Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 9: Tôi chặt tay cô đấy

Cập nhật lúc: 2026-01-27 10:13:00
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không thấy đối phương lên tiếng nữa, cô sang cô giáo chủ nhiệm đang ngẩn :

"Và bây giờ xem camera lúc xảy sự việc. Lục Ninh nhà sẽ vô cớ tay."

Lục Ninh đột ngột ngẩng đầu.

Kiều Ngô mở chiếc máy tính luôn mang theo bên , trong đó một thư mục ghi bộ thời gian, địa điểm và tiền bồi thường của mỗi Lục Ninh xảy xung đột đây.

Cô đẩy màn hình về phía giáo viên:

"Trước đây ở nước ngoài thể trực tiếp đến , hôm nay rõ căn nguyên của . Phiền cô giáo gọi phụ của những bạn học đó đến một chuyến."

Phòng y tế bỗng chốc im phăng phắc.

Người phụ nữ trẻ cạnh Lục Ninh dáng vẻ thanh tao, đôi mắt lớp kính trầm mặc sâu xa, lời đanh thép:

"Tiền đền , tiếp theo đến lượt chúng tính những khoản nợ khác."

Không ai ngờ một trẻ tuổi thế tâm tư tỉ mỉ và khí thế mạnh mẽ đến .

Từ đầu đến cuối, Kiều Ngô hề chút kích động nào.

Cô lịch sự đưa tay về phía cô giáo chủ nhiệm:

"Quên mất giới thiệu, là quản gia của Lục Ninh, Kiều Ngô."

Giọng cô vẫn ôn hòa, nhưng cô giáo chủ nhiệm kinh ngạc đến mức quên cả bắt tay.

Với địa vị và vòng tròn xã hội của bất kỳ ai ở đây, họ căn bản thể tiếp xúc với như .

Kiều Ngô sống trong Lục trạch từ nhỏ, nhận nền giáo d.ụ.c tinh hàng đầu, hằng ngày đều tiếp xúc với những thành đạt.

Nếu vì cái cốt truyện tiểu thuyết kỳ quặc , thể trở nên ngu ngốc và sợ hãi như thế .

Lúc thằng nhóc béo và im như thóc.

Trong lúc chờ các học sinh khác đến, Lục Ninh cúi đầu chằm chằm vết thương xử lý của , im lặng hồi lâu mới hiểu , Kiều Ngô bảo đến muộn là vì chuẩn những tài liệu .

đá nhẹ mũi giày Kiều Ngô: "Này."

Kiều Ngô đang xem camera khẽ nghiêng đầu: "Hửm?"

"Tại tin là vô cớ tay?" Lục Ninh lý nhí hỏi.

Mặc dù đây Kiều Ngô cũng thấy cô gì cũng đúng, nhưng cảm giác khác, Lục Ninh tài nào phân tích nổi.

" hề nghĩ ." Kiều Ngô thật: "Nếu là cố ý gây sự, tí nữa đến, em vẫn xin ."

Lục Ninh tuy dung túng, nhưng hai năm qua cô ở nước ngoài, nhiều chuyện rõ ràng, chừng Lục Ninh cũng lúc kiếm chuyện thật.

Lục Ninh: "..." Bảo cô xin ?

"Trong từ điển của hai chữ xin !"

"Giờ thì đấy."

"Kiều Ngô, rốt cuộc cô đến đây giúp ai thế?" Lục Ninh bực dọc: "Làm việc của , chuyện nên quản thì đừng quản, ?"

Kiều Ngô khẽ dùng trán cụng nhẹ đầu cô nhóc: "Lục Ninh, tự lập nghĩa là chịu trách nhiệm."

"Ai bảo chịu trách nhiệm!"

"Được, tí nữa nếu sai thì xin ." Kiều Ngô khẽ: " vệ sĩ lên đây một chuyến ."

"... Chú tư đúng, cô càng lúc càng ai là chủ ai là tớ ."

Nói xong mới phát hiện Kiều Ngô căn bản , cô đang nhíu mày màn hình máy tính.

