Chương 3: Chấn động màng nhĩ
Đám ở cửa thấy cô đến thì đồng loạt chào hỏi lễ phép:
"Quản gia Kiều."
Kiều Ngô gật đầu, môi nở nụ nhẹ:
"Chào buổi sáng."
Mọi đều tỏ vô cùng kinh ngạc.
Khoảng thời gian khi nước ngoài, Kiều Ngô luôn ảo tưởng cũng là tiểu thư của chủ nhà, cằm lúc nào cũng hất lên tận trời, chẳng coi gì.
Sau khi về nước kế nhiệm vị trí quản gia, cô càng coi là chủ nhân, đối nhân xử thế hống hách, khiến ai nấy đều tức đến nghiến răng.
Vậy mà hôm nay cô chỉ chào hỏi, ngay cả cách trang điểm và ăn mặc cũng đổi phong cách.
Trông cô tuy vẻ xa cách nhưng giọng điệu thiện, mỗi cử chỉ hành động đều toát lên sự ưu nhã của bề .
Kiều Ngô bận tâm đến những ánh mắt tò mò phía , mấy ngày nay cô thực sự bận, bận sắp xếp thông tin cơ bản của từng trong nhà.
Lục lão gia t.ử tuổi tác cao, nhiều việc lực bất tòng tâm.
Đám con cháu bắt đầu tự lập, những tính toán riêng, cộng thêm việc cha cô - Kiều Tri Nghĩa - sức khỏe yếu nên hiện tại quản nổi những vị thiếu gia tiểu thư . Bởi , Lục gia bây giờ chỉ lòng rời rạc mà việc nhà cũng rối như canh hẹ.
Lục lão gia bốn con, nhưng vợ chồng con trai trưởng mất sớm vì t.a.i n.ạ.n giao thông, chỉ để một cô con gái duy nhất, năm nay mới đang học cấp hai.
Lục lão gia tiếp tục nắm giữ quyền lực của tập đoàn nhưng vì lao lực mà ngã bệnh, hiện đang tạm trú tại bệnh viện tư nhân;
Nhị thiếu gia vì phát triển thế lực riêng để đoạt quyền phát ngôn trong tập đoàn nên tối ngày tiệc tùng, bày mưu tính kế chịu về nhà;
Tam thiếu gia cãi với lão gia t.ử dấn giới giải trí, nhưng chỉ ăn chơi nhảy múa, vẻ đây, thấy cô ngôi nào xinh là dắt về nhà;
Tứ thiếu gia vẫn còn là sinh viên đại học, nhưng suốt ngày trốn tiết, đêm đêm ăn chơi trác táng, tiêu tiền như rác, mục tiêu là bạn gái cũ thể lập một đội bóng đá nữ;
Và tất cả những điều đều do một "Kiều Ngô" xúi giục và dung túng.
Trước khi nước ngoài, cô lo lắng khi trở về sẽ còn chỗ trong nhà , nên gia đình tan đàn xẻ nghé, từ đó khua môi múa mép, nịnh nọt để củng cố vị thế của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-gia-qua-duong-trong-tieu-thuyet-hao-mon-cau-huyet/chuong-3-chan-dong-mang-nhi.html.]
Đến tận bây giờ nghĩ , Kiều Ngô vẫn cảm thấy cái cốt truyện ngu xuẩn đó sỉ nhục.
Tình hình của Lục gia thể đổi trong một sớm một chiều, cô chỉ thể tiến hành từng bước một.
"Đinh" một tiếng, cửa thang máy mở , một thẳng tới:
"Quản gia Kiều, tiểu thư hôm nay thấy trong khỏe, bảo cô gọi điện xin phép giáo viên cho em nghỉ học."
Tay Kiều Ngô vẫn ngừng việc: "Không khỏe chỗ nào? Bác sĩ gia đình khám ? Còn tứ thiếu gia , dậy ?"
Người cô bằng ánh mắt cực kỳ phức tạp:
"Tình trạng của tiểu thư thế nào chắc cô rõ nhất mà. Còn tứ thiếu gia tối qua uống rượu đến bốn giờ sáng mới về, hiện giờ thì..."
Ốm đau gì , chỉ là học thôi.
Còn dậy thì đời nào dậy nổi, lỡ tiết tám giờ sáng thì thôi khỏi luôn cho rảnh nợ.
Trước đây quản gia Kiều những quản mà còn cho ai phiền họ, hôm nay còn hỏi mấy chuyện còn hỏi ?
Cuốn sổ tay "pạch" một cái đóng , Kiều Ngô dậy đến cạnh bức tường ở phòng khách tầng một.
Mỗi căn phòng trong trang viên đều là những phòng độc lập cách âm cực , giọng bình thường thể nào gọi tới , thường thì gọi điện thoại.
để phòng những trường hợp khẩn cấp, khi xây dựng trang viên lão gia t.ử cho lắp một cái nút bấm, chỉ cần nhấn xuống là căn phòng đều sẽ thấy tiếng chuông.
Kiều Ngô đưa tay đồng hồ, đó vô cảm nhấn nút.
"Tèng tèng téng teng! Tèng tèng téng teng!"
Bản Giao hưởng Định mệnh vang lên chấn động màng nhĩ trong từng căn phòng khác .
Hai đang cuộn tròn trong chăn ấm nệm êm ở phòng dọa cho giật thót, bật dậy ngay tức khắc.
Cái âm thanh c.h.ế.t tiệt gì thế ?
Có ma !