biệt nhờ Tần Ái Quốc và Tần Quốc Khánh cầm kẹo mừng chạy theo xe đạp để phát.

 

Xe đạp đến là phát kẹo đến đó.

 

Bọn trẻ ăn kẹo nên chạy theo xe nhanh.

 

Không khí hân hoan lấp đầy trái tim Tô Kiều.

 

khỏi thẹn thùng :

 

“Anh Tranh Vanh, đường vòng xa thế ạ!"

 

Hơi thở nóng hổi của phả tai cô:

 

“Anh cưới vợ thế , đương nhiên để cho nhiều hơn .

 

Nếu điều kiện cho phép, còn đăng báo để chi-a s-ẻ niềm vui với nhân dân cả nước ."

 

Tô Kiều lườm một cái đầy hờn dỗi.

 

Trong mấy chục năm phiêu bạt linh hồn lang thang ở kiếp , cô từng những trẻ trong thôn một từ là “não tình yêu".

 

Ban đầu cô thấy trâu ngựa ở nhà họ Bùi là vì não tình yêu, nhưng qua lời trẻ tuổi cô mới não tình yêu, cô chỉ đơn thuần là nhà họ Bùi và nhà họ Tô tẩy não (PUA) thôi.

 

Tần Tranh Vanh thế mới thực sự là não tình yêu chính hiệu.

 

Chương 92 Tiêu chuẩn cao, vợ hiền (Tiếp theo chương 120)

 

Người đàn ông bình thường chín chắn trọng đến mức lạnh lùng, hôm nay giống như một kẻ thích khoe khoang .

 

Anh những chở cô một vòng quanh đại đội, mà còn một vòng quanh công xã nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-120.html.]

Nếu cô hết sức ngăn cản, chắc trực tiếp rẽ hướng thành phố một vòng luôn .

 

Đến khi họ về sân nhỏ, khách khứa cơ bản đến đông đủ.

 

Tô Kiều dắt Tần Tranh Vanh đến chào hỏi bác gái Bành và Bành An Quốc, tiếp đón vợ chồng Chu Vệ Đông và Hoàng Học Anh.

 

Ở bên Tô Kiều mới hai câu với Hoàng Học Anh thì ngoài cổng sân vang lên những tiếng ồn ào náo nhiệt.

 

Rất nhanh đó, một đội ngũ những đàn ông lưng thẳng tắp, khí vũ hiên ngang bước .

 

Tô Kiều những đó, chớp mắt đầy vẻ thắc mắc.

 

Cô dường như quen những .

 

Nhóm đó thẳng đến mặt Tần Tranh Vanh, giơ tay đ-ấm nhẹ vai , :

 

“Lão Tần, ông nể tình em gì cả nhé!

 

Kết hôn chuyện lớn thế thông báo cho em lấy một tiếng.

 

Nếu hôm qua tình cờ gặp vợ ông thì đám r-ượu mừng chúng chắc chẳng uống ."

 

Lúc Tần Tranh Vanh thấy hai câu đầu, mặt vẫn là niềm vui sướng giấu giếm .

 

khi thấy ba chữ “ vợ ông", trong mắt thoáng qua một tia lạnh lùng khó nhận .

 

Tô Kiều lúc mới thấy Tô Kiến Quốc cuối cùng nhóm đó.

 

Tô Kiến Quốc mang theo nụ nịnh bợ lấy lòng đến bên cạnh Tô Kiều, giới thiệu với cô:

 

“Kiều Kiều, đây là cục trưởng cục công an huyện Đại Nhân của chúng .

 

Đây là chủ nhiệm nhà máy thép, còn đây là..."

 

Tô Kiến Quốc giới thiệu một lượt, Tô Kiều nhận những ở huyện Đại Nhân đều là những nhân vật m-áu mặt ngoại lệ.

 

Hèn chi Tô Kiến Quốc giống như một con ch.ó săn vây quanh họ vẫy đuôi nịnh nọt như thế.

 

Tô Kiến Quốc cuối cùng :

 

“Những vị lãnh đạo đều là chiến hữu cũ của em rể, bây giờ chuyển ngành về địa phương nhưng vẫn đang tận tụy phục vụ nhân dân.

 

Hôm nay đến đây uống r-ượu mừng thì tình cờ gặp cục trưởng Vương nên nhắc qua một câu.

 

Cục trưởng Vương liền gọi cùng đến."

 

Lúc Tô Kiến Quốc chuyện với Tô Kiều, Tần Tranh Vanh lượt bắt tay chào hỏi theo nghi thức quân đội với các chiến hữu cũ.

 

“Lão Vương, lão Đổng, mời , mà là định sẽ tổ chức riêng một buổi với các chiến hữu, lúc đó mới uống với một trận đời."

 

Vương Hữu Nghĩa vỗ vai Tần Tranh Vanh :

 

“Cái đó quan tâm, tóm hôm nay lão Tần ông hỉ sự mà thông báo cho là ông t.ử tế.

 

Lát nữa tự phạt ba ly đấy."

 

Tần Tranh Vanh gật đầu:

 

“Được, tự phạt ba ly!"

 

Ánh mắt thẳng thắn của Vương Hữu Nghĩa sang Tô Kiều:

 

“Đây chắc là em dâu nhỉ!"

 

Tô Kiều mỉm hào phóng chào hỏi :

 

“Anh Vương, cảm ơn bớt chút thời gian bận rộn đến uống r-ượu mừng của em và Tranh Vanh ạ."

 

 

Loading...