Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 115

Cập nhật lúc: 2026-04-17 16:19:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thực nhà nào trong đội sản xuất cũng chia mảnh đất trồng rau tự túc.

 

Người trong đội chăm chỉ, rau trồng , thường thì rau của nhà nhiều.

 

dân quê trong nhà dầu mỡ, nấu ăn cũng nỡ cho nhiều muối nên món ăn ngon, nhà thích ăn, tự nhiên cũng ăn hết.”

 

Tô Kiều vỗ nhẹ trán , híp mắt đàn ông:

 

“Anh Tranh Vanh, vẫn là nghĩ chu đáo.

 

Em còn nghĩ tới nữa."

 

Tần Tranh Vanh gương mặt tươi tắn của cô, lời là cố ý tâng bốc , giữ thể diện cho , nhưng trong lòng vẫn thấy dễ chịu.

 

Anh chuyển hết đồ sang một tay xách, tay dắt Tô Kiều:

 

“Kiều Kiều, thôi, chúng về nhà."

 

Tô Kiều vẫn như cũ mua mười hai chiếc bánh vừng đường.

 

Bánh vừng nướng thơm giòn, mặt bánh phủ một lớp vừng dày, đặc biệt ngon.

 

Từ nhỏ cô thích ăn.

 

Hồi đó ông nội mỗi thành phố đều sẽ mang về cho cô một cái.

 

Bây giờ, cô cũng hình thành thói quen mua bánh vừng cho khác.

 

Hai xe máy kéo.

 

Tô Kiều chia cho Tần Tranh Vanh, Tần Đào, Tần Hổ mỗi hai cái bánh vừng, cô tự ăn một cái, năm cái còn , mấy đứa trẻ ở nhà mỗi đứa một cái, Tần Tuyết hai cái.

 

Trở về đội sản xuất Hồng Tinh, Tô Kiều mở cổng nhà khỏi trợn tròn mắt.

 

Trong sân, rau củ theo mùa chất thành một ngọn núi nhỏ.

 

Ba đứa nhỏ đều chơi ở bên nhà thím Hai Tần, mà từ trái sang , từ lớn đến nhỏ, cùng một tư thế dùng hai bàn tay nhỏ chống cằm, xổm bên cạnh núi rau nhỏ, chằm chằm đống rau đó.

 

Nghe thấy tiếng mở cửa, ba đứa nhỏ như ba chú chim sẻ vui mừng đầu :

 

“Cậu, mợ, hai về ạ?"

 

“Mợ ơi, các bà, các thím, các dì trong thôn mang cho nhà rõ là nhiều rau luôn ạ."

 

“Mợ ơi, ở làng thật đấy, Tiểu Cảnh thích ở đây lắm."

 

Lòng Tô Kiều tràn đầy xúc động, cô cũng thích nơi .

 

Từ kiếp đến kiếp , ấm mà những cùng huyết thống mà cô luôn mong mỏi thể cho cô, thì hàng xóm láng giềng trong thôn dành cho cô tất cả.

 

Khoảnh khắc , cô càng kiên định quyết tâm đưa bà con cùng thoát nghèo giàu!

 

Chương 89 Chính thức gặp mặt cả " (Tiếp theo chương 115)

 

“Con cả, con mua nhiều đồ thế đều là định mang đến cho con nhỏ ch-ết tiệt ?"

 

Trần Quế Anh đống đồ chất đầy phòng khách nhà , nghĩ đến việc Tô Kiến Quốc những thứ là mang tặng Tô Kiều, bà đau lòng đến xót xa.

 

Hai mươi cân gạo, hai hộp mạch nha, hai hộp sữa bột, ba hộp hoa quả đóng hộp, sáu túi kẹo sữa Thỏ Trắng, còn hai bộ quần áo mới, hai chiếc chăn bông mới tinh, và bộ ga trải giường vỏ chăn đỏ thắm mới sắm.

 

Nhiều đồ thế , ngay cả lúc nhà bà sung túc nhất, bà cũng dám mua như !

 

Tô Kiến Quốc thế thì cau mày .

 

Tô Kiến Quốc kịp mở lời, Tô Đại Vĩ lên tiếng:

 

“Bà năng kiểu gì thế?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-115.html.]

