Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 8: Tôi chặt tay cô đấy

Cập nhật lúc: 2026-01-27 10:12:27
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gương mặt cô bình thản, ôn hòa nhưng vô tình lấn át khí thế của những mặt trong phòng.

"Cô là...?"

Cô giáo chủ nhiệm ngập ngừng hỏi.

Trẻ thế , chắc nhỉ?

Chẳng Lục Ninh bảo bố em trời ?

Kiều Ngô ôn tồn: "Chào cô, là..."

Lục Ninh ngắt lời:

"Đừng quan tâm nhiều thế. Giờ đến , định giải quyết thế nào thì thẳng . Còn nữa..."

chỉ tay thằng nhóc béo:

"Bây giờ đ.á.n.h nó thêm trận nữa, cô tính xem mất bao nhiêu tiền."

Mọi : "..."

Kiều Ngô khẽ thở dài. Kiểu "đào mỏ" thì mới lạ.

"Lại đây." Cô vẫy tay gọi Lục Ninh.

Lục Ninh thể tin nổi: "Cô đang lệnh cho đấy ?"

Trông mong đứa nhỏ ngoan ngoãn là chuyện thể nào.

Kiều Ngô bước tới, nắm lấy cổ tay trắng ngần đang xắn tay áo của cô nàng, nhẹ nhàng kéo về phía .

Lục Ninh lập tức nổi đóa: " bảo là đừng chạm !"

Thế nhưng dù cô vùng vẫy thế nào, cổ tay vẫn Kiều Ngô giữ c.h.ặ.t.

"Đừng quậy nữa."

Kiều Ngô cúi , ghé sát tai cô khẽ:

"Vệ sĩ đang ở lầu đấy, em để bao nhiêu thấy cảnh vệ sĩ khống chế ?"

Nghĩ đến cảnh sáng nay ép lên xe, mặt Lục Ninh thoắt cái đen sầm :

"Vừa lệnh đe dọa, cô giỏi thật đấy..."

"Xin nhé."

Lục Ninh sững .

" bận chuẩn vài thứ nên đến muộn."

Kiều Ngô liền thụp xuống, vén ống quần đồng phục lấm bẩn của cô lên đến đầu gối.

Nhìn rõ những vết thương đó, liếc qua mu bàn tay, cô hỏi:

"Sao xử lý vết thương của ?"

Cô giáo chủ nhiệm vội giải thích:

"Lục Ninh cho bác sĩ trường chạm , em bảo đau."

"Vết thương đau ?"

Kiều Ngô dậy, khẽ ấn nhẹ giữa lông mày cô , mỉm : "Mắt đỏ hết cả kìa."

"Ai mắt đỏ chứ! Chút vết thương vặt thôi."

Lục Ninh vẫn còn đang thẫn thờ vì câu xin lúc nãy.

Thực chỉ cần cô nổi giận, Kiều Ngô luôn xin ngay lập tức, nhưng cảm giác khiến cô thấy quen chút nào.

Bởi vì cô sự lấy lệ nịnh hót, cô ... Cười dịu dàng thế cái gì!

Kiều Ngô đang ngẩn ngơ chuyện gì:

" đưa bác sĩ gia đình đến, để cô xem cho em."

" đau, chỉ đ.á.n.h thôi."

"Ngoan nào."

Đầu xoa một cái, cả Lục Ninh cứng đờ, vành tai ẩn hiện sắc đỏ.

Mẹ của thằng nhóc béo bên cạnh rảnh để xem cảnh gia đình họ hòa thuận, vội vàng kéo chủ đề về :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-gia-qua-duong-trong-tieu-thuyet-hao-mon-cau-huyet/chuong-8-toi-chat-tay-co-day.html.]

"Phụ của Lục Ninh, chi bằng cô vết thương của con . Con rõ ràng nặng hơn con cô nhiều, tiền cũng càn chứ."

cứ tưởng đến ghê gớm lắm, hóa là một phụ nữ trẻ măng thế thì tích sự gì, nhất định vòi một khoản lớn mới !

Nghe , Kiều Ngô , thần sắc mặt nhạt rõ rệt:

"Vậy báo cảnh sát ."

