Cũng chính lúc , bỗng hiểu câu của Lục Ứng Trì.
Thứ cô là tiền, mà là một thể xứng đáng với cô.
Nhanh ch.óng, xe dừng ở bãi đỗ xe của công ty.
Lý do Kiều Ngô nhất định tới đây là vì lúc đầu Lục Tuyên giới giải trí sự cho phép của Lục Giang, nên cũng công ty giải trí trướng Lục thị.
Công ty GS tuy quy mô nhỏ, nhưng công ty giải trí nào cũng , tài nguyên phân bổ đồng đều.
Họ chấp nhận Lục Tuyên là vì mang hiệu quả kinh tế lớn hơn, mang tài nguyên cho họ, chứ dùng tài nguyên của để lăng xê một tên công t.ử bột chẳng gì mà cũng chẳng chịu học hỏi.
Thế nên khi thấy Lục Tuyên dễ dỗ dành như , những thứ đưa cho đều là để dỗ chơi thôi, đại diện cũng thế, chỉ cần thiếu gia vui là .
nếu thiếu gia tài nguyên lớn, thì tuyệt đối phép hủy hoại uy tín thương hiệu của chính .
"Cô" của ngày vì những khác ngoài Lục Tẫn Chi càng sống càng tệ, khả năng cạnh tranh, nên cũng tiếc công sức xúi giục Lục Tuyên nhất định đóng vai nam chính tầm cỡ, đóng vai phụ cho khác kẻo hạ thấp giá trị bản .
Dẫn đến việc kể từ khi nghề, tài nguyên của Lục Tuyên cái tệ hơn cái , danh tiếng trong công ty cũng kém.
Rất nhiều ngoài mặt thì gọi "thầy Lục", nhưng lưng chẳng thêu dệt câu chuyện gì về tên thiếu gia giàu .
Kiều Ngô thể để Lục Tuyên lập một ê-kíp mới tự mở văn phòng đại diện, nhưng Lục Tuyên hiện giờ vẫn đang ở giai đoạn tân binh, còn vướng hợp đồng, thể để chuyện gì cũng nghĩ quyền ưu tiên lựa chọn, năng lực và trách nhiệm là hai thứ thể thiếu.
Hai cùng bước khỏi thang máy thu hút sự chú ý của ít .
Trên tường công ty treo nhiều poster của các nghệ sĩ, từ những nổi tiếng đến những vô danh, ai nấy đều là những nam thanh nữ tú tuyển chọn kỹ lưỡng, nhân viên công ty cũng coi như là mắt .
khi thấy Kiều Ngô, họ vẫn thể rời mắt.
Có nhân viên kìm hỏi:
"Thầy Lục, đây là nghệ sĩ mới ký hợp đồng của công ty ạ?"
"Chắc thế."
Lục Tuyên thuận miệng đáp, vẻ trầm ngâm hỏi:
"Cậu thấy cô nổi tiếng ?"
"Chắc chắn luôn ạ!"
Với nhan sắc và khí chất , trực tiếp dựa mặt mà kiếm cơm ?
Nhìn Lục Tuyên chẳng cũng thể dựa một khuôn mặt mà hiên ngang bước đó !
Tai tiếng thì cũng vẫn là nổi tiếng mà!
Nghe Kiều Ngô cũng :
"Cảm ơn."
Nói cô còn liếc Lục Tuyên một cái, nhướng mày.
Thấy , ở cũng xuất sắc như đấy.
Lục Tuyên hừ nhẹ một tiếng trong mũi, lười biếng :
"Tiếc quá, định đóng băng cô , cho cô ngóc đầu lên ."
Mọi xung quanh trợn tròn mắt, đầy phẫn nộ bất bình.
Thế mà là !
Quả nhiên là antifan cũng lý do cả đấy!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-gia-qua-duong-trong-tieu-thuyet-hao-mon-cau-huyet/chuong-55-khong-xung-voi-toi.html.]
Lúc từ phía đón tới:
"Thầy Lục!"
Tầm mắt chuyển sang Kiều Ngô, bỗng ngẩn :
"Cô là... Kiều Ngô?"
"Chào ."
Kiều Ngô khi đến liên lạc với bên :
"Chúng tìm chỗ nào đó chuyện nhé?"
Người đó luống cuống: "Được , cô theo ."
Trong điện thoại hẹn là đến bàn về đại diện và định hướng phát triển của Lục Tuyên, nên cứ ngỡ là thư ký nào đó của nhà họ Lục.
phụ nữ thế nào cũng chẳng giống thư ký cả!
Đứng cạnh Lục Tuyên mà cứ như bước từ sàn diễn thời trang nào đó .
"Vậy thầy Lục cứ tự nhiên nhé?" Anh hỏi.
Trước đây thầy Lục ghét nhất là mấy thứ phiền phức , để công ty trực tiếp quyết định luôn.
Lục Tuyên cũng nghĩ như .
còn kịp gật đầu, Kiều Ngô liếc mắt qua:
"Anh cũng cùng ."
Gót chân Lục Tuyên xoay một vòng, đút hai tay túi quần bên cạnh cô.
Những xung quanh: "..."
Cái tư thế , rốt cuộc là ai đóng băng ai đây?
Bước văn phòng, nhân viên đưa bản kế hoạch chuẩn sẵn cho Kiều Ngô:
"Đây là kế hoạch công việc trong ba năm tới của thầy Lục, thầy Lục đây cũng xem qua , bảo là vấn đề gì."
Lục Tuyên bất ngờ gọi tên: "..."
Trước đây đúng là vấn đề gì, là những vai nam chính mà đóng.
nghĩ đến việc Kiều Ngô bảo mấy bộ phim đây cô xem nổi, bỗng thấy chột .
Thấy Kiều Ngô với vẻ như , lảng tránh tầm mắt:
"Cũng hẳn là tuyệt đối như ."
Nhân viên: "?"
Anh cầm tài liệu, chút khó xử:
"Vậy..."
Bàn tay thon dài xinh đưa nhận lấy tập tài liệu đó.
Nhân viên thở phào định lên tiếng, nhưng thấy bàn tay đặt lên tập tài liệu mà hề mở .
Người phụ nữ xinh kinh ngạc cả công ty khẽ lướt mắt qua thẻ nhân viên n.g.ự.c , khi ngước mắt lên, ánh mang theo một sự áp bách thể phớt lờ.
Nụ môi cô đổi, nhưng cô vung tay ném tập tài liệu xuống bàn, một tiếng "bạch" vang lên đanh gọn.
"Sao nhớ là , bảo Giám đốc đến chuyện với cơ mà?"