Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 33: Mưa lộ đều ban

Cập nhật lúc: 2026-01-27 13:01:51
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Tuyên say đến mức mụ mị cả , Vương Nhiên cũng chẳng còn mặt mũi nào để nán , ông vội vàng rời , hoảng loạn đến mức bỏ mặc cả Liêu Liêu.

Lục Tuyên tựa vai cô lầm bầm lầu bầu rõ đang gì, lo lắng lát nữa lên xe sẽ khó chịu, Kiều Ngô liền bảo nhân viên phục vụ mang đến một ly nước mật ong.

Những trong giới vốn quá rõ tính cách của Lục Tuyên, rằng khi say dễ thao túng nhất, chỉ cần dỗ ngọt vài câu là sẽ vung tiền đầu tư, thế nên mới nhiều kẻ chuốc say đến .

Chỉ là lúc , dù say khướt nhưng chẳng còn ai dám tiến gần, tất cả đều vì e dè vị "trợ lý" bên cạnh Lục Tuyên.

vai đang treo một "chú ch.ó lớn", cô thong dong tựa lưng sofa, một tay lật xem máy tính bảng, miệng thỉnh thoảng đáp vài câu lấy lệ với một Lục Tuyên đang bám dính lấy .

Từng cử chỉ của cô đều tao nhã mà đầy uy quyền, quý phái nhưng khó lòng tiếp cận, cứ như thể cô mới chính là chủ nhân của buổi tiệc .

Có kẻ định bước tới, nhưng chỉ cần đối phương thản nhiên liếc mắt một cái, bước chân họ lập tức khựng .

Cảm giác như đó là mà họ bao giờ thể nắm bắt vươn tới .

Kiều Ngô bận tâm đến ánh mắt của những xung quanh, trong lúc đợi nước mật ong, cô tiếp tục chọn quản lý phù hợp cho Lục Tuyên.

Liêu Liêu vẫn yên tại chỗ, cô hề che giấu mà sofa lâu.

Tiếc là đối phương dường như để tâm, cũng chẳng hề chú ý đến cô thêm nào nữa.

Thế nhưng trong lòng cô nảy sinh một tham vọng mãnh liệt: một vị trí trong mắt đối phương, một chút cảm giác tồn tại dù là nhỏ nhất.

"Chị ơi."

Kiều Ngô khẽ gật đầu: "Ơi?"

"Cảm ơn chị." Liêu Liêu nhỏ giọng .

Mỗi lâm cảnh nhếch nhác, đều là chị giải vây giúp, cô thực sự ơn.

"Ừm."

Liêu Liêu ướm lời: "Bộ quần áo em giặt sạch , em mang giặt khô ạ."

Bộ quần áo đó Kiều Ngô quẳng đầu từ lâu.

quá quen với những kẻ đeo đủ loại mặt nạ, nên vẻ bồn chồn trong mắt Liêu Liêu lọt qua mắt cô.

Cô mỉm : "Sao ?"

Liêu Liêu nụ của mặt cho lóa mắt.

mới bước chân xã hội, bao giờ gặp ai tỏa sáng rực rỡ đến thế, đó cũng là hình mẫu mà cô trở thành.

từ chối, cô vẫn lấy hết can đảm: "Em thể xin điện thoại của chị ? Em mời chị dùng bữa, mục đích gì khác , chỉ đơn thuần là quen với chị thôi ạ!"

Kiều Ngô bất ngờ.

Nói thật, cô ấn tượng sâu đậm với Liêu Liêu. Suy cho cùng, những ưu tú, xinh giàu hơn Liêu Liêu cô gặp quá nhiều, cái gọi là "nữ chính" trong mắt cô vốn tồn tại.

cô luôn trân trọng những lòng dũng cảm.

Đến lúc cô mới thực sự để tâm đến cô gái mắt, quả thực là một cô bé thanh sạch, chuyện vòng vo.

Trong cuộc đời tự do ít ỏi của Kiều Ngô, ngoại trừ những nhà họ Lục , cô mối quan hệ thiết nào khác. Thế nên khi gặp một đáng ghét, cô cũng ngại kết giao.