Bốn chữ đơn giản, dứt khoát khiến tất cả lặng hồi lâu.

"Trẻ con xích mích nhỏ thôi, báo cảnh sát gì?"

Mẹ thằng nhóc béo chuyện rùm beng lên:

" con cô đ.á.n.h con nông nỗi , tiền t.h.u.ố.c men trả chứ?"

Kiều Ngô gật đầu, hỏi: "Bao nhiêu?"

Lục Ninh đang bác sĩ giữ xử lý vết thương thấy câu thì c.ắ.n môi.

Quả nhiên vẫn giống như đây, cứ đền tiền là xong chuyện, dường như cô gây họa lớn thế nào thì chỉ cần tiền là giải quyết hết.

"Đưa con bệnh viện kiểm tra tổng quát, tiền t.h.u.ố.c men cộng thêm phí tổn thất tinh thần, năm nghìn tệ quá đáng chứ?"

"Mẹ, nó còn hỏng quần áo, cặp sách với đồ dùng học tập của con nữa."

"Vậy thì sáu nghìn!"

Hai con kẻ xướng họa, Kiều Ngô hề cắt ngang, chỉ lấy điện thoại bấm vài cái.

Mẹ thằng nhóc béo cứ tưởng cô định chuyển khoản, lập tức đưa điện thoại của :

"Quét mã nhận tiền của ..."

ngờ khi bà "nhận tiền" xong, màn hình điện thoại của Kiều Ngô nhảy sang giao diện cuộc gọi.

Nhìn rõ ba con 110, bà kêu thất thanh: "Cô gì đấy!"

" sẽ đưa con bà đến bệnh viện giám định thương tật, bộ chi phí chúng chịu, cũng sẽ giám sát thằng bé thành từng hạng mục kiểm tra."

Giọng Kiều Ngô nhanh chậm.

"Thế tại cô còn báo cảnh sát? Trẻ con đ.á.n.h thôi mà!"

Kiều Ngô nhạt:

"Ai bảo báo cảnh sát vì chuyện trẻ con đ.á.n.h ? Một thằng bé to cao thế đ.á.n.h một đứa con gái, báo cảnh sát còn thấy hổ ."

Thằng nhóc béo tức đến đỏ cả cổ, may mà nó giữ :

"Vậy tại báo?"

Kiều Ngô: "Vì bà xúi giục trẻ con tống tiền."

Sao nâng tầm lên thành tống tiền ?

Cô giáo chủ nhiệm ngơ ngác hỏi:

"Cô gì cơ?"

" ngoài rõ mồn một, còn vấn đề gì nữa ?"

Kiều Ngô chỉ tay gốc cây bên ngoài:

"Số tiền sáu nghìn tệ đủ để lập án . Hơn nữa, nếu bà đòi phí tổn thất tinh thần, bà cần tìm luật sư đến chuyện với đội ngũ luật sư của nhà . Ngay lập tức sẽ để đội ngũ luật sư kiện bà tội tống tiền."

Người bình thường qua những chuyện , thằng nhóc béo sợ xanh mặt:

"Con thành niên!"

"Cho nên chúng kiện là bà."

Kiều Ngô dáng cao, giày cao gót, khi ánh mắt rủ xuống, đầy áp lực:

"Bà con ai dạy, cũng để con bà xem ở tòa án, bà dạy con như thế nào."

Cứ một điều "bà", hai điều "bà" lịch sự, nhưng thằng nhóc béo cảm thấy sỉ nhục nặng nề.

Nhất là khi bà quả thực những lời đó. Bà vốn cũng chẳng ý định đưa con bệnh viện, chút vết thương ngoài da gì to tát , tiền là .

Giờ thì mặt mũi mất sạch, bà cúi gằm mặt xuống đất dám ho he nửa lời.

Điều trong dự tính của Kiều Ngô.

Những hám lợi nhỏ, tầm hẹp, thậm chí chẳng cần ghi âm bằng chứng, chỉ vài câu đơn giản là đ.á.n.h tan phòng tuyến của họ.

Loading...