Quân Hôn 60: Ác Thê Khuynh Đảo Khu Gia Quyến - Chương 5: Hệ Thống Nhắc Nhở
Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:00:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Hướng Bắc một đoạn, mới phát hiện Bạch Tô Tô theo.
Hắn dừng bước, thở hổn hển một chút, mới mất kiên nhẫn thúc giục: “Cô dù sức mạnh, thương cũng cần nghỉ ngơi chứ? Nhanh lên, về nhà!”
Bạch Tô Tô khẽ thở dài, cuối cùng vẫn theo.
Nhà họ Bạch tuy là vũng lầy, nhưng vẫn hơn là lang thang ngoài đường, kết hôn hình thức với Tần Hướng Bắc, cũng coi như tạm thời giải thoát, haiz!
Tần Hướng Bắc đưa Bạch Tô Tô về đến cổng nhà họ Bạch, ở cổng đợi một lúc, thấy tiếng cãi vã, mới từ từ về nhà .
“Yo, đại tiểu thư nhà chúng cuối cùng cũng chịu về !”
Bạch Tô Tô nhà, giọng âm dương quái khí của bà nội Bạch vang lên.
“Ta còn tưởng ngươi cứng rắn về nữa chứ, thế? Thằng nhóc họ Tần phát hiện ngươi là đồ vô dụng, cần ngươi nữa ?”
Bạch Tô Tô lười để ý đến bà , cô cũng trực tiếp về nhà Tần Hướng Bắc, nhưng dù cũng đăng ký kết hôn, cũng đám cưới, nếu thật sự , e là tối hôm đó sẽ trong làng lôi nhạo.
“Bà nội, ít nhất cháu còn ưa , còn bà thì ?”
Khóe miệng Bạch Tô Tô treo một nụ mỉa mai, xong nhà kho củi bên cạnh, đóng cửa .
Bà nội Bạch ở ngoài cửa một lúc lâu mới hiểu ý của Bạch Tô Tô, tức đến đập đùi, gào lên với Bạch: “Mày xem, đây là đứa con gái ngoan mày sinh đấy, cái thứ trời đ.á.n.h thánh vật!”
Mẹ Bạch rụt cổ , dám đáp lời.
Cha Bạch bên cạnh liếc bà một cái, ánh mắt đầy cảnh cáo.
Đêm dần sâu, tiếng c.h.ử.i rủa ngoài nhà kho củi cuối cùng cũng dần lắng xuống, chỉ còn tiếng côn trùng kêu râm ran cam chịu cô đơn.
Bạch Tô Tô đống rơm lạnh lẽo, vết thương trán đau âm ỉ, bụng thì đói khát cồn cào.
Cơ thể của nguyên chủ, từ sáng đến giờ, ngoài mấy ngụm nước lạnh, hạt cơm nào bụng.
Nhà họ Bạch dường như chắc chắn rằng tối nay cô sẽ khuất phục, sẽ như khi âm thầm chịu đựng tiếp tục trâu ngựa, ngay cả một miếng ăn cũng chừa cho cô.
“ là… hổ xuống đồng bằng ch.ó khinh!”
Lòng Bạch Tô Tô hoang vắng.
Kiếp tuy đ.á.n.h đ.ấ.m c.h.é.m g.i.ế.c, nhưng ít nhất lo ăn uống, sức mạnh là chân lý.
Kiếp một sức mạnh, mắc kẹt trong cơ thể đầy thương tích và gia đình kỳ quặc , ngay cả sự sinh tồn cơ bản cũng thành vấn đề.
Thời buổi , đồ núi đều là của tập thể, cũng thể săn, tự ý săn bắt phát hiện thì , nhưng một khi phát hiện, cả nhà sẽ gặp xui xẻo.
Tuy cô cần lo cho nhà họ Bạch, nhưng thể nghĩ đến Tần Hướng Bắc.
Hơn nữa với cơ thể đang hoa mắt ch.óng mặt , e là mồi cho thú dữ.
Lúc cô vô cùng hối hận vì sĩ diện mà xách tảng đá một đoạn đường, vì đó đều là tiêu hao năng lượng!
Cô chút buông xuôi nhắm mắt , dùng sức gãi mái tóc vốn rối bù.
“Có chút gợi ý cũng , ví dụ như ở nhặt tiền…” cô gần như tuyệt vọng lẩm bẩm.
Ngay khi ý nghĩ lóe lên, mắt đột nhiên hiện một dòng chữ.
“Ting tong! Người bạn đồng hành chân thành của ngài – Hệ thống Nhắc nhở Mỗi ngày, tuy đến muộn nhưng nhất định sẽ đến, chúc mừng ký chủ kích hoạt thành công hệ thống , bắt đầu hành trình sinh tồn lười biếng tại thời đại !”
Một dòng chữ nhấp nháy với nhịp điệu vui tươi, kèm theo một biểu tượng mặt vẽ tay, đột ngột lơ lửng ngay mắt cô.
Bạch Tô Tô đột ngột mở to mắt, thẳng dậy ngay lập tức, quên cả cơn đau trán.