Cô lấy điện thoại : "Chị là Kiều Ngô."

Mắt Liêu Liêu sáng bừng lên, vội vàng chạy tới lưu thông tin liên lạc gửi tên qua:

"Chị... Chị Kiều Ngô!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-gia-qua-duong-trong-tieu-thuyet-hao-mon-cau-huyet/chuong-33-mua-lo-deu-ban.html.]

Thấy cô bé gõ lên màn hình bốn chữ "Chị Kiều Ngô", Kiều Ngô mắt mày cong cong, bảo:

"Đừng áp đặt sự may mắn ngẫu nhiên lên chính . Không lúc nào cũng xuất hiện khi em cần , chỉ bản mới là đáng tin nhất thôi."

Liêu Liêu ngốc, đây là lời chỉ dạy, cô đỏ mặt gật đầu:

"Sau em nhất định sẽ cẩn thận ạ."

Nói đến đó là đủ, Kiều Ngô cũng thêm gì nữa.

Thấy bắt chuyện với Kiều Ngô, một vài kẻ bạo dạn hơn cũng rục rịch tiến gần.

chẳng ai dám mời rượu, hễ ai mùi rượu nặng một chút là vị "thầy Lục" đang bất tỉnh nhân sự cứ như lắp máy đo nồng độ cồn, nhắm tịt mắt mà đạp thẳng ngoài, dữ dằn vô cùng.

Kiều Ngô đó lâu, đợi trạng thái của Lục Tuyên khá hơn một chút, cô đưa về nhà .

Sau khi dặn đưa Lục Tuyên lên lầu, cô định báo cáo tình hình trong nhà hôm nay, sẵn tiện sắp xếp các việc lớn nhỏ cho ngày mai mới về biệt thự.

đến hành lang tầng một thì cảm thấy thứ gì đó đang chằm chằm .

Cái trực diện chút kiêng dè.

Quay đầu , cô đập ngay mắt là một khuôn mặt ngựa lớn.

Tiếp đó là một đôi chân dài săn chắc.

"Ồ, về đấy ."

Lục Ứng Trì cưỡi con hắc mã cao lớn, ngược sáng mà . Ngũ quan ngạo nghễ của treo một nụ đầy châm chọc.

Kiều Ngô giơ tay vuốt ve bờm ngựa, bất lực hỏi:

"Ai cho phép cưỡi ngựa trong vườn hoa thế?"

Lục trạch diện tích rộng lớn, sân đua ngựa riêng, đương nhiên cũng chuồng ngựa riêng.

Con ngựa giống Friesian của Lục Ứng Trì là món quà sinh nhật đòi bằng năm năm tuổi.

Tính đến nay nó mười ba tuổi, lớn lên cao to lực lưỡng, lông lá chăm sóc bóng mượt, trông oai vệ và đẽ.

Lục Ứng Trì hẹp hòi đẩy đầu ngựa : "Đừng chạm Công Chúa của !"

Cũng hiểu cố chấp đặt tên cho một con ngựa đực là Công Chúa.

"Ấu trĩ thôi."

Kiều Ngô chỉ tay cổng viện.

"Đưa Công Chúa về , đừng ép đích tay."

Vườn hoa thợ vườn chuyên nghiệp chăm sóc, nhiều loài hoa quý hiếm, và quan trọng nhất là đắt tiền.

"Cô quản nhiều đấy."

Lục Ứng Trì cưỡi ngựa chậm rãi vòng quanh cô, lạnh:

"Quản một Lục Tuyên còn đủ ?"

Theo như Kiều Ngô , Lục Tuyên lâu về, hôm nay hai họ còn chạm mặt, vị tiểu thiếu gia gây hấn .

Cô thắc mắc: "Lục Tuyên ?"

"Đừng tưởng . uống rượu thì cô dội cả chai rượu lên , còn uống rượu thì cô dìu về tận nơi, còn đưa cả canh giải rượu."

Loading...