Nói với bà bao nhiêu , Kiều Kiều là con gái ruột của chúng , con gái ruột!

 

Bà mở miệng là một tiếng con nhỏ ch-ết tiệt, hai tiếng con nhỏ ch-ết tiệt, chút dáng vẻ nào ?"

 

Tô Kiến Quốc bằng ánh mắt lạnh lùng, bổ sung thêm:

 

“Mẹ, bố đúng đấy, nhất định chú ý lời ăn tiếng của .

 

Chỉ để em gái cảm nhận lòng thành của chúng , em mới thể tha thứ cho chúng .

 

Không sự tha thứ của em , hậu quả của con và tam thế nào cũng đấy.

 

Nếu con và tam rơi cảnh đó thì cứ việc tiếp tục giữ thói cũ."

 

Dưới ánh lạnh lẽo của Tô Kiến Quốc, Trần Quế Anh cúi đầu như chim cút:

 

“Con trai, con đừng giận.

 

Mẹ , chắc chắn sẽ luôn ghi nhớ, nó là con gái ruột của ."

 

cứ nghĩ đến đứa con gái ruột Tô Kiều đó, bà hận đến nghiến răng.

 

Nếu con nhỏ chổi đó về, nhà họ Tô rơi cảnh ngộ như hiện tại, nhà họ Bùi dám bắt nạt Nhan Nhan của bà?

 

Tô Kiến Quốc sắp xếp xong đống đồ mua về treo lên xe đạp.

 

Trần Quế Anh thấy Tô Kiến Quốc dắt xe mới sực tỉnh, đuổi theo hỏi:

 

“Con cả, những thứ hôm nay con định mang đến cho Tô Kiều luôn ?"

 

Sự đau xót và tiếc của đều hiện rõ mặt bà .

 

Tô Kiến Quốc thấy vẻ bủn xỉn của thì trong lòng thấy phiền não.

 

Tuy nhiên vẫn kiên nhẫn trả lời:

 

“Vâng, ngày mai Kiều Kiều tổ chức tiệc cưới , mang đến hôm nay thì ngày mai em mới dùng ."

 

“Nhà tuy trộm sạch nhưng Kiều Kiều là em gái ruột của con, em lấy chồng, những gì chúng nên chuẩn thì thể thiếu.

 

Ngoài những thứ , con còn chuẩn cho Kiều Kiều hai trăm đồng tiền của hồi môn.

 

Em sang nhà chồng, nhà ngoại chúng cũng cho em chút đồ phòng ."

 

Tô Kiến Quốc xe đạp, một chân chống đất, cố ý to với Trần Quế Anh.

 

Lời của chỉ cho Trần Quế Anh , mà còn cho tất cả những hộ dân khác trong khu tập thể.

 

Mấy ngày về thấy rõ ràng, hàng xóm trong khu tuy ngoài mặt dám gì họ, nhưng lưng thì vì chuyện của Tô Kiều mà đ-ánh giá về gia đình họ tệ hại đến cực điểm.

 

Bây giờ chỉ thể “chảy m-áu" thật nhiều mới mong cứu vãn danh tiếng của nhà họ Tô.

 

Trần Quế Anh Tô Kiến Quốc còn định cho Tô Kiều hai trăm đồng thì đau lòng đến suýt ngất .

 

Tô Đại Vĩ thấy bộ dạng giấu nổi cảm xúc của bà , liền vội vàng hằn học kéo bà trong nhà.

 

Cửa nhà họ Tô đóng , trong khu tập thể bắt đầu bàn tán xôn xao.

 

“Cậu cả nhà họ Tô cũng là suy nghĩ, cuối cùng cũng Kiều Kiều mới là con ruột, đối xử với Kiều Kiều."

 

Ngô Xuân Mai là lên tiếng đầu tiên.

 

“Kiến Quốc là cho Kiều Kiều, nhưng bà cái mặt Trần Quế Anh nãy mà xem.

 

Chậc chậc, tro đáy nồi cũng chẳng đen bằng mặt bà lúc nãy."...

 

Mọi bàn tán cánh cửa đóng c.h.ặ.t của nhà họ Tô, ai phát hiện ở một góc khuất tối tăm.

 

 

Loading...