Hóa sự chú ý của cô camera thu hút, đoạn đang phát là cảnh sáng sớm nay...

"Đừng xem nữa!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-gia-qua-duong-trong-tieu-thuyet-hao-mon-cau-huyet/chuong-9-toi-chat-tay-co-day.html.]

Lục Ninh bật dậy che màn hình .

Vì mấy cái sủi cảo hất đổ mà đ.á.n.h , thật mất mặt c.h.ế.t .

khi cô đầu , liền bắt gặp ánh mắt của Kiều Ngô. Yên tĩnh vô cùng, dường như ẩn chứa sự xót xa.

"Xin ." Kiều Ngô một nữa: " đến muộn."

Lục Ninh hiểu cô lặp câu ý nghĩa gì, nhưng sống mũi bỗng thấy cay cay.

"Ai thèm quan tâm cô."

Kiều Ngô đoán sai.

Tuy Lục Ninh ở trường thường xuyên xích mích với khác, nhưng ngoại trừ vài đầu là cả hai bên đều vấn đề, thì về cơ bản là đám quản, cứ chuyện là dùng tiền dàn xếp, nên cố tình đến kiếm chuyện.

Kết quả là Lục Ninh cũng chẳng xin mấy .

Có lẽ thực sự sợ vệ sĩ lên lầu, cô cũng ngoan ngoãn xin những trường hợp sai.

Giải quyết xong việc, cô tiện tay đưa Lục Ninh về nhà luôn.

Lục Ninh hiếm khi im lặng, về đến nhà là chui tọt phòng .

Kiều Ngô cũng thể tịnh tâm xử lý chuyện luật sư.

hề dọa dẫm mấy phụ , để họ thế nào là thủ đoạn thì Lục Ninh mới nhắm nữa.

Lục thị cũng đội ngũ luật sư chuyên phụ trách mảng đời sống của thành viên trong gia đình.

Cánh cửa lớn ai đó đá một cú "rầm" trời giáng.

Đối diện với ánh mắt khiêu khích của Lục Ứng Trì, Kiều Ngô cúi đầu xuống tiếp tục việc.

Thật ấu trĩ.

Lục Ứng Trì thấy càng bực bội.

Sáng sớm ép học tiết đầu, cả ngày như một hòn lửa, ngay cả tinh thần uống rượu tối nay cũng , chỉ về nhà ngủ bù, mà kẻ tội đồ đang hưởng thụ ở nhà.

Anh bước tới đe dọa:

"Kiều Ngô, ngày mai nếu cô còn dám bấm cái chuông rác rưởi đó nữa, ông đây sẽ c.h.ặ.t t.a.y cô."

Kiều Ngô "ừ" một tiếng, đầu cũng ngẩng lên, nhưng chìa tay đặt mặt bàn, ý tứ rõ ràng: Chặt , mai vẫn bấm đấy.

Lục Ứng Trì khích tướng, vung một đòn tay c.h.ặ.t xuống cổ tay cô.

Mặt bàn phát tiếng trầm đục, cổ tay trắng nõn của cô lập tức hiện lên một lằn đỏ.

Lúc Kiều Ngô mới chậm rãi ngẩng đầu.

Nhớ đến cảnh sáng nay ánh mắt cho nhụt chí, Lục Ứng Trì cố tỏ cứng rắn:

"Tự cô bảo c.h.ặ.t đấy nhé, còn dùng thật lực !"

Ai bảo cô chịu tránh.

Kiều Ngô gì, tùy tay rút con d.a.o đặt trong đĩa trái cây , tuốt vỏ d.a.o ném "choảng" một tiếng lên bàn, hất cằm:

"Lục Ứng Trì."

: "Hoặc là hôm nay c.h.ặ.t t.a.y luôn , hoặc là ngày mai sáu giờ rưỡi dậy."

Lục Ứng Trì: "?"

Cái gì cơ?

Sao còn sớm hơn cả hôm nay !

Lại còn cô khiêu khích ngược nữa?

Loading...