Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 35: Mưa lộ đều ban

Cập nhật lúc: 2026-01-27 13:02:52
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cái trò ai bỏ lỡ thì đúng là đồ ngốc!

" bảo hạng lành gì mà."

Lục Ứng Trì tranh thủ đ.â.m chọc.

"Uống chút rượu là bay bổng ngay, chẳng vững vàng chút nào."

Đâu giống , uống rượu là tự im lặng mà uống.

Kiều Ngô sự hả hê của :

"Anh vững vàng quá cơ, một đám tên tuổi một đêm thể uống sạch của mấy triệu tiền rượu."

Mặt Lục Ứng Trì lập tức xị xuống:

"Cô đang vì mà mắng đấy ? Kiều Ngô, cô cho rõ , gây họa lúc !"

Nói đến đây, nhớ điều gì đó, liền gọi điện cho lầu:

"Vào hầm rượu lấy một chai rượu lên đây."

Dừng một chút, bổ sung:

"Lấy chai rẻ nhất ."

Cúp điện thoại, khóa c.h.ặ.t ánh mắt Kiều Ngô, âm hiểm :

"Tốt nhất cô nên đối xử công bằng, nếu lão t.ử sẽ đích chuốc rượu ."

Kiều Ngô: "Ấu trĩ."

Tầng cao nhất đều là phòng của Lục Giang, thư phòng tách biệt hẳn , rẽ một cái là thấy.

Khi mấy vội vã chạy tới, các nhân viên bảo vệ đang vây quanh Lục Tuyên thành một vòng tròn, bất lực.

Thấy Kiều Ngô và Lục Ứng Trì đến, họ nhường một lối , để lộ Lục Tuyên đang t.h.ả.m, "miệt mài" hì hục két sắt.

Kiều Ngô khẽ day trán:

"Lục Tuyên."

Nghe thấy tiếng gọi, Lục Tuyên ngẩng đầu lên.

Anh còn kịp quần áo, chiếc sơ mi xanh đậm nửa cài nửa mở, kiểu tóc cũng rối bời.

Anh đưa tay dấu im lặng với ánh mắt mơ màng:

"Mật mã của lão già vẫn nhớ ."

"..."

Quả nhiên.

Lục Ứng Trì hiểu ngọn ngành, xông lên túm lấy cổ áo lôi dậy, giận dữ quát:

"Thằng nghịch t.ử! Anh mở két sắt của lão già cái gì?"

Lúc bước tới cũng quên đặt hộp quà tay xa một chút.

Lục Tuyên nheo mắt , lẽ đang phân biệt xem mặt là ai.

Nhận là Lục Ứng Trì, tặc lưỡi một cái, gạt phăng tay , cau mày hỏi:

"Chú chia bao nhiêu?"

"Cái gì?"

"Di chúc của lão già chia cho chú bao nhiêu?"

Di chúc?

Lục Ứng Trì ngơ ngác:

"Ông lập di chúc ?"

Chuyện lớn thế thông báo cho ?

Hèn gì sáng nay đưa Lục Ninh qua đó!

Lục Ứng Trì hít sâu một , vòng lưng Lục Tuyên thục luyện thụp xuống:

"Anh thử bao nhiêu mật mã ? Sinh nhật lão già thử ? Còn sinh nhật nữa?"

"Chú cũng chia ?" Lục Tuyên kinh ngạc.

"Lão t.ử cái quái gì !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-gia-qua-duong-trong-tieu-thuyet-hao-mon-cau-huyet/chuong-35-mua-lo-deu-ban.html.]

Lục Ninh cầm điện thoại đang ghi âm trong tay.

Vốn dĩ cô bé định ghi âm thanh Lục Tuyên gây họa để thế cho tiếng "Cảm ơn" ở chuông báo thức , ngờ ghi cả chuyện .

cũng đầy hoang mang ngẩng đầu Kiều Ngô:

"Em chỉ mới ngủ một giấc thôi mà, bên ngoài xảy chuyện gì động trời ?"

