Trông vô cùng hấp dẫn.
Tô Kiều theo bản năng nuốt nước miếng, giọng lạnh lùng của đàn ông vang lên từ đỉnh đầu:
“Mau ăn ."
Trời cao đất dày, ăn cơm là lớn nhất.
Tô Kiều đói đến dán cả bụng lưng, cũng chẳng quản nhiều nữa, cầm đũa lên bắt đầu ăn.
Sợi mì mềm trơn, quyện với mùi thơm của trứng ốp lết, miếng đầu tiên đưa miệng thơm đến mức Tô Kiều suýt chút nữa nuốt luôn cả lưỡi.
Cô từ nhỏ Tần Tranh Vanh tháo vát, việc trong việc ngoài đều lo liệu hết.
bao giờ đàn ông nấu ăn cũng ngon đến thế.
Thân hình cao lớn của Tần Tranh Vanh ngay ngắn thẳng tắp như đang họp trong quân đội, mắt thẳng phía , cố gắng cô gái đang ăn mì đối diện.
ánh mắt vẫn tự chủ mà rơi Tô Kiều.
Cô gái ăn chậm nhưng động tác vô cùng nhã nhặn.
Bàn tay nhỏ bé trắng nõn của cô cầm đũa gắp những sợi mì trắng tinh trông như một bức tranh ấm áp và đẽ.
Từ nhỏ ông nội chú trọng giáo d.ụ.c lễ nghi cho Tô Kiều, yêu cầu cô nghiêm khắc về phương diện , thế nên dẫu cho kiếp ở trong cảnh nhà họ Bùi như , cô cũng từng đ-ánh mất sự lễ độ và tao nhã từ trong xương tủy.
Tô Kiều để ý thấy ánh mắt của đang , cô đang bát mì chẳng vơi bao nhiêu mà chút khổ tâm.
Trước khi ăn cô cảm thấy đói đến mức thể ăn hết cả một con bò.
khi thực sự động đũa, cô cũng chỉ ăn một quả trứng và đầy nửa bát mì thấy no căng thể nhét thêm nữa.
Thời buổi ăn một bữa lương thực tinh hề dễ dàng, ngay cả những gia đình ở thành phố như nhà họ Tô cũng đều ăn cơm độn ngô, khoai lang, bát mì trứng thế mà bỏ phí thì thực sự quá đáng tiếc.
Cô ngước đôi mắt hồ ly ướt át, cẩn thận đàn ông đang căng thẳng phía đối diện:
“Anh Tranh Vanh, em ăn hết , thể..."
Cô hết câu thấy đôi lông mày cương nghị của nhíu c.h.ặ.t .
Tim Tô Kiều run lên một cái, vội vàng :
“Em là em ăn qua , đưa ăn tiếp thì lắm, là em nghĩ chu đáo.
Anh yên tâm, em sẽ để mì đây, mai hâm nóng ăn, lãng phí ."
Cô vội vã xong, thấp thỏm đôi mắt thâm trầm của .
Chắc hẳn trong lòng giờ đây cô chỉ hung dữ đanh đ-á, lố lăng mà còn vô lễ, lãng phí lương thực.
Cô c.ắ.n môi, cô vốn để ấn tượng cho để cùng kết hôn sống qua ngày, thế ...
Cô nghĩ nên tránh khỏi chút lo lắng.
Vừa lo lắng, vành mắt hồ ly quyến rũ đỏ lên, trong mắt cũng phủ một lớp sương mù...
Trông vô cùng đáng thương.
Tim Tần Tranh Vanh run lên, chỉ hận thể ôm lấy con nhỏ bé nũng nịu lòng mà an ủi một trận, nhưng trong lòng cô .
Anh mà thì chẳng khác nào lưu manh.
Anh đưa tay bưng bát mì lớn về phía , thấy bên trong vẫn còn hơn nửa bát mì và một quả trứng nguyên vẹn, đôi mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn.
