Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 105

Cập nhật lúc: 2026-04-17 16:05:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đi , rửa tay cùng Dạng Dạng, Tiểu Cảnh và Tiểu Diễn ăn cơm ở nhà dì.

 

Tí nữa dì sang với bà nội và cháu cho."

 

“Dạ ạ, cảm ơn dì Kiều!"

 

Thiết Đản vui sướng reo hò một tiếng, lạch bạch đôi chân nhỏ chạy rửa tay cùng Đại Bảo, Nhị Bảo và Tam Bảo.

 

Đại Bảo thấy Thiết Đản rửa tay kiểu chỉ ướt tay qua loa cho xong chuyện, liền theo phương pháp Tô Kiều dạy, tỉ mỉ dạy Thiết Đản cách rửa tay đúng cách.

 

Tô Kiều định sang nhà thím Hai hàng xóm một tiếng mới về ăn cơm.

 

Vừa mở cổng sân, đúng lúc hai đồng chí công an đội mũ cảnh sát cổng nhà cô, định giơ tay gõ cửa.

 

“Chào đồng chí, xin hỏi đây nhà đồng chí Tô Kiều ?"

 

Chương 81 Tô Nhan Nhan lấy tư cách gì mà đòi theo quân đội

 

Tô Kiều ngẩn một lát, nhanh ch.óng nhận công an đến vì việc gì.

 

“Thưa đồng chí công an, chính là Tô Kiều, xin hỏi bắt đám lưu manh tấn công ạ?"

 

Tô Kiều dứt lời, cách đó xa vang lên một giọng đầy vui mừng:

 

“Ôi trời, Kiều Kiều, thím vất vả lắm mới tìm cháu!"

 

Ngô Xuân Mai bước nhanh ba bước gộp hai đến mặt Tô Kiều.

 

“Kiều Kiều, thím cho cháu , hôm nay trong đội sản xuất của các cháu cái cô thanh niên tri thức tên Trần gì đó...

 

tìm cháu.

 

Thím thấy hai họ lén lút dắt nhà, chắc chắn là chẳng ý đồ .

 

Cháu cẩn thận đấy."

 

Ngô Xuân Mai xong, đồng chí công an lên tiếng hỏi:

 

“Đồng chí, cô thanh niên tri thức Trần gì đó mà bà là Trần Lệ Quyên ?"

 

đúng đúng!"

 

Ngô Xuân Mai liên tục gật đầu, “Chính là cái tên đó, đồng chí, các ..."

 

“Ối giời ơi, ơi..."

 

Lúc Ngô Xuân Mai mới nhận , đang chuyện với là công an, bà sợ tới mức run b-ắn , vội lùi hai bước.

 

Sắc mặt trắng bệch vài phần:

 

“Kiều...

 

Kiều Kiều, cái ... cái ?"

 

Trong khoảnh khắc Ngô Xuân Mai nghĩ nhiều.

 

Chẳng lẽ Tô Kiều liên quan đến chuyện của Tô Kiến Quân, công an đang điều tra Tô Kiều.

 

Mà bà lúc đến tìm Tô Kiều, chẳng khác nào tự chui đầu lưới ?

 

Ngô Xuân Mai càng nghĩ càng thấy đáng sợ, mặt mũi càng thêm tái nhợt.

 

Tô Kiều nỗi sợ hãi của Ngô Xuân Mai, đưa tay đỡ lấy bà, mỉm :

 

“Thím ơi, thím đừng sợ.

 

Đồng chí công an đến bắt cháu ."

 

Lúc , Tần Tranh Vanh thấy động tĩnh liền .

 

Lần khi vây bắt nhóm Tô Kiến Quân, hai viên công an cũng từng phối hợp với đơn vị của Tần Tranh Vanh.

 

Bây giờ gặp Tần Tranh Vanh, hai lập tức chào theo điều lệnh:

 

“Chào Tần doanh trưởng!"

 

Tần Tranh Vanh mặt lạnh lùng gật đầu:

 

“Chào hai đồng chí.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-105.html.]

Những kẻ hung đồ tấn công và vợ hôm nay bắt ?"

 

Công an gật đầu :

 

“Đã bắt hai tên, năm tên còn vẫn đang bỏ trốn."