Kiều Ngô bóp nhẹ miệng cô : "Được , mau đừng nữa."

Nếu lão gia t.ử mà ở đây, chắc chắn sẽ tức đến mức ngất xỉu mất.

hai "chú heo" đang chổng m.ô.n.g phấn đấu két sắt, thất vọng tràn trề mà bồi cho mỗi đứa một đạp từ phía , lạnh giọng quát:

"Buông cái móng vuốt !"

Động tác của cả hai cùng lúc khựng .

"Cho hai một phút để khôi phục thứ ở đây về nguyên trạng."

Cô nhấn vai hai , gằn từng chữ:

"Sau đó xuống lầu cho ."

Ba phút , Lục Ứng Trì và Lục Tuyên sofa, Kiều Ngô khoanh tay mặt họ, Lục Ninh ở đầu bên lén giơ điện thoại lên ghi hình, sợ bỏ lỡ cảnh tượng đặc sắc .

Người mang t.h.u.ố.c giải rượu cho Lục Tuyên uống, ngay cả Lục Ứng Trì cũng tỉnh táo hơn nhiều, đang chột cúi gầm mặt.

Kiều Ngô bảo những khác tản , tránh để hai vị thiếu gia tỉnh táo hẳn thấy mất mặt.

"Anh say, cũng say theo ?"

Cô liếc xéo Lục Ứng Trì: "Lại còn cùng loạn."

Lục Ứng Trì cũng là do nhất thời bốc đồng, lúc còn tự tin, lí nhí lầm bầm:

"Thì ..."

Chưa bao giờ thấy ai say rượu mở két sắt, sở thích đúng là dễ tù như chơi.

Kiều Ngô: "Ngày mai xin cha ."

Lục Ứng Trì lập tức lắc đầu: "Không !"

"Lục Ứng Trì."

Kiều Ngô hạ rèm mi, ánh mắt nhạt nhẽo:

"Cậu lớn nhường mà vẫn học thế nào là tinh thần trách nhiệm ? Chỉ sướng miệng nhất thời thôi ? Đừng là lão gia t.ử lập di chúc , dù ông lập thật, với thái độ hiện tại của , cho dù ông để phần nào cho , tư cách gì mà chất vấn?"

Sống lưng Lục Ứng Trì cứng đờ.

"Cậu kiêng nể gì mà cạy két sắt, chẳng thèm để ý đến cảm xúc của ông , đang cậy cái gì?"

Cả sảnh im lặng đến mức thể thấy tiếng kim rơi, Lục Ninh cũng lặng lẽ hạ điện thoại xuống.

Lục Ứng Trì im lặng lâu, vì bao giờ nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề .

Kiều Ngô đây "kẻ tâm" dẫn dắt quá lâu, ai định hướng cho , nên giọng cô dịu :

"Giờ lời ?"

Đầu ngón tay Lục Ứng Trì khẽ cử động.

"Vâng."

Trong bầu khí nghiêm nghị, chỉ một hề ăn nhập.

Lục Tuyên khí, chỉ cảm thấy tại Tiểu Ngô nhiều như mà vẫn đến lượt .

Anh chủ động giành lấy cơ hội, cúi đầu lấy điện thoại điện thoại mấy năm gọi, thầm nghĩ: Xin thì ai mà chẳng , em đợi đấy, gọi điện cho lão già ngay bây giờ!

Nửa đêm, Lục Giang đ.á.n.h thức từ trong giấc mộng.

Vừa thấy gọi là Lục Tuyên, ông chút do dự cúp máy, xoa xoa tim:

"Lại gặp ác mộng ."

Một lát , điện thoại vang lên nữa, ông áy cuối cùng cũng tỉnh táo hơn một chút, nhấn nút .

Chưa đợi ông lên tiếng, đầu dây bên Lục Tuyên dõng dạc tự hào :

"Lão già, con mới cạy két sắt của cha đấy! Xin nhé!"

Lục Giang: "..."

Thà rằng để gặp ác mộng còn hơn!

Kiều Ngô trở tay kịp: "..."

Loading...