Ăn ít thế , hèn chi eo nhỏ đến .
Anh trực tiếp dùng đôi đũa cô ăn qua, lẳng lặng bắt đầu ăn mì.
Thấy cảnh , Tô Kiều ngẩn , lau vội giọt nước mắt trào nơi khóe mắt.
Tần Tranh Vanh ăn nhanh, chỉ trong ba hai phút, hơn nửa bát mì lớn giải quyết sạch sẽ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-11.html.]
Tô Kiều vội vàng giành lấy bát:
“Để em rửa bát."
“Ngồi yên đấy."
Người đàn ông trầm giọng lệnh, giọng bá đạo mang theo uy nghiêm thể chối từ.
“Vâng."
Tô Kiều chỉ đành ngoan ngoãn xuống.
Tần Tranh Vanh bưng bát bếp, rửa sạch dọn dẹp phòng bếp sạch bong, ngăn nắp.
Đôi mắt thâm trầm của màn đêm đen kịt bên ngoài, trời còn sớm nữa, dẫu nỡ thì Tô Kiều cũng đến lúc nghỉ ngơi .
Anh bước phòng chính:
“Đi thôi, đưa em về."
Tô Kiều ngoan ngoãn dậy theo hướng về căn nhà nhỏ của ông nội.
Người đàn ông chân dài bước nhanh, mới cửa Tô Kiều rớt phía .
Cô tấm lưng cao lớn thẳng tắp của , vội vàng chạy nhỏ vài bước đuổi theo:
“Anh Tranh Vanh..."
Cô mới mở lời, Tần Tranh Vanh đột ngột dừng bước.
“Bộp!"
Tô Kiều ngờ đột ngột dừng , đôi chân kịp hãm đà, đ-âm sầm lưng .
Đồng thời, chân cô chẳng may giẫm thứ gì đó, trượt mạnh một cái.
Tô Kiều nhắm c.h.ặ.t mắt, thôi xong, chuẩn hôn đất .
Giây tiếp theo, một bàn tay lớn đầy sức mạnh ôm c.h.ặ.t lấy eo cô.
Những đầu ngón tay thô ráp cách một lớp vải mỏng chạm đúng huyệt eo của cô.
Một cảm giác tê dại chạy khắp , c-ơ th-ể Tô Kiều tự chủ mà khẽ run lên.
Chẳng hiểu Tô Kiều nhớ đến dáng vẻ bắt nạt lúc sáng, rõ ràng khi đó hứa sẽ cưới cô mà.
Vậy mà xong chuyện là lật lọng ngay.
Cô bỗng thấy tủi , đôi mắt hồ ly phủ sương mờ, vành mắt ửng đỏ.
Dáng vẻ như bắt nạt t.h.ả.m hại.
Nhìn đôi mắt tủi mà quyến rũ của cô, chiếc cổ trắng ngần thon dài đang ngả , trong đầu Tần Tranh Vanh tự chủ mà hiện lên hình ảnh lúc cô động tình sáng nay, cũng vươn cổ ngả như thế.
Ánh mắt trầm xuống, yết hầu tự chủ mà khẽ chuyển động.
nhanh ch.óng phản ứng , bực bội cau mày, thể lưu manh như thế chứ?!
Cánh tay siết nhẹ, đưa Tô Kiều vững lập tức buông cô , lùi một bước, lạnh lùng :
“Đến nơi , !"
“Vâng."
Tô Kiều ngoan ngoãn đáp một tiếng, bước chân sân nhỏ.
Cách cánh cổng sân thấp bé, cô định bàn với Tần Tranh Vanh chuyện kết hôn.
Tần Tranh Vanh bỏ , dường như chẳng ở bên cô thêm một giây nào nữa.
Tim cô chùng xuống tận đáy, quả nhiên ấn tượng gì về cô, tự nhiên cũng sẽ cưới cô vợ.
Tần Tranh Vanh vài bước, như chợt nhớ điều gì, bước chân khựng .