 

“Tần doanh trưởng, theo lời khai của hai tên hung đồ đó, bọn chúng cô thanh niên tri thức Trần Lệ Quyên mà đồng chí đây nhắc tới thuê để tấn công vợ .

 

Trần Lệ Quyên bỏ bốn mươi đồng, yêu cầu bọn chúng khi bắt vợ thì bán vùng núi hẻo lánh.

 

Sau khi bọn chúng thất thủ, để bù đắp tổn thất, bọn chúng bắt Trần Lệ Quyên , bán cô để lấy tiền."

 

Sắc mặt của Tần Tranh Vanh và Tô Kiều đều trở nên lạnh lẽo.

 

Họ đều ngờ gan của Trần Lệ Quyên lớn đến thế.

 

Ngô Xuân Mai , sắc mặt mới dịu dọa cho trắng bệch nữa.

 

“Kiều Kiều, bọn chúng định bắt cháu bán ?

 

Giữa ban ngày ban mặt, chân thiên t.ử, gan của bọn chúng thật là quá lớn !"

 

“Giờ thì , cái con nhỏ thanh niên tri thức khốn kiếp đó gậy ông đ-ập lưng ông, tự đám lưu manh bắt bán, đáng đời!"

 

Ngô Xuân Mai mắng xong, chợt nhớ điều gì đó.

 

Lập tức tích cực phản ánh với công an:

 

“Đồng chí công an, với các , con nhỏ thanh niên tri thức khốn kiếp đó hôm nay đến tìm Trần Quế Anh.

 

Trần Quế Anh chính là của Kiều Kiều, cái mà lương tâm ch.ó tha ..."

 

Lúc Ngô Xuân Mai quên mất nỗi sợ hãi đối với phận công an.

 

Miệng lưỡi dẻo quẹo kể với công an về những gì Tô Kiều chịu đựng ở nhà họ Tô, mắng c.h.ử.i Trần Quế Anh, cuối cùng khẳng định chắc nịch:

 

“Đồng chí công an, các tra cho kỹ .

 

Những kẻ hung đồ đó chắc chắn chỉ con nhỏ thanh niên tri thức thuê , chắc chắn còn Trần Quế Anh tham gia nữa!"

 

Đồng chí công an lịch sự đáp:

 

“Cảm ơn đồng chí, thông tin bà cung cấp hữu ích, chúng sẽ điều tra đến cùng."

 

“Thím ơi, các đồng chí công an ơi, đúng lúc đến giờ cơm tối , nhà dùng bữa tối hãy ."

 

Sau khi xong việc chính, Tô Kiều mời mọc.

 

Ngô Xuân Mai lúc nãy ngửi thấy mùi thịt thơm nồng .

 

Chỉ là lúc nãy bận tâm chuyện khác nên thấy thèm lắm.

 

Bây giờ chuyện rõ ràng, bà chỉ thấy mùi vị đó chui mũi như mang theo cái móc nhỏ, cứ gãi từng chút một, khiến đám sâu thèm thuồng trong bụng bà biểu tình dữ dội.

 

“Kiều Kiều, nhà cháu hôm nay ăn thịt ?"

 

Ngô Xuân Mai rướn cổ hít hà về phía trong sân, hỏi.

 

Tô Kiều :

 

“Vâng, hôm nay đội sản xuất chúng cháu săn một con lợn rừng núi, nhà nào cũng chia thịt."

 

“Ực ——" Ngô Xuân Mai nhịn nuốt nước miếng một cái.

 

Nhà bà chỉ là công nhân bình thường của xưởng khăn mặt, miệng ăn đông, một tháng cả nhà chỉ cung cấp một cân thịt, mỗi chỉ nếm chút mùi vị.

 

Hai đồng chí công an ngửi thấy mùi thơm thực cũng thèm.

 

họ là công bộc của nhân dân, phục vụ nhân dân, chiếm tiện nghi của dân là nguyên tắc cơ bản nhất.

 

Cả hai đồng thời :

 

“Chị dâu, chúng còn công vụ , phiền nữa ạ."

 

Tô Kiều thấy họ khó xử nên cũng ép:

 

“Các đồng chí, chuyện nhà phiền các , cảm ơn các ."

 

Tiễn hai đồng chí công an xong, Tô Kiều dẫn Ngô Xuân Mai nhà.

 

 

Loading...