đám ngu ngốc nhà họ Tô vì chiếm đoạt đồ đạc của cô chủ động đào sẵn hố, cô chỉ việc tiện tay chôn bọn chúng xuống là xong, tiết kiệm nhiều thời gian.
Bây giờ vẫn đến một giờ sáng.
Trong đầu Tần Tranh Vanh là cảnh cô ghé tai chuyện với Bùi Thiên Nghĩa , tự giễu khẽ một tiếng trong lòng.
Cô đang trách đến sớm, phiền cô ân ái với yêu ?
Cũng đúng thôi!
Kể từ khi lên thành phố trở về nhà họ Tô, cô luôn dành trọn trái tim cho Bùi Thiên Nghĩa.
Hơn nữa cô là cương quyết như , thể vì chuyện ngoài ý xảy quan hệ với mà chịu gả cho chứ?
Anh thật là ngốc, rõ cô thích là Bùi Thiên Nghĩa mà vẫn tin lời dối rằng cô gả cho , đang mong chờ điều gì ?
Nhìn thần sắc của Tần Tranh Vanh, lòng Tô Kiều cũng thấp thỏm yên.
Có thấy cảnh cô đ-ánh Bùi Thiên Nghĩa ?
Liệu cưới một phụ nữ bạo lực như cô ?
Cô theo bản năng mở lời giải thích:
“Anh Tranh Vanh, thực em..."
“Có chuyện gì về hãy ."
Tần Tranh Vanh sầm mặt, dứt khoát lên tiếng nhanh ch.óng trèo lên xe đạp.
Dẫu cho cô hối hận gả cho nữa thì cũng chẳng lời oán thán nào.
Chỉ là hôm nay cô gây gổ với nhà họ Tô như , nếu ở chắc chắn sẽ chịu uất ức.
Anh thấy cô chịu khổ, đưa cô về đội sản xuất.
Tần Tranh Vanh tự tìm cho một lý do vẻ đường hoàng.
Tuyệt đối vì ở bên cô thêm một lát nên mới đưa cô về.
Tô Kiều há miệng nhưng những lời định nghẹn ở cổ.
Cô chỉ đành nghiêng yên xe đạp, hai tay nắm c.h.ặ.t lấy khung yên xe, cẩn thận dám chạm đàn ông đang tức giận.
Tần Tranh Vanh len lén liếc .
Thấy cô cố gắng tránh né , đôi môi mỏng của mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng.
Quả nhiên cô ghét , đến gần .
Tô Kiều tấm lưng rộng lớn của đàn ông với ánh mắt đầy luyến lưu, trong đầu tự chủ mà hiện lên cảm giác khi chạm tay những khối cơ bắp của .
Thực sự... dễ chịu.
Tay cô như kẻ trộm lén lút nắm lấy một góc áo của .
lúc , xe đạp dường như vấp một hòn đất, nảy mạnh một cái.
C-ơ th-ể Tô Kiều mất kiểm soát nhào về phía , đ-ập thẳng lưng , đôi tay cũng theo bản năng vòng qua ôm lấy eo .
Cảm giác mềm mại va lưng khiến tim Tần Tranh Vanh đ-ập thình thịch, vô thức thẳng lưng hơn một chút.
Anh cúi đầu đôi bàn tay nhỏ bé đang vòng qua eo , trong đôi mắt thâm trầm đầy ắp ý .
Tô Kiều cẩn thận sờ nhẹ khối cơ bụng cứng ngắc của .
Cô chút luyến tiếc cảm giác an khi ôm , nhưng sợ nghĩ đoan chính nên chỉ ôm một lát vội buông , giọng chút hoảng hốt:
“Xin... xin ."
Sự ấm áp nơi vòng eo và sự mềm mại nơi tấm lưng đồng thời biến mất, ý trong mắt Tần Tranh Vanh vụt tắt, khoé môi đang nhếch lên cũng xị xuống.
Anh nhếch môi tự giễu, cô ghét như , tại còn gả cho ?
Anh mím c.h.ặ.t môi, chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-me-ke-cua-ba-dua-nho-chi-muon-lam-giau/chuong-10.html.]
Lòng Tô Kiều như đ-ánh trống, chắc chắn là vì thấy hành động của cô quá lố lăng nên để ý đến cô nữa.
Suốt chặng đường cả hai đều im lặng.
Về đến đội sản xuất, Tần Tranh Vanh đưa Tô Kiều đến bên ngoài căn nhà nhỏ của ông nội.
Tô Kiều xuống xe, căn nhà nhỏ nơi cô sống suốt hai mươi năm, dù ông nội còn nữa nhưng nơi đây vẫn là bến đỗ bình yên của cô.
Nhìn bóng lưng Tô Kiều trong sân, Tần Tranh Vanh nghĩ đến việc cô mới ôm vì xe xóc một cái vội vàng buông , cứ như là thú dữ mà tránh kịp .
Lòng bỗng thấy bực bội lạ lùng.
Anh tựa cổng sân, theo bản năng rút một điếu thu-ốc .
Điếu thu-ốc ngậm lên môi định châm lửa, chợt nghĩ đến vòng eo nhỏ nhắn mà thể một tay ôm trọn của cô.
Đám khốn kiếp nhà họ Tô bình thường cho cô ăn no ?
Nếu cô g-ầy đến thế?
Tô Kiều tưởng nhớ ông nội một lát nén cảm xúc trong lòng, đầu tươi như hoa Tần Tranh Vanh.
Tần Tranh Vanh theo bản năng thẳng hiên ngang.
“Anh Tranh Vanh..."
Tô Kiều thấp thỏm mở lời.
Cô lên tiếng thì giọng của cũng truyền tai:
“Đi theo !"
“Vâng!"
Tô Kiều ngẩn một chút, giọng điệu của hung dữ bá đạo, cô dám phản kháng, ngoan ngoãn theo sang nhà bên cạnh.
Sân nhà hai sát cạnh .
Sau khi bước cổng nhà , Tần Tranh Vanh chỉ tay về phía phòng chính, lệnh bằng giọng trầm khàn, bá đạo:
“Vào trong ."
Tô Kiều:
“Vâng, Tranh Vanh, em..."
Cô đang vội hỏi xem còn cưới cô nữa , nhưng Tần Tranh Vanh chẳng thèm để ý đến cô, thẳng bếp.
Tô Kiều:
...
Chương 7 Ngày mai đăng ký
Sau khi bếp, Tần Tranh Vanh theo bản năng liếc về phía phòng chính.
Hừ, cô với rằng cô thích là gã mặt trắng đó nên thể kết hôn với chứ gì?
Cô nóng lòng vạch rõ ranh giới với đến thế ?
Tần Tranh Vanh mím c.h.ặ.t đôi môi mỏng, cô hối hận cũng , vốn dĩ với điều kiện hiện tại cũng chẳng tư cách gì để cưới cô .
Huống hồ hôn nhân quân đội khó ly hôn, nếu cô thật sự cưới mới hối hận thì lúc đó mới thực sự rắc rối.
Tô Kiều chút bất an đợi trong phòng chính.
Một lát , một mùi thơm hấp dẫn toả từ trong bếp.
“Ục ục ục..."
Bụng Tô Kiều vì mùi thơm quyến rũ mà phát tiếng kêu ngượng ngùng, lúc cô mới nhớ cả ngày hôm nay cô ăn gì.
Đang nghĩ ngợi thì một bát mì trứng đặt mặt cô.
Những sợi mì trắng ngần bên hai quả trứng ốp lết và vài lát rau xanh mướt.