“Chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng.” Chu Cầm lườm một cái, đầu Vân Bắc : “Đừng tự dát vàng lên mặt . sẽ ghen tị với cô ? Bớt mơ mộng .”
“Vậy ?” Vân Bắc đối phương với vẻ mặt chế giễu, một phó thấu cô .
Chu Cầm trong lòng tức giận, tay đ.á.n.h Vân Bắc. Tuy nhiên, ngay khi cô chuẩn giơ tay lên, cảm thấy một trận ngứa ngáy.
Thế là, cô chỉ đành hung hăng trừng mắt Vân Bắc một cái, đưa tay gãi ngứa.
Cô gãi, dường như mở một công tắc nào đó, cả đều ngứa ran.
Chu Cầm cũng kiềm chế gãi, nhưng nhịn . Bởi vì thật sự quá ngứa. Vì , cô chỉ đành ngừng gãi.
Ban đầu, cô chỉ dùng một tay gãi, cuối cùng cả tay cũng dùng đến. Vì , cô đành đặt hộp cơm sang một bên, gãi .
Mọi thấy Chu Cầm đột nhiên ngừng gãi , giật , từng một đều tránh xa cô . Vân Bắc thì sớm cầm hộp cơm lấy cơm, một phó liên quan đến .
Chu Cầm thấy tránh như tránh tà, tức hận, nhưng cũng cách nào. Ai bảo cô đang ngừng ngứa ngáy chứ.
Lúc , cô thể dừng tay, hai tay cùng gãi cũng xuể.
Như còn đủ, gãi đến cuối cùng, cô cảm thấy quần áo chút vướng víu, bắt đầu cởi đồ.
Mọi thấy Chu Cầm cởi đồ mặt , giật , khỏi lớn tiếng hét lên: “Chu Cầm, cô gì, chơi trò lưu manh ?”
Lời thốt , động tác cởi đồ của Chu Cầm cứng một chút, nhanh ch.óng chạy . Cô chạy, cởi áo khoác trắng xuống.
Chạy một mạch về ký túc xá, Chu Cầm đóng cửa , cởi hết quần áo.
Mọi trong nhà ăn chứng kiến bộ quá trình, tuy xem trò của Chu Cầm, nhưng cũng khỏi lo lắng.
“Các xem, Chu Cầm là bệnh ngoài da gì chứ? Nếu , đang yên đang lành, cô đột nhiên như ?”
“Ai , cô dính thứ gì đó sạch sẽ.”
Lúc , cũng hỏi Vân Bắc: “Bác sĩ Vân, cô thấy Chu Cầm ?”
“Có lẽ là ăn thứ gì đó dị ứng .” Vân Bắc lạnh nhạt đáp, như thể chuyện liên quan đến cô.
Hôm nay, chỉ là cho Chu Cầm một bài học nhỏ. Nếu cô vẫn tiếp tục tìm cô gây sự, thì cô sẽ thỉnh thoảng ‘dị ứng’.
Thuốc do Vân Bắc , hiệu quả thời gian kiểm soát . Sau khi Chu Cầm về ký túc xá lâu, hiệu quả của t.h.u.ố.c hết.
Trên còn ngứa, Chu Cầm còn tưởng là do dùng nước lau rửa. Lúc , cô cũng nghĩ đến Vân Bắc. Chỉ nghĩ, là do mấy ngày tắm.
Tuy nhiên, cô , trực tiếp bỏ lỡ bữa trưa ở nhà ăn. May mà trong phòng cô đồ ăn, nếu sẽ đói cả buổi chiều.
Lúc , cô cũng dễ dàng ngoài, dù còn ngứa, nhưng những vết gãi mặt vẫn còn rõ ràng. Nếu cô ngoài, khác thấy chắc chắn sẽ nhạo cô .
Đợi Vân Bắc ăn cơm xong trở về, Chu Cầm mở hé cửa phòng , hét mặt cô: “Họ Vân , buổi chiều , cô xin nghỉ cho .”
“Cô tự xin !” Vân Bắc lườm Chu Cầm một cái, nhờ việc, giọng điệu cũng hơn một chút, còn một phó lệnh, ai chiều cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-70-ngan-dam-theo-quan-o-dai-vien-truoc-nha-thu-truong-co-dai-my-nhan/chuong-38-co-muon-choi-tro-luu-manh-sao.html.]