Bàn tay vàng?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-60-ac-the-khuynh-dao-khu-gia-quyen/chuong-5-he-thong-nhac-nho.html.]
Trang tiêu chuẩn của xuyên , cô cũng ?
“Nhắc nhở ấm áp hôm nay (Cấp 1/Phẩm chất trắng) gửi đến, mời ký chủ kiểm tra~”
“Nội dung nhắc nhở: Sáng sớm ngày mai, tại ao làng phía đông, sẽ một con châu chấu què chân lạc chìm trầm tư, suy ngẫm về ý nghĩa của kiếp côn trùng trong suốt mười phút. Sự trầm tư thể khiến nó bỏ lỡ thời gian kiếm ăn nhất, xác suất đói tăng bảy mươi phần trăm.”
Bạch Tô Tô: “…”
Cô chớp mắt, chớp mắt.
Dòng chữ vẫn còn đó, mơ, nhưng gian, linh tuyền, hệ thống vạn năng, gói quà tân thủ mà cô mong đợi… gì cả.
Chỉ một “nhắc nhở ấm áp” về việc một con châu chấu què chân ngày mai đói ?
Một cảm giác bất lực sâu sắc dâng lên trong lòng.
Cô thậm chí còn tức đến bật , nhỏ giọng phàn nàn: “…Ta cái để gì? Giao lưu triết học với nó? Hay là đợi nó đói ngất nhặt về ăn thêm?” Cũng đủ nhét kẽ răng!
Chẳng lẽ là đang chế giễu cô cũng là con châu chấu mùa thu, nhảy nhót bao lâu nữa?
Cô hơn con châu chấu ở chỗ chân cô vẫn lành lặn?
Dường như cảm nhận sự ghét bỏ của cô, dòng chữ màn hình sáng lên:
“Thân ái~ Đừng xem thường bất kỳ thông tin nào nhé! Bướm vỗ cánh còn thể gây bão, lỡ như sự trầm tư của con châu chấu , gián tiếp ảnh hưởng đến hành trình của một con giun dậy sớm bắt sâu, từ đó đổi tỷ lệ thành công săn mồi của một con chim dậy sớm, tiếp đó ảnh hưởng đến vị trí phân chim rơi xuống, cuối cùng dẫn đến…”
Phía là một chuỗi suy luận liên ngày càng vô lý, cuối cùng thậm chí còn lôi cả “ thể ảnh hưởng đến nhân duyên tương lai của ký chủ” .
Bạch Tô Tô mặt biểu cảm màn hình sáng tự “chém gió”, lòng gợn sóng, thậm chí còn buồn ngủ.
Bàn tay vàng là một tên hề ?
Hơn nữa còn thuộc tính lắm lời.
“…Tóm , thông tin chuyện nhỏ, chi tiết quyết định thành bại! Mời ký chủ coi trọng mỗi lời nhắc nhở, cảm nhận bằng cả trái tim những… ờ, bất ngờ của cuộc sống?”
Màn hình sáng cuối cùng dường như cũng bịa nữa, dòng chữ nhấp nháy một cái, biểu tượng mặt biến thành một bộ dạng gãi đầu ngượng ngùng.
“Ngoài những… bất ngờ , còn chức năng nào khác ? Ví dụ như, dự báo thời tiết? Hoặc cho ở thể kiếm chút đồ ăn?” Bạch Tô Tô ôm chút hy vọng cuối cùng hỏi.
Màn hình sáng lập tức phản ứng tích cực:
“Quyền hạn của ký chủ đủ, hiện tại chỉ mở nhắc nhở ấm áp cấp một (trắng). Các cấp độ nhắc nhở cao hơn (như nhắc nhở sinh hoạt màu xanh lá, nhắc nhở cảnh báo màu xanh lam, nhắc nhở cơ hội màu tím, nhắc nhở nguy cơ màu đỏ, v. v.) cần ký chủ đạt điều kiện cụ thể hoặc khi hệ thống nâng cấp mới mở khóa nhé~!”
“Còn về đồ ăn…”
Dòng chữ màn hình sáng dừng một chút, hiện một dòng chữ:
“Dựa phân tích dữ liệu trạng thái hiện tại và môi trường của ký chủ, đề nghị ký chủ… kiên nhẫn chờ đợi bữa sáng ngày mai. Hoặc, thử cộng hưởng tinh thần với con châu chấu què chân đang suy ngẫm về cuộc đời, lẽ sẽ quên cơn đói?”
Bạch Tô Tô: “…”
Thôi, coi như gì.
Không những vô dụng, mà còn chức năng tự châm biếm.
Cô hít một thật sâu, tự nhủ bình tĩnh.
Tránh vì đói mà mất kiểm soát cảm xúc đắc tội với cái hệ thống , lỡ nó bỏ cô , chẳng cô sẽ càng hối hận hơn ?
Có còn hơn … nhỉ?
Biết … một ngày nào đó cái hệ thống rách lên cơn, cho một lời nhắc nhở hữu ích hơn thì ?