Vì , xong cô liền định nhà.
Chu Cầm thấy Vân Bắc chịu giúp , tức giận, nhưng gì cô. cô cũng thể xin nghỉ, nếu sẽ trừ lương.
Tuy trừ nhiều, nhưng đó cũng là mấy đồng. Cô thể ăn mấy bữa ngon .
Nghĩ đến đây, Chu Cầm đành hạ giọng, với Vân Bắc: “Vân Bắc, nếu cô giúp xin nghỉ, sẽ gây sự với cô nữa, thế nào?”
Vân Bắc trực tiếp để ý, đóng sầm cửa . Chu Cầm gây sự với cô, cứ việc tay, cô sợ.
Thấy Vân Bắc đóng cửa phòng, Chu Cầm hận vô cùng. Cô đành về phòng , nghĩ bụng lát nữa xem tìm khác .
Vân Bắc gian, tiên dạo cho tiêu cơm, ngủ một giấc. Đợi cô ngủ đủ, mới ruộng, xem lương thực thể thu hoạch .
Lương thực trong gian , chất lượng , ăn còn vị ngọt. Đương nhiên, quan trọng nhất là năng suất cao.
So với bây giờ một mẫu chỉ hai ba trăm cân, trong gian thể đạt đến tám chín trăm, thậm chí cả nghìn cân.
Vân Bắc lúa nước, bắt đầu vàng. thu hoạch, còn cần nửa tháng nữa. Đi dạo một vòng trong gian, Vân Bắc trở về nhà gỗ, lấy một chồng bản thảo .
Dù cũng rảnh rỗi, cô một bài báo gửi , kiếm thêm chút tiền. Tuy bây giờ một công việc định, nhưng lương cao lắm, một tháng chỉ ba mươi đồng.
Đối với cô, tiền vẫn quá ít. Vì , cô nghĩ nghĩ , cảm thấy vẫn là gửi bài báo kiếm tiền hơn.
Hơn nữa, đây cũng là một con đường lui của cô. Lỡ như bác sĩ nữa, cô còn tiền nhuận b.út, cũng lo thu nhập.
Về việc gì, Vân Bắc sớm nghĩ xong.
Kiếp là đặc công, cô thực hiện vô nhiệm vụ, gặp nhiều chuyện. Hơn nữa bây giờ môi trường như , cô cảm thấy vẫn nên những thứ tích cực hơn.
Trong lúc Vân Bắc đang bản thảo, Tư Nam Chiêu dẫn theo cấp , đang xuyên qua rừng núi biên giới. Nhiệm vụ của họ, là tiếp ứng hai nhà khoa học.
Họ là một cặp vợ chồng, vượt ngàn dặm xa xôi, từ nước ngoài vượt qua bao khó khăn, trở về nước xây dựng.
Nào ngờ, vì tin tức lộ, g.i.ế.c họ diệt khẩu. Mà nhiệm vụ của Tư Nam Chiêu và đồng đội, chính là đưa họ về an .
Đường trong rừng dễ , nhưng tốc độ của Tư Nam Chiêu và cấp chậm, hai ngày xuyên rừng, đến địa điểm hẹn.
Đến nơi, Tư Nam Chiêu bảo dừng nghỉ ngơi, đồng thời cũng cử hai chiến sĩ dò la tình hình.
Không lâu , hai chiến sĩ trở về, với Tư Nam Chiêu: “Đại ca, phía một nhóm đang về phía chúng , khớp với thông tin chúng nhận .”
“Ở , xem.”
Tư Nam Chiêu theo hai dò xét, nhận nhóm đó quả thật vấn đề. Số nhiều hơn gấp đôi so với thông tin họ nhận , còn hai trói bằng dây thừng.
Nếu đoán sai, hai đó lẽ chính là hai nhà khoa học mà họ tiếp ứng.
Nghĩ đến đây, Tư Nam Chiêu trở về nơi em nghỉ ngơi, sắp xếp di chuyển. Rõ ràng, tình báo của họ vấn đề.
Lần , họ thể sẽ lành ít dữ